Thơ Sông Hương 07-2023

08:54 09/08/2023


Trương Công Tưởng - Phạm Hiền Mây - Huỳnh Minh Tâm - Nông Quang Khiêm - Mai Xuân Thắng

TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG

Sau một đoạn đời

Trong tôi luôn có một thung lũng, một thảo nguyên, một dòng sông, ngôi nhà gió mưa của mẹ
 một tình đầu không thể lãng quên
Trong tôi luôn có những năm tháng buồn tênh
Cái giếng ngọc đêm trăng chị tắm
Ngọn đồi chúng mình vấp ngã
Cúc áo ai rơi
Chăn gối u hoài

Trong tôi luôn có một mùa hoa cải, một cánh đồng,
đàn bò mỗi chiều xuống núi
 cha tôi chạng vạng ngồi rít điếu
 bà tôi khuya sớm ngọn đèn dầu
 em tôi hai mươi năm vẫn ngồi không nói
 tóc mẹ cài thiên lý thơm hương

Đàn bò của tôi giờ chạy về đâu
Em tôi lưu lạc xứ người chưa một lần trở lại
 tôi qua cầu Nại Hà về nơi nào xa mãi
Còn mỗi tôi ngồi ôm những giấc mơ đau

Thung lũng của tôi, nhiều năm nữa về sau
Vẫn núi vẫn sông vẫn cánh đồng hoa cải
Đàn ông đàn bà người già con trẻ
Sẽ hát gì cho những ước mơ

Tôi đi ngược lối sông từ mùa hoa ấy đến giờ
Dòng An Lão vẫn xanh ngăn ngắt bãi bờ
Váy em ướt rồi khô
Lòng ta mưa rồi tạnh
Vết thương cũng lành sau bao lần chảy máu
Chỉ còn dáng mẹ ngồi hun hút cơn đau



PHẠM HIỀN MÂY

Có lời nào chưa kịp nói này tôi…

 chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
khi quạnh quẽ trời cao cơn chất ngất
khi hình bóng người vây cơn kín chật
 chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi

 buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
khi sớm tối ngoài hiên cơn gió quật
khi trống vắng lùa qua cơn thức giấc
 buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi

 sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
khi dấu cắn còn in vai vết thật
khi khói trắng và mây mang niềm rất
 sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi

 lời nào chưa kịp nói này tôi
khi hạnh phúc là phút giây rót mật
nước mắt rơi hẹn ngày vui xin cất
 lời nào chưa kịp nói này tôi…



HUỲNH MINH TÂM

Ánh trăng 2

Không chỉ trong đêm mười sáu, khi bạn ngủ
 đứng bên cửa sổ, tỏa ánh sáng dịu dàng vào tâm hồn bạn
Bạn mơ thấy cánh đồng lúa chín vàng
Hoặc vườn hoa cúc mùa thu
Xoa bóp thân thể bạn
Trìu mến và ấm áp

Mọi ngày, nó theo dõi bước chân bạn
Vẽ hình ảnh trên những bức tranh đá
Rọi vào trí tuệ bạn
Nhân sâm của tình yêu, lòng trắc ẩn
Tiếng gọi bí ẩn của vĩnh cửu
Hòa âm của tĩnh lặng

Bạn nhỏ bé, không thể đong đếm được
Bạn tròn đầy, không thể quy tụ
Bạn ngồi trong khuôn viên của cuộc đời
Với một tách trà nóng
 ở đâu đó, bạn không nhìn thấy

Khi bạn nói, dường có ai đó
Nắm đôi bàn tay bạn
Bài ca cất lên



NÔNG QUANG KHIÊM

Tiếng chim Pò ơi

 ơi!…
Tiếng chim gọi mùa giáp hạt
Chiến tranh, mất mùa, hạt gạo chia ba
Ông bà xưa lên rừng đào củ mài, củ ấu…

 ơi!...
Tiếng chim vọng từ rừng sâu
Như kêu thương, trách móc
Nao nao lòng người
 ai còn lên rừng đào củ mài củ ấu nữa đâu
 tiếng chim vẫn buồn quay quắt…

Bản mình nay ấm no rồi…
Ông bà đã chín mươi
Bưng bát cơm đầy
Nghe tiếng chim gọi mùa giáp hạt đâu đây
Rưng rưng ánh mắt…

Tiếng chim vọng về từ xa lắc
Gọi ký ức người già…



MAI XUÂN THẮNG

Mành đêm giăng sợi tơ trời

Thẳm sâu mắt đêm ẩn cài mật ngữ
những vô ngôn rưng rức

Lả lơi giọt sương dụ ngàn hoa tình tự
Đóa quỳnh ngậm cả vầng viên mãn
Lộng bóng hoàng hoa.

(TCSH413/07-2023)
 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất