Trương Công Tưởng - Phạm Hiền Mây - Huỳnh Minh Tâm - Nông Quang Khiêm - Mai Xuân Thắng
TRƯƠNG CÔNG TƯỞNG
Sau một đoạn đời
Trong tôi luôn có một thung lũng, một thảo nguyên, một dòng sông, ngôi nhà gió mưa của mẹ
Và một tình đầu không thể lãng quên
Trong tôi luôn có những năm tháng buồn tênh
Cái giếng ngọc đêm trăng chị tắm
Ngọn đồi chúng mình vấp ngã
Cúc áo ai rơi
Chăn gối u hoài
Trong tôi luôn có một mùa hoa cải, một cánh đồng,
đàn bò mỗi chiều xuống núi
Có cha tôi chạng vạng ngồi rít điếu
Có bà tôi khuya sớm ngọn đèn dầu
Có em tôi hai mươi năm vẫn ngồi không nói
Có tóc mẹ cài thiên lý thơm hương
Đàn bò của tôi giờ chạy về đâu
Em tôi lưu lạc xứ người chưa một lần trở lại
Bà tôi qua cầu Nại Hà về nơi nào xa mãi
Còn mỗi tôi ngồi ôm những giấc mơ đau
Thung lũng của tôi, nhiều năm nữa về sau
Vẫn núi vẫn sông vẫn cánh đồng hoa cải
Đàn ông đàn bà người già con trẻ
Sẽ hát gì cho những ước mơ
Tôi đi ngược lối sông từ mùa hoa ấy đến giờ
Dòng An Lão vẫn xanh ngăn ngắt bãi bờ
Váy em ướt rồi khô
Lòng ta mưa rồi tạnh
Vết thương cũng lành sau bao lần chảy máu
Chỉ còn dáng mẹ ngồi hun hút cơn đau
PHẠM HIỀN MÂY
Có lời nào chưa kịp nói này tôi…
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
khi quạnh quẽ trời cao cơn chất ngất
khi hình bóng người vây cơn kín chật
có chiều nào chiều hơn buổi chiều tôi
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
khi sớm tối ngoài hiên cơn gió quật
khi trống vắng lùa qua cơn thức giấc
có buồn nào buồn hơn nỗi buồn tôi
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
khi dấu cắn còn in vai vết thật
khi khói trắng và mây mang niềm rất
có sầu nào sầu hơn nỗi sầu tôi
có lời nào chưa kịp nói này tôi
khi hạnh phúc là phút giây rót mật
nước mắt rơi hẹn ngày vui xin cất
có lời nào chưa kịp nói này tôi…
HUỲNH MINH TÂM
Ánh trăng 2
Không chỉ trong đêm mười sáu, khi bạn ngủ
Nó đứng bên cửa sổ, tỏa ánh sáng dịu dàng vào tâm hồn bạn
Bạn mơ thấy cánh đồng lúa chín vàng
Hoặc vườn hoa cúc mùa thu
Xoa bóp thân thể bạn
Trìu mến và ấm áp
Mọi ngày, nó theo dõi bước chân bạn
Vẽ hình ảnh trên những bức tranh đá
Rọi vào trí tuệ bạn
Nhân sâm của tình yêu, lòng trắc ẩn
Tiếng gọi bí ẩn của vĩnh cửu
Hòa âm của tĩnh lặng
Bạn nhỏ bé, không thể đong đếm được
Bạn tròn đầy, không thể quy tụ
Bạn ngồi trong khuôn viên của cuộc đời
Với một tách trà nóng
Nó ở đâu đó, bạn không nhìn thấy
Khi bạn nói, dường có ai đó
Nắm đôi bàn tay bạn
Bài ca cất lên
NÔNG QUANG KHIÊM
Tiếng chim Pò ơi
Pò ơi!…
Tiếng chim gọi mùa giáp hạt
Chiến tranh, mất mùa, hạt gạo chia ba
Ông bà xưa lên rừng đào củ mài, củ ấu…
Pò ơi!...
Tiếng chim vọng từ rừng sâu
Như kêu thương, trách móc
Nao nao lòng người
Có ai còn lên rừng đào củ mài củ ấu nữa đâu
Mà tiếng chim vẫn buồn quay quắt…
Bản mình nay ấm no rồi…
Ông bà đã chín mươi
Bưng bát cơm đầy
Nghe tiếng chim gọi mùa giáp hạt đâu đây
Rưng rưng ánh mắt…
Tiếng chim vọng về từ xa lắc
Gọi ký ức người già…
MAI XUÂN THẮNG
Mành đêm giăng sợi tơ trời
Thẳm sâu mắt đêm ẩn cài mật ngữ
những vô ngôn rưng rức
Lả lơi giọt sương dụ ngàn hoa tình tự
Đóa quỳnh ngậm cả vầng viên mãn
Lộng bóng hoàng hoa.
(TCSH413/07-2023)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng