Sau bão...

14:40 11/12/2020

Đoàn Ngọc Thu nói rằng chị thích thơ của mình ngày xưa hơn. Những xúc cảm ấy vẫn như còn váng vất trong những vần thơ trong tập “Sau bão” (NXB Hội Nhà văn, 2020).

Dư vị của “Sông trăng”, “Cỏ”, “Tái giá”, những bài làm nên tên tuổi của Đoàn Ngọc Thu thập niên 2000 và xa hơn những năm 90 của thế kỷ trước giờ phảng phất trong những “Viết cho ngày sinh”, “Qua nhà thờ”. Như những xác tín để nhận ra một người đàn bà tin người, từng yêu cuồng si, mê dại, một người mẹ yêu con vô cùng.

Vẫn là những câu thơ se lòng: “Chung chao mắt lá/Nấp neo trên cành/Như tình hai đứa/Mải chơi trốn tìm/Phải anh xưa đó/Áo mỏng phong tình/Để ai ngơ ngác/Nguyện ước ba sinh...” (Trong bài “Qua nhà thờ”). Hay: “Thời gian nhật thực em/Nỗi buồn nguyệt thực em/Ngồi với ly rượu nhạt/Một mình cạn ngày, đêm” (Trong bài “Viết cho ngày sinh”).

Nhưng nếu chỉ có vậy thì vẫn là sự lặp lại. May thay trong “Sau bão” còn có những bài thơ viết cho con - Bài “Điều ước mùa nguyện”, bài “Này kẻ cướp”. “Này kẻ cướp” có lẽ là bài thơ hay nhất của cả tập thơ, hay từ nhan đề, giọng điệu đến ý tứ, câu chuyện. Bài thơ Đoàn Ngọc Thu viết cho con dâu, người sắp “nẫng” cậu con trai đầu lòng quý giá của mình vào thế giới hôn nhân. Những câu thơ nhắn nhủ vừa dịu dàng vừa đáo để: “Kẻ cướp có đôi mắt lá răm/Nụ cười hồng nắng/Kẻ cướp với làn da trắng/Mái tóc đen dài/Một ngày ngang qua ngôi nhà của mẹ/Và đem theo đi/Gia tài của nả…”. Rồi “Này, kẻ cướp/Chớ để nhòa ướt/Mắt lá răm/Đừng cho mây buồn che/Nụ cười hồng nắng/Bởi tài sản của mẹ mà con chiếm đoạt/Mẹ sẽ không nhận lại đâu/Nhất định thế/Con đã lỡ cướp trong tay của mẹ/Giờ nó là của con/Cả vui buồn giận thương…”. Đoàn Ngọc Thu nói rằng với những điều trông thấy, một cô con dâu xinh đẹp, sắc sảo và cậu con trai hiền lành, chị có dự cảm rằng các con sẽ khó có được hạnh phúc bền lâu. Trái tim người mẹ mách bảo chị phải viết một điều gì đó. Cô con dâu “Kẻ cướp” nào đọc những lời nhắn nhủ của chị mà nỡ lòng không nâng niu cái “gia tài của nả” của nữ nhà thơ - bà mẹ với ngần ấy yêu thương và đắng đau kia.

Bài “Điều ước mùa nguyện” viết cho sinh nhật con trai đầu lòng, cũng giống như tự sự về một đoạn đời hạnh phúc và cũng đầy nhọc nhằn của Đoàn Ngọc Thu: “Chắt chiu từ tình yêu tinh khôi/Từ những nhọc nhằn của mẹ/Từ những đắng đau…Con đã ở cạnh bên/Cùng mẹ ấm lạnh/Cùng mẹ đói no…”. Những câu thơ giản dị tưởng ai cũng viết ra được: “Con mãi là ánh sáng tuyệt nhất trong bầu trời đầy sao sáng kia/Không chỉ lấp lánh trong tim của mẹ/Mà tỏa sáng hòa trong không gian rộng lớn/Và sự trưởng thành của con/Sưởi ấm cuộc đời mẹ…”, nhưng đủ sức xiêu lòng những ai từng làm mẹ, từng vấp ngã rồi đứng lên bước tiếp với những ấm lạnh cuộc đời.

Thơ viết về nỗi niềm cá nhân, mà vẫn chạm được vào rung động rất đàn bà, rất con người. Nói “Sau bão”, sau những khoảnh khắc có vẻ bình yên của Đoàn Ngọc Thu vẫn là “bão” cũng không hẳn là võ đoán, với trái tim nhiều khắc khoải ấy...

Theo Quy Lăng - Thời Nay/ND

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • . Hai năm sau kể từ khi Julia Kristeva đưa ra khái niệm liên văn bản (intertextuality), Roland Barthes đã đi xa hơn nhiều qua một tuyên bố gây sốc: Cái chết của tác giả (The Death of the Author, 1968). Những quan niệm mới mẻ của các nhà khoa học một thời từng là trụ cột của chủ nghĩa cấu trúc đã chính thức khép lại vai trò của isme này và mở ra giai đoạn hậu cấu trúc. Trong quan niệm mang tính gây hấn của họ, người đọc, từ chỗ là kẻ bên lề, đã chính thức bước vào vị thế trung tâm với tư cách là kẻ có quyền năng tối thượng trong việc thiết lập mối quan hệ và ý nghĩa giữa văn bản và liên văn bản, giữa văn bản và các thiết chế văn hóa đã tạo ra nó(1).

  • Tiểu thuyết về giải phóng miền Nam Biên bản chiến tranh 1-2-3-4.1975 của nhà báo kỳ cựu Trần Mai Hạnh đã vượt qua tiểu thuyết về chiến tranh biên giới phía Bắc Mình và họ của Nguyễn Bình Phương, tác giả xuất sắc của văn học đương đại.

  • “Tay chơi” Nguyễn Quang Sáng rời xa cõi tạm, “trưởng lão” Tô Hoài về với “Cát bụi chân ai,” nhà văn của đất và người phương Nam - Anh Đức về với đất Mẹ, tác giả của “Biển và chim bói cá” - nhà văn Bùi Ngọc Tấn kết thúc hành trình sống và viết…

  • "Những đỉnh núi du ca" là công trình nghiên cứu mới nhất về tộc người H'mông của nhà nghiên cứu trẻ Nguyễn Mạnh Tiến (ảnh bên), người đã cố công lang thang suốt ba năm trên khắp miền núi phía Bắc mà trọng tâm là cao nguyên đá Đồng Văn để tìm kiếm cho mình một lối tiếp cận khả dĩ nhất để giải mã những phản ứng phức tạp của tộc người vừa đặc biệt, vừa hấp dẫn nhưng cũng không ít bí ẩn.

  • "Có một phố vừa đi qua phố" - tập di cảo của cố tác giả Đinh Vũ Hoàng Nguyên - là một trong bốn tác phẩm văn học đoạt giải "Văn học Nghệ thuật Thủ đô 2014".

  • Nhà văn quân đội có tiếng Đình Kính (Hải Phòng) viết ở nhiều lĩnh vực: Tiểu thuyết, truyện ngắn, ký, kịch bản phim. Mảng chủ đề lớn mà ông đeo đuổi là biển và những người lính biển, với các tác phẩm “Sóng cửa sông” (1976), “Đảo mùa gió” (1978), “Lính thủy” (1978), “Người của biển” (1985) - Giải thưởng văn học Bộ Quốc phòng, “Sóng chìm” (2002), “Huyền thoại tàu không số” (2012) - 2 tác phẩm này đều đoạt Giải thưởng Hội Nhà văn VN. Phóng viên Báo Lao Động đã phỏng vấn ông…

  • Trong tiểu thuyết Xác phàm, nhà văn Nguyễn Đình Tú dùng hình ảnh “mùi buồn” để gợi lại ẩn ức về một cuộc chiến tranh.

  • Bất kỳ người cầm bút nào cũng đều mơ ước rằng tác phẩm của mình sẽ trở thành sách gối đầu giường của hàng triệu người. Sao chúng tôi - những nhà văn, nhà thơ Việt Nam lại không mong muốn một ngày tác phẩm của mình hiện diện trên các ngôn ngữ của dân tộc khác chứ?

  • NGUYỄN NHẬT ÁNH

                   Tạp văn

  • Nhà văn Tô Hoài - tác giả của cuốn sách "Dế mèn phiêu lưu ký"  khiến bao thế hệ bạn đọc Việt Nam say mê - đã từ trần vào trưa 6.7.2014 tại nhà riêng ở Hà Nội, hưởng thọ 95 tuổi. 

  • Nobel Văn học là đỉnh cao nhưng không phải đỉnh cao nào cũng làm hoan hỉ tất cả mọi người. Việc lựa chọn của viện Hàn lâm Thuỵ Điển những năm gần đây chắc chắn sẽ làm chạnh lòng những ai đã trót yêu thích thế giới văn chương của Kafka, Jorge Louis Borges, Umberto Eco, Robbe – Grillet, Italo Calvino…

  • Ngày nay, nhìn lại chủ trương cách mạng của Phan Châu Trinh cách đây hơn một thế kỷ, một lần nữa chúng ta lại thấy tầm nhìn của một người mang khát vọng Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh

  • Lần nào ra Hà Nội, dù dài ngày hay chỉ là thoáng chốc, nhà văn Trần Thùy Mai cũng tới ngồi uống cà phê ở nhà hàng Thủy Tạ nhìn ngắm hồ Gươm và hẹn bạn bè tới gặp gỡ chuyện trò. Hỏi vì sao chị chỉ chọn mỗi chỗ này, Trần Thùy Mai bảo: “Là vì ở đây là “Hà Nội nhất”, lại có thiên nhiên bao quanh, giống như  bờ sông Hương ở Huế vậy…”.