Nguyễn Thiện Đức - Chu Lê - Lê Cẩm Lynh
Tác phẩm "Thiếu nữ ngày xuân" của HS Bùi Tiến Tuấn
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
Dấu chân hình trái tim
con đường ấy quá hun hút
con đường ấy lại toàn cát bỏng
chỉ nghĩ đến cũng đủ nghiêng mình
con đường ấy băng qua một sa mạc không bến bờ
không mang theo bất kỳ thứ hành trang nào
không mong nhận lấy bất kỳ ân huệ nào
không khoác lên trên mình bất kỳ danh nghĩa nào
ngoài tình thương
theo thời gian
họ lần lượt cởi bỏ mọi thứ
cái mà biết bao người luôn khổ công tìm kiếm tranh giành
họ lần lượt cởi bỏ
ngay cả thân xác và đời sống của họ
chỉ có một ước muốn
đó là lấp bớt hố thẳm khổ đau cho bao người bất hạnh
con đường họ dấn thân là một sa mạc hoang vắng
nhưng những dấu chân hình trái tim kia
vẫn thầm lặng
lung linh
như đóa đóa mặt trời.
CHU LÊ
U u thời gian
Có những dạo thời gian im tiếng quá
Tiếng chìm tiếng, chìm trong lẽ hong hanh
Rồi trong khoảng mỏng manh của sợi khói thuốc,
Kẽ nhớ nào thoảng ra hơi khe khẽ của chấp chới cánh buồm đỏ xa tít tắp
Màu cổ tích nhuốm lên không gian hi vọng.
Ngón tay dài trên phím dương cầm vẩn vơ dạo những hình nốt
Những âm thanh, rồi thành nhạc khúc dìu dặt
Lãng đãng trôi thành vệt vệt cách ngăn,
Mảng rờn rợn gió vẽ vào kẽ tay hờ hững
Kẹp giọt nước mưa tràn phố xá hững hờ
Tàng cây xanh ngắt xếp tầng lá
Những chiếc lông chim nhiều màu sắc lả tả tung lên
Thời gian im tiếng, nhìn
Im tiếng trôi qua, xoay lưng lại với tất cả
Còn nỗi nhớ nào lơ lửng
Khoảng không hòa âm nốt lặng rợn người lê thê
Kéo trôi yêu thương và thù hận về vệt đen mặt trời.
Cuộc sống vốn rất dạn dĩ với những cảm xúc bất tận
Không thèm đưa tay quệt đi vệt đen xước xát mà điềm nhiên băng qua
Mang theo như một phần minh chứng cho sự tồn tại
Rồi mọi thứ cũng sẽ khép lại
Chìm lại khi thời gian qua
U uất hẫng nụ cười.
LÊ CẨM LYNH
Người thơ cùng làng
(Tặng 2 nhà thơ NXT - TVS)
Nhà thơ nói về một người làm thơ
Cùng làng Vỹ Dạ
Lời chân tình
Mà sao nghe xót quá
Nguyễn Xuân Thâm
Kể về Nguyễn Đính - Trần Vàng Sao
Giải phóng rồi, bao nỗi ước ao
Về Huế nhiều lần
Vẫn thấy Nguyễn Đính - Trần Vàng Sao
Một con người lận đận
Có lần tới nhà, Trần Vàng Sao đi vắng
Bận gì đấy Nguyễn Đính ơi?
Đọc thơ, nghe thơ buồn lắm sự đời
Ai mà biết được!
Vỹ Dạ mình nghèo
Nhưng cứ thầm mong ước
Biết đâu mai sau có nhà thơ lớn
Đính cười, nước Hương Giang sóng gợn
Gió thổi hắt hiu
....................................
(*) Trần Vàng Sao tên thật là Nguyễn Đính
(TCSH365/07-2019)
Tải mã QRCode
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...
Nguyễn Văn Quang - Trần Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Ngã Lễ - Mai Văn Hoan - Ngàn Thương - Ngô Thị Hạnh - Nguyễn Thánh Ngã - Xuân Thanh - Phan Văn Chương - Thạch Thảo - Trần Đôn - Nguyễn Nhã Tiên - Đoàn Lam - Tiến Thảo - Đoàn Giao Hưởng