Thơ Sông Hương 07-2019

09:07 31/07/2019


Nguyễn Thiện Đức - Chu Lê - Lê Cẩm Lynh

Tác phẩm "Thiếu nữ ngày xuân" của HS Bùi Tiến Tuấn

NGUYỄN THIỆN ĐỨC

Dấu chân hình trái tim

con đường ấy quá hun hút
con đường ấy lại toàn cát bỏng
chỉ nghĩ đến cũng đủ nghiêng mình
con đường ấy băng qua một sa mạc không bến bờ


không mang theo bất kỳ thứ hành trang nào
không mong nhận lấy bất kỳ ân huệ nào
không khoác lên trên mình bất kỳ danh nghĩa nào
ngoài tình thương


theo thời gian
họ lần lượt cởi bỏ mọi thứ
cái mà biết bao người luôn khổ công tìm kiếm tranh giành
họ lần lượt cởi bỏ
ngay cả thân xác và đời sống của họ


chỉ có một ước muốn
đó là lấp bớt hố thẳm khổ đau cho bao người bất hạnh


con đường họ dấn thân là một sa mạc hoang vắng
nhưng những dấu chân hình trái tim kia
vẫn thầm lặng
lung linh
như đóa đóa mặt trời.




CHU LÊ

U u thời gian

Có những dạo thời gian im tiếng quá
Tiếng chìm tiếng, chìm trong lẽ hong hanh
Rồi trong khoảng mỏng manh của sợi khói thuốc,
Kẽ nhớ nào thoảng ra hơi khe khẽ của chấp chới cánh buồm đỏ xa tít tắp
Màu cổ tích nhuốm lên không gian hi vọng.
Ngón tay dài trên phím dương cầm vẩn vơ dạo những hình nốt
Những âm thanh, rồi thành nhạc khúc dìu dặt
Lãng đãng trôi thành vệt vệt cách ngăn,
Mảng rờn rợn gió vẽ vào kẽ tay hờ hững
Kẹp giọt nước mưa tràn phố xá hững hờ
Tàng cây xanh ngắt xếp tầng lá
Những chiếc lông chim nhiều màu sắc lả tả tung lên
Thời gian im tiếng, nhìn
Im tiếng trôi qua, xoay lưng lại với tất cả
Còn nỗi nhớ nào lơ lửng
Khoảng không hòa âm nốt lặng rợn người lê thê
Kéo trôi yêu thương và thù hận về vệt đen mặt trời.
Cuộc sống vốn rất dạn dĩ với những cảm xúc bất tận
Không thèm đưa tay quệt đi vệt đen xước xát mà điềm nhiên băng qua
Mang theo như một phần minh chứng cho sự tồn tại
Rồi mọi thứ cũng sẽ khép lại
Chìm lại khi thời gian qua
U uất hẫng nụ cười.




LÊ CẨM LYNH

Người thơ cùng làng
           (Tặng 2 nhà thơ NXT - TVS)

Nhà thơ nói về một người làm thơ
Cùng làng Vỹ Dạ
Lời chân tình
Mà sao nghe xót quá
Nguyễn Xuân Thâm
Kể về Nguyễn Đính - Trần Vàng Sao


Giải phóng rồi, bao nỗi ước ao
Về Huế nhiều lần
Vẫn thấy Nguyễn Đính - Trần Vàng Sao
Một con người lận đận
Có lần tới nhà, Trần Vàng Sao đi vắng
Bận gì đấy Nguyễn Đính ơi?


Đọc thơ, nghe thơ buồn lắm sự đời
Ai mà biết được!
Vỹ Dạ mình nghèo
Nhưng cứ thầm mong ước
Biết đâu mai sau có nhà thơ lớn
Đính cười, nước Hương Giang sóng gợn
Gió thổi hắt hiu


....................................
(*) Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính


(TCSH365/07-2019)





 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Ba bông hoa mang đêm phi qua                                             vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông

  • Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội

  • Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.

  • Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười                                    ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép

  • Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi

  • ...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...

  • ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng

  • ...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...

  • ...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...

  • ...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...

  • Linh hồn đã bay...

  • ...Hoa giấy có màu sao không nói...

  • Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.

  • Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...

  • Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng

  • Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong

  • Chừng hoa hồng kiếp trước đã                                           hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa

  • Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng                                             đêm thả

  • Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.

  • Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng