Siêu nhân bé bỏng

14:42 14/03/2014

QUẾ HƯƠNG

      Truyện ngắn

Minh họa: Đặng Mậu Tựu

1.

Kim đồng hồ nhích dần về số 10, thằng Tân lè nhè: “Hết kỷ cương, tình thương giờ qua trách nhiệm. Thanh toán rồi dzìa! Tưởng tượng cái mặt hầm hầm của chị hai là tao muốn ngủ lại đây thôi!”. “Bả của tao còn ớn hơn. Đêm nào đi nhậu về là đêm đó bả kiểm tra...”. “Vợ tao đi theo sếp, nhậu xịn hơn chồng. Đàn bà xỉn trông hãi lắm! Xấu xí, lè nhè, ai cũng bá vai bá cổ.” “Chỉ thằng này sướng - thằng Dương chỉ gã - Con vợ nó vừa giỏi vừa hiền, khỏi lo đối phó. Thời ăn nhậu, kiếm được con mái như thế thật phúc!”.

Đúng là phúc. Hàng xóm chẳng hề nghe nhà gã ồn ào. Vợ gã không hoạnh họe hay đòi làm chủ thời gian của gã. Đời của gã, gã muốn làm gì thì làm. Nhưng gã vẫn tưng tức. Nó có câm đâu mà không nói? Có ngu đâu mà không biết? Nó im lặng có nghĩa là nó coi mình không tồn tại. Như hôm nay nhậu về gã mong một trận cãi nhau để đổi không khí.

Nhà yên ắng. Thằng con lớn đã ngủ. Vợ gã đang cho đứa nhỏ bú, vú trắng lóa. Ả ngước nhìn rồi cụp mắt xuống. Gương mặt bằng lặng như mặt hồ không gợn sóng.

Gã bước tới giật thằng con khỏi vú mẹ mặc nó khóc thét lên.

2.

Gã thức dậy vì buồn đái. Đèn bên ngoài vẫn sáng.

Đèn không sáng cho đêm, đèn sáng cho người. Gã kinh ngạc thấy vợ mình giữa quầng sáng ấy. Gã vừa bước qua ả để xuống giường mà!

Những gì gã thấy còn kinh dị hơn. Một bầy chữ đen sì, to như chữ đồ chơi, lóp ngóp trào ra không ngớt trước mặt ả. Ả bế chúng lên, véo thịt da mình đút cho chúng. Chúng ăn rào rào như tằm ăn dâu. Ăn đến đâu căng phồng, vạm vỡ đến đấy, nhảy múa, xếp hàng rồi nằm rạp xuống trang giấy. Ả say sưa điều khiển lũ âm binh chữ không biết gã đứng sau túa mồ hôi hột. Gã sợ và ghét nhất cái sự viết ấy. Văn chương là xứ phù thủy. Chuyện gì cũng có thể xảy ra. Vợ dính vào coi như đại họa. Có chỗ trú ẩn, vênh váo, vêu vao. Gia đình và nó kỵ nhau. Sớm muộn gì cũng có đứa hy sinh. Cứ rảnh rang ngồi tưởng tượng bậy. Coi như ngoại tình tư tưởng với mấy thằng cha tự chế. Gã đã xé xác mấy thằng mà vẫn chưa chừa.

Gã hầm hầm bước tới và kinh hoàng phát hiện ả không ngồi trên ghế. Chỉ phần trên của ả… lơ lửng giữa không trung!

Gã chạy về phòng, tim đập thình thịch. Trên giường vẫn tấm thân nguyên vẹn trải dài như sóng lượn!

Chiều hôm sau, gặp nhau ở cuộc nhậu gã đem chuyện ấy ra kể. Thằng Kim cười hô hố:

“Khi say mọi thứ đều trở nên huyền ảo, phi thực. Tao từng thấy một con sư tử trong phòng khách. Một nường hoa hậu trên giường.”

“Dzô đi! Nhờ rượu tối nay tao về thấy mụ xồ thành hoa hậu. Vợ vẫn là vợ. Đời vẫn là đời. Chỉ khi say mình mới nhìn nó khác thôi!”- Thằng Dương triết lý. Câu nói của hắn được bình loạn hay nhất tối. Thưởng nóng 5 chai.

3.

Sau buổi liên hoan tổng kết, gã về nhà. Nghe tiếng thớt dao bằm trong bếp. Tiếng nước chảy trong buồng tắm. Tiếng nựng dỗ thằng nhỏ ở phòng ngủ. Nhà chỉ một đàn bà, sao cùng lúc vậy? Cảm giác bất an lại bao trùm lấy gã.

“Vợ vẫn là vợ. Đời vẫn là đời. Chỉ khi say mình mới nhìn nó khác thôi!” - Gã nhớ câu nói của thằng Dương và bình tâm lại bởi biết mình đang say. Đó là ảo giác.

Gã đổ xuống giường. Chưa kịp cởi giày đã nôn thốc nôn tháo. Ồng ộc. Lai láng. Chua loét.

“Mẹ ơi! Ba cho chó ăn chè!”- Thằng nhỏ gọi mẹ.

Dẫu lơ mơ, gã vẫn ngoác miệng cười. Thằng nhóc học khi nào thế?

Ả tất tả chạy vào. Cởi giày. Pha nước chanh. Lau dọn…

“Mẹ ơi! Em ị!”.

“Mẹ ơi! Con đói bụng!”.

“Mẹ ơi!…”

Ả tuôn ra cửa. Nhưng đôi mắt ở lại. Đôi mắt treo trên cửa, nhìn gã chằm chằm. Ngày trước, gã mê đôi mắt ấy. Đôi mắt trong như nước hồ thu, biết nói. Giờ vẫn đôi mắt biết nói ấy nhưng gã sợ. Nó nói bằng ánh nhìn. Không trách cứ, không than van, chỉ nhìn. Cái nhìn xuyên suốt gã, lột trần gã như lột con tôm. Này cái đầu đầy cứt lổn nhổn mưu ma chước quỷ học được ở các buổi nhậu. Này cái lưng cong như lưng tôm, cúi rất giỏi, búng rất tài. Này lá gan tiêu tùng can đảm, dũng khí chỉ còn là nhà máy lọc rượu… Điên lên vì ảo giác, gã loạng choạng ngồi dậy. Giờ này đáng lẽ gã ngồi ở quán BỐ THẰNG TÈO tán với bạn rượu, ngắm những cặp mông bó chật trong váy, những cặp giò lụa của mấy em tiếp thị. Gã gọi đó là trường đời. Gặp đủ loại người. Học đủ thứ chuyện, từ kinh nghiệm ăn chơi đến thủ đoạn triệt hạ, thăng tiến, hợp đồng… Nạp và xả. Thế mới khôn ra!

Gã đi ra cửa và thấy ả đang cho thằng nhỏ ăn. Miệng thằng nhỏ há như chim theo đôi tay ả đút. Chỉ đôi tay!

Giờ thì gã thật sự sợ. Gã trèo lên xe, phóng như bay đến quán BỐ THẰNG TÈO và… hạ cánh xuống bệnh viện.

4.

Gã không chết. Chỉ băng đầu, bó cẳng và tưng tưng nên nằm theo dõi chấn thương sọ não. Người ta bảo đó là hậu quả của say xỉn nhưng gã cho là tại con vợ. Nếu nó không xé nó ra từng mảnh khiến gã sợ thì gã đâu phóng xe đi? Giờ gã nằm một chỗ chỉ ả di chuyển. Ả thoắt đến, thoắt đi. Tiêu tiểu, đút ăn đều tay ả. Có khi mồm há ra đón muỗng cháo từ tay vợ, gã lại sực nhớ hình ảnh ả đút cho con. Chỉ đôi tay. Và thế là gã hất muỗng cháo. Vòng một mây mẩy hai bầu sữa ú hụ gã mới bú đây thôi bỗng dưng phẳng lì lẹp kép không biết vú quẳng đi đâu? Ả ra khỏi phòng, gã lại nhìn thấy đôi mắt ở lại và gã hét toáng… Bác sĩ chẩn đoán gã bị sang chấn thần kinh do va chạm mạnh.

Nằm bệnh viện thật ra cũng không hẳn buồn. Có người là có thứ khóc cười.

Bệnh nhân mới chuyển đến chiều nay là một lão già quắt queo như trái đậu khô nhưng cái giọng ngòng ngọng khào khào lại gây chú ý hết cỡ. Người ta xếp lão ở giường trống ngoài cùng và lập tức thành tâm điểm thay gã. Lão quẫy cựa liên hồi khiến hai người đàn ông đi theo la oai oái.

“Cha có nằm yên không hay kêu bác sĩ chích? Trật ven lần nữa có nước đâm vô cổ. Ngủ đi!” - Ông con tóc bạc trắng dỗ.

“Về nhà ủ, ủ chi ây(1)?”

“Không ngủ thì en(2)”.

“Về nhà en”.

“Quần mô mà về? Ỉa trây hết rồi! Ở truồng về công an bắt!”

Ép au(3)?” - Ông cụ ngóc đầu.

Ông trẻ hơn ấn lão nằm xuống rồi cúi xách đôi dép mòn đưa lên.

Iền?(4)”.

“Cháu giữ.” “Ưa ây!”(5)

Ông trẻ rút trong túi áo nắm tiền lẻ rồi quay qua những tràng cười, giải thích:

“97 tuổi mới vô bệnh viện lần đầu. Quậy hết xiết! Bên kia họ ngủ không được phải chuyển qua phòng yêu cầu.”

“Các bà đâu mà toàn đàn ông chăm sóc?” - Gã hỏi.

“Mấy bả điều hành qua điện thoại. Toàn bận có lý do cả. Ai thương người ấy rảnh. Cha vợ tui trực 3 ngày rồi. Vợ tui điều tui vô giúp ổng. Không biết hôm nay có ai đổi ca không đây!”

Ông già đông khách đáo để. Có quí ông, quí bà xưng tên, để quà. Con cháu đông vui như đi dự hội, sực nức mùi nước hoa, hạ cánh như bầy bồ chao ngó nghiêng ngó ngửa rồi rút. Không thấy ai đổi ca cho ông già tóc bạc dáng hai lúa.

“Nhai lẹ lên! Ngậm khan! Chừ sướng quá hỉ! Chỉ tui là khổ!”

Bé già đân giường trong cùng lấm lét há miệng.

“Chủ gia đình chừ rứa đó. Dép đi một chiếc. Ăn phải đút. Nửa tiếng chư mấy!” - bà vợ chậm nước mắt.

Gã cũng nửa tiếng chư mấy! Nhưng cái màu vàng chói lọi trong khoảnh khắc ấy thì gã nhớ đời.

Giờ bới xách, ngoài cửa thập thò mấy gương mặt xanh lét.

“Vừa đau vừa đói.” - Vợ gã thở dài.

“Sao biết?”

“Ngó biết liền. Khi đói mắt như ngọn đèn pha rọi vào thức ăn.”

Giường kế cũng một thằng đàn ông cá biệt. Một cựu quân nhân chăm bà vợ liệt nửa người. Đổ cứt đổ đái lau mình lau mẩy cho cái hình hài lẹp kép như mắm tỉ mỉ tăn măn như phục vụ hoa hậu.

Không khí phảng phất mùi cứt đái, thối rửa, sát trùng. Gã lềnh bềnh trong giấc ngủ Seduxen, lao xao tiếng dzô dzô quen thuộc như sóng vỗ. Đêm nay tiếng sóng bị át đi bởi tiếng ngáy khò khò như bị chẹn họng của ông già. Mở mắt thấy thằng cha thượng tá đang loay hoay giăng dây quanh giường.

“Làm gì thế?” - Gã hỏi.

“Sợ bả té”.

“Khổ hơn đánh giặc nhỉ!” - Ông già nuôi bệnh góp chuyện.

“Cam go nhất là cuộc chiến cuối cùng. Biết thua nhưng chẳng lẽ đầu hàng?”

“Con cái đâu không thay?”

“Khoa học kỹ thuật dù có thành tựu mấy cũng bất lực trước cái chết. Đứng trước nó tình yêu hiệu quả nhất. Có tui bà ấy ít đớn đau, ngủ được…”.

“Chắc mai cha tui ra viện. Họp gia đình quyết định rồi. Tuổi này không cần bệnh viện nữa. Nhưng tui vẫn thấy thế nào!” - Ông con tóc bạc thở dài.

Đêm không đen. Đêm màu trắng. Cái màu trắng lạnh được rọi sáng bằng ánh đèn neon càng rợn. Càng im ắng, âm thanh càng chui tọt vào tai gã. Hai cha con ông già ngáy đồng ca. Con miên man đều đều như sóng vỗ. Cha thỉnh thoảng rít lên như còi xe cứu thương rồi hạ đột ngột như lịm tắt. Tiếng ngáy hành hạ màng nhỉ gã, cứ như tiếng kêu cứu.

Cửa phòng đột ngột hé mở. Một luồng khí lạnh ào vào. Không khí dường như ngưng đọng khi ai đó lướt qua gã, lạnh buốt. Gã sợ đến cứng đơ người. “Đi thôi!” - Nhỏ hơn cả tiếng thì thầm nhưng vẫn rõ.

Gã bấu mạnh vào tay vợ đang ngủ ngồi bên cạnh bởi gã nhận ra còi xe cứu thương đã câm bặt. Căn phòng trắng im ắng đến rợn người.

5.

Gã bệnh thật sự. Không phải vì những vết thương bên ngoài mà vì cái gì đó trong đầu. Nó điều khiển gã, làm rối tung mọi thứ. Giác quan gã trở nên cực kỳ tinh nhạy, ngửi, nghe, thấy, cảm toàn cái không bình thường. Gã nghe lũ vi trùng rào rào mở tiệc trên cơ thể đang hoại. Tiếng chân nhẹ hẩng như gió lùa. Sợ nhất là nhìn ai cũng trong suốt, thấy cả tim gan phèo phổi. Thủ trưởng miệng hỏi han ân cần nhưng đầu toan tính thay gã. Bạn nhậu vào thăm, gã co rúm. Chúng vây quanh, đứa mọc vòi, đứa mọc sừng, đứa mọc nanh, đứa đầy lông lá. Trái tim vợ gã cũng rõ mồn một qua áo. Nó bập bềnh dao động theo ánh mắt và lời thăm hỏi ân cần của ông bác sĩ hỏi người nhà nhiều hơn bệnh nhân… Bệnh gã càng ngày càng nặng. Cứ thấy người là gã hét.

Chiều nay vợ gã chở thằng nhỏ vào thăm. Nó vừa bước vào đã thấy sáng lòa. Không sừng, không nanh, không vuốt. Đôi cánh thiên thần trắng muốt, ngòn ngọt mùi thơm trẻ con quàng qua cổ gã. Gã thấy mồn một trái tim bé bỏng đẹp như ngọc không tì vết. Lá gan lành lặn như lá trầu mướt. Lá phổi trong veo phập phồng. Lần đầu tiên trong mươi ngày nằm viện, gã không hét, không sợ. Gã khóc.

“Ai đánh ba tội ri?” - Thằng nhỏ sờ lên lớp bột trắng toát thương xót.

“Quỷ con ạ! Chúng đông lắm!” - Gã nắm tay con thì thào.

Thằng nhỏ dạng chân, gồng tay hùng hồn tuyên bố:

“Con là siêu nhân! Con sẽ cứu ba!”

Đêm ấy, chập chờn trong giấc ngủ Séduxen, gã mơ thấy siêu nhân bé bỏng cầm kiếm gỗ đứng bên giường. Bầy ma quỷ chạy tứ tán.

Gã tỉnh giấc, thấy vợ ngoẹo đầu ngủ gục ở chân giường. Mày nhíu lại, miệng há hốc. Tóc đổ một bên, rối ren. Ngực thỗn thện, sữa trào ướt áo. Một chân duỗi ra, gót nứt nẻ. Đã lâu lắm rồi gã mới nhìn thấy vợ gần đến thế - không hoàn hảo nhưng... nguyên vẹn.

Q.H
(SH301/03-14)


....................................................
(1)Về nhà ngủ, ngủ chi đây?; (2)Ăn; (3)Dép tau?; (4)Tiền; (5)Đưa đây!








 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • THÁI NGỌC SANSau khi trở về quê cũ một thời gian bà Phán trở thành trung tâm chú ý của mọi người. Trước hết là bọn con nít. Chúng cứ hô váng lên “mệ Phán muôn năm” mỗi khi bà mua kẹo vung vãi cho chúng.

  • PHẠM PHÚ PHONGTôi ngồi bất động, tựa như nuốt phải một cây gậy, người cứng đờ, im lặng, cho đến khi bản nhạc chấm dứt. Nguyễn Hương cũng im lặng ngồi đối diện góc tường, châm thuốc hút. Mới mấy năm không gặp, bây giờ trông anh đã khác hẳn. Đầu tóc hớt cao, lưỡng quyền nhô ra. Thời gian đã kịp cày xới, để lại trên trán anh những đường rãnh nhỏ.

  • PHẠM XUÂN PHỤNGĐúng ra, ông cụ Trần Bảo phải có đủ tám người con và người con cuối cùng phải có tên là VÈ mới đủ bộ. Bây giờ gọi tên bảy người con của cụ, nghe cứ thiếu thiếu chút gì: Đờn, Ca, Múa, Hát, Thơ, Ka, Hò. Chấm hết! Tức anh ách, tức nghẹn ngào!

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINH                Tặng anh Tạ Công ThắngMọi thứ, mọi tình huống có thể diễn ra bất cứ lúc nào như bản chất trôi chảy của cuộc sống cho dù bạn không hề mong muốn. Như truyện ngắn này, tất cả được phát hiện, ngắm rọi trong một ngày đẹp trời.

  • NGUYỄN QUANG LẬPĐời tôi có chi mà kể ông, sau khi thoát chết hàng trăm trận, vốn có chút ít kinh nghiệm tác chiến, được học qua học viện quân sự cao cấp, tôi về làm tư lệnh sư đoàn, thế thôi.

  • TRẦN THÙY MAIDường như chẳng bao giờ Hà Nội lại rét cắt da như mùa đông năm ấy. Tôi và Ngân chuẩn bị ra xuân sẽ cưới nhau.

  • LÝ HOÀI XUÂNChị Hạnh hơn tôi những mười tuổi; nghĩa là năm chị biết nhảy cò cò, chơi ô quan thì tôi “oa oa” cất tiếng chào đời. Nghe đâu khi tôi còn ngậm vú mẹ, thỉnh thoảng chị bồng tôi đi chơi nhà hàng xóm.

  • VŨ THANH HOA1. Bà thầy bói xòe bàn tay có các móng tô đỏ trầy xước, vuốt nhẹ những con bài úp lên nhau thẳng tắp, đoạn bà nhắm mắt, miệng khấn lầm rầm...

  • LÊ MINH KHUÊ- Anh thấy cậu như thằng bị điện giật ảnh hưởng não bộ thần kinh suốt mấy ngày ù lì ủ rũ. Sao từ hôm bay về Miami đến nay cậu đốc chứng thế. Thật khác hẳn mọi lần. Nghĩ đi nghĩ lại thấy thời gian cho mỗi đời người đâu có bao la bát ngát mà thấy thằng như cậu không tính đếm đong đo rồi yêu đời mà sống.

  • DƯƠNG THÀNH VŨTiếng súng đã ngưng bặt từ lúc trời sẫm tối. Bị kẹt lại ở khu vực giáp ranh ngoại ô thành phố, người lính ẩn mình vào hàng rào dâm bụt, ở góc vườn sau một ngôi nhà tường xây mái ngói theo kiến trúc cổ truyền.

  • LƯU QUANG VŨCả hai vợ chồng anh Tuyến đều rất yêu văn học. Điều đó khiến tôi cảm tình, nể trọng vợ chồng anh. Nhất là trong thời buổi này, tôi thấy quanh tôi chẳng còn được mấy người như vợ chồng anh Tuyến.

  • Nhà văn Dạ Ngân nghỉ việc công sở mấy năm nay, trở về tổ ấm của mình lặng lẽ “chép” lại những vết son trên chặng đời đã qua. Truyện gửi tới Sông Hương dưới đây là góc nhìn rất hẹp về chiến tranh song mở ra trước độc giả nhiều ngã rẽ với một Xuân nữ lỡ mang kiếp đào hoa mà bạc phận cho những người đàn ông từng “hành quân” qua cuộc đời chị. Trân trọng giới thiệu.S.H

  • CAO LINH QUÂNCó một con Dã Tràng sống ngoài bãi biển Nha Trang.

  • HÀ KHÁNH LINHĐàn ông tích khí là ngọc, đàn bà tích khí là tặc. Cha nói với mẹ như thế về cô, rồi khen cô suốt một đời trinh bạch, mà vẫn giữ được nết hạnh đoan trang, hiền hòa, dịu dàng và vui vẻ, chứ không khó tính như những phụ nữ có hoàn cảnh tương tự.

  • NGÔ THỊ KIM CÚCCó ba người bên trong căn phòng nhỏ ấy, căn phòng tập thể dành cho cán bộ độc thân, rộng không đến mười mét vuông. Cửa phòng đóng kín, để chỉ có họ với nhau, cùng những đồ dùng khiêm tốn.

  • ĐÔNG HÀThả xuống con đường đất đỏ lô hàng cuối cùng xong, tôi rồ ga chạy nhanh vào phía nhỏ hơn của con đường dài ngoằng từ đây về rẫy. Năm mươi cây số cho ba chục phút giữa hun hút rẫy rẫy và rẫy không khó, nhưng sẽ lớ quớ nếu tay lái chệch vào gốc cây đâu đó trong bóng tối chập choạng nhô ra. Nơi đó An đang đợi tôi.

  • HÀ KHÁNH LINHNgười lính canh chuyển dịch thế đứng của mình trong phạm vi một viên đá lát, khẽ ngửa mặt nhìn vầng trăng vừa ra khỏi đám mây đang dịu dàng tỏa ánh sáng xanh biếc xuống thanh đoản kiếm - chuôi nằm gọn trong lòng tay anh, mũi cắm xuống mặt đá.

  • NGUYỄN NGỌC LỢIVùng quê đó mấy năm nay có nhiều người đổi đời nhờ nghề mua bán đồ đồng nát. Sắt thép nhôm nhựa, mua đi bán lại cũng thành nhà thành xe... Người ta đập nhà cũ xây nhà mới, mua ô tô, lên đời xe máy... làng xóm đêm ngày rộn rịch chuyện làm ăn buôn bán.

  • TRẦN THÙY MAILàng tôi nằm ven bờ sông Hiếu, một ngôi làng nhỏ nép sau lũy tre xanh, trông xa như một đám mây dày màu xanh lục nổi lửng lơ trên mặt nước. Tưởng chừng tuổi thơ tôi gắn liền với tiếng lá tre khua xào xạc: sau này, khi tôi đã đi rất nhiều nơi, mỗi lần vọng tưởng về quê, cái âm thanh mơ hồ buồn buồn ấy cứ gieo vào hồn tôi một cảm giác gì mênh mông, khó tả.

  • MAI NINHNgười đàn bà mở mắt đúng lúc thân sồi già đổ ập. Lũ chim rừng chưa kịp ngừng tiếng kêu thất đảm giữa đám cây đã gẫy gọn dưới sức gió hung bạo, lại đồng loạt ó lên kinh hoảng, cánh đập cuồng trong bóng tối đen khẳn. Bà ta nằm bất động giữa vùng âm thanh xoáy lốc, hỗn loạn gió và chim. Mọi giác quan tê liệt, không gian ngoài và trong đều mù loà tăm tối. Như thế, cho đến lúc gió ngừng và tia mặt trời lách qua được vùng lá cây đặc khít, rọi đúng vào hai tròng mắt dưới làn mi mỏng tanh của người đàn bà thất lạc.