Rửa tội

15:10 05/03/2010
NGUYỄN VIỆT HÀBà Anna Nhỡ đứng dúm dó cạnh cha Sinh trong mênh mông tiền sảnh đông người của khách sạn bốn sao Marytus. Cha Sinh hơn năm mươi tuổi, có họ xa đằng ngoại với cụ bà Nhỡ, đã hơn mười năm là cha chánh xứ của giáo phận.

Minh họa: Ngô Lan Hương

Buổi sớm nay, sau lễ rửa tội con bé Kun (tên con bé được gọi ở nhà). Tổng giám đốc Vũ là bố của con bé, mặc dầu hai đầu gối mỏi nhừ nhưng vẫn quì, nài nỉ cha Sinh. “Lạy Chúa, dù sao cha cũng là ông trẻ, xin cha cho chúng con một ngày vui trọn vẹn”. Cha Sinh lưỡng lự nhìn cụ bà Anna Nhỡ, bà cụ sụt sịt cặp mắt nhăn nheo cầu khẩn, cha khẽ gật đầu. Cha Sinh đưa bàn tay khô gầy, xoa nhẹ vài giọt nước từ cái bình sứ mà cậu phụ lễ đang nghiêng, làm dấu lên vầng trán hồng của con bé. Chắc là hơi lạnh, nó mở cặp mắt nhay nháy đen ngơ ngác nhìn. Hồi Vũ hai tháng tuổi cũng đã được rửa tội. Ông ngoại Vũ là cụ trùm Hậu làm cha đỡ đầu. “ Nhân danh Cha và Con và Thánh thần ta rửa cho con, Giuse Vũ”. Bà Nhỡ lúc ấy xinh và còn trẻ, quì một mình dưới bàn thờ Đức Mẹ, lầm nhầm cầu nguyện cho người chồng đang ở xa. Bố Vũ là một trong những sĩ quan cấp tá miền Bắc đầu tiên, đi ngược vào chuẩn bị cho những trận chiến sau này.

Lễ rửa tội cho con bé Kun của Vũ vào một ngày cuối tháng âm và là ngày thứ hai sau lễ chủ nhật Đức Bà lên giời. Vợ Vũ nhờ thầy đồng Toàn, nổi tiếng bói toán ở Láng Hạ chọn ngày. Cha Sinh chiều ý, tò mò nhìn cái phong bì mà vợ Vũ trình bày là của ít lòng nhiều. Vợ Vũ yêu chồng, có học nhưng nông nổi, con một ông quan rất to đang đương chức. Khi xin phép ra về, bỗng quì xuống hôn ngón tay út cha Sinh, rồi vung tay trái qườ quạng phía trên trán của mình. Hình như vợ Vũ muốn làm dấu. Phim  Ngày lễ Thánh đạo diễn cũng bắt nhân vật nữ hành động tương tự. Cụ bà Anna Nhỡ và cha Sinh đi dự tiệc sau lễ rửa tội bằng cái xe riêng của Vũ, Peugeot 505. Cha Sinh mặc áo chemise thẫm cho trong quần tây, cụ bà Anna Nhỡ mặc áo dài gấm màu sáng. Cả hai loanh quanh gần  nửa tiếng không thấy có ai quen. Mọi người đi qua tương đối giống nhau. Đều béo tròn, đều sang trọng và nồng nhiều mùi nước hoa. Cha Sinh rất sợ mùi nước hoa. Có một ấn tượng rất ghê từ rất lâu hồi cha còn ở chủng viện Vinh. Hôm cụ bà Anna Nhỡ dắt con trai vào trình cha, bộ complé của Vũ cũng đẫm mùi nước hoa. Có tới gần hai chục năm Vũ mới lại vào Nhà Chung. Cha Sinh tiếp ở phòng khách nhà xứ với nhiều xã giao. Cụ trùm Hậu là chú họ gần của cha Sinh, bà Anna Nhỡ có tiếng là ngoan đạo nhưng hồi Vũ cưới, chiều theo đằng vợ, không làm lễ ở nhà thờ.

“ Con còn nhớ kinh nào không”

“ Dạ thưa, kinh Lạy Cha với kinh Kính Mừng ạ”

Vũ đột ngột làm dấu, cha Sinh khẽ mỉm cười.

“ Thế vợ con có tin đạo không”

“ Dạ thưa cha, vợ con nghĩ nếu được cha rửa tội cháu nó sẽ hên”.

Cụ bà Anna Nhỡ luống cuống giật tay áo thằng con giai vốn dĩ rất được chiều, cha Sinh hiền từ chăm chú nhìn Vũ.

“ Thế con cũng nghĩ như vậy à”

“ Thưa cha, con là trí thức”

Hồi Vũ thi đại học được báo đài nói nhiều. Vũ là con liệt sĩ duy nhất chưa cần cộng điểm ưu tiên, đã vượt quá qui định đỗ tuyển tới mười điểm. Vũ bảo vệ luận án phó tiến sĩ ở Nga. Những năm ấy, thông thường các sinh viên ưu tú đều được gửi đào tạo ở Đông Âu, Vũ hỏi mẹ.

“ Cha con nói gì về con không”

“ Người nói Người cảm tình với mày”

Vũ hơi ngạc nhiên và cũng chiều thứ bảy tuần đó, Vũ bỏ hẹn với cô bé thư ký, một mình đi bộ dự lễ ở nhà thờ.

Giàn nhạc sống ở phía góc khách sạn chuyển từ rầm rầm điệu Rock sang chơi bản Ave Maria. Một thanh niên mặc áo vét thắt nơ đen tiến lại gần cúi đầu hỏi “ Thưa, chúng tôi có thể phục vụ gì cho quí ông bà”. Cụ bà Anna Nhỡ hơi hoảng, lập cập núp vào sau lưng cha Sinh. Cha cũng ngơ ngác. Tay Receptionist nhắc lại câu hỏi bằng tiếng Anh. Cha Sinh vội vàng trình bày tất nhiên không dám bằng tiếng Việt. Hai người được dẫn đến một phòng ăn rộng, các cửa sổ đều treo riềm hồng, chạy viền phía trên là nhiều chữ Song Hỉ cắt bằng giấy đỏ. Ngột ngạt là người trong ăm ắp rượu và đủ loại món ăn nóng nguội. Khách sạn nổi tiếng với những món Tầu nhưng làm tiệc đứng kiểu Tây vì vợ chồng Vũ muốn vậy. Từ phía quầy rượu, Vũ hơi chệnh choạng thơm mùi Hennessy chạy đến, khua tay trịnh trọng.

- Thưa toàn thể quí khách, đây là bà của cháu và đây là ông trẻ của cháu.

Mọi người ào ào vỗ tay đồng thời hô “Dô, dô, dô”. Mọi thói quen  của nền văn minh bóng đá. Vợ Vũ mặc đầm đen, cổ đeo dây Platine có viên kim cương hai carat nách cắp con bé Kun đang ngằn ngặt khóc vì không có thói quen được mẹ bế. Vợ Vũ biết tiếng Anh nên cai sữa sớm. vợ Vũ đọc tạp chí Mỹ thấy quảng cáo nuôi con tốt nhất là bằng sữa hộp. Cụ bà Anna Nhỡ cằn nhằn, vợ Vũ nói với người ở là mẹ chồng vô học. Hôm Vũ nhận quyết định lên làm Tổng giám đốc thì vợ sinh con gái đầu lòng. Vậy là hai sự vui, thầy đồng Toàn dặn hôm nào làm khao  phải treo nhiều chữ Song Hỉ. Cô bé thư ký tốt nghiệp trường Tổng hợp đang tập tọng viết văn, hôn Vũ lâu hơn bình thường nửa đùa nửa thật “Nếu anh nghe em chúng mình đã có con giai”. Cô bé thư ký thật hồn nhiên, nói yêu Vũ nhưng vẫn thân với vợ Vũ. Chắc đấy là tuổi trẻ còn Vũ bắt đầu thấy mình già. Vũ chợt bâng quơ uống rượu giữa đám đông. Sau lần đi lễ lại, trong sâu xa Vũ ngập đầy nghi hoặc. Cảm quan tôn giáo là gì. Hồi Vũ đi chơi núi Yên Tử, mới leo núi đến Hoa Yên đã nằm vật ra sân chùa tưởng đứt hơi. Bà cụ hành hương tám mươi bảy tuổi nở nụ cười móm khuyên Vũ vừa trèo vừa niệm A di đà. Lúc trước Vũ trượt chân, bà cụ đang bò phía dưới kê vai đỡ cho Vũ. Bà cụ nhăn nheo áng khoảng 39 kilô và có vẻ là trường chay. Vũ chơi tennis đều nhưng vẫn còn 66 cân. Tháng hai lần nhậu thịt rắn, một lần thịt chó còn thịt gà thịt chim thịt thú rừng thì không nhớ xiết. Giữa mùa Phục Sinh, tan buổi ngắm mười lăm sự thương khó, Vũ vào tận phòng thay áo tìm gặp cha Sinh.

“ Lạy cha, con có một việc muốn được trình cha”

“ Dạo này cha cũng hay thấy con ngồi phía hàng ghế dưới”

“ Lạy cha, con muốn có một đức tin”

Cha Sinh làm dấu thánh giá “Chúa ở cùng con”. Tại sao mẹ Vũ lại tuyệt đối tin vào nhà thờ. Những người đơn giản rất hay mê tín. Liệu cha Sinh có thật sự thuần khiết như mẹ Vũ hay kể không. Vũ nao nao người suốt cả chiều ngồi lì ở cơ quan mông lung nhìn bảng kết toán tài sản. Cô bé thư ký cũng nũng nịu ôm cổ Vũ. “ Anh đợi em à”. Vũ lầm nhầm đọc kinh Tin Kính, cố đừng vấp.

“ Anh làm gì vậy”

“Anh vừa đi gặp một người thánh thiện”.

Cô bé thư ký cười khanh khách, Vũ nhăn mặt.

“ Anh đừng cáu, em và anh thuộc người loại ba mà. Trí giả nhạo thủy, Nhân giả nhạo sơn còn đểu giả thì nhạo báng. Trên đời này làm gì có Thánh”.

Vũ gục đầu vào trũng ngực cô bé thư ký, khi mệt vì phải nghĩ nhiều Vũ có thói quen thư giãn như vậy. Đêm ấy, Vũ mất ngủ nhưng những đêm kế thì ngủ được.


Cha Sinh và cụ bà  Anna Nhỡ được mời vào phòng VIP có bàn tròn dành cho sáu người. Vũ xếp cha Sinh ngồi giữa hai trung niên. Một giới thiệu là giám đốc kiêm nhà thơ hội viên Hội nhà văn Việt . Một nữa là phó của Vũ phụ trách về hành chính tự xưng tên là Trần Công Thắng. Đối diện cha Sinh là cô bé thư ký của Tổng giám đốc Vũ. Cụ bà Anna Nhỡ được cậu con giai dìu gần như đặt xuống ghế mắt hấp háy quáng gà vì nhiều chớp lóa trắng từ đèn flash của các loại máy ảnh. Vũ xin phép mọi người ra ngoài tiếp khách, trước khi ra Vũ nghiêm nét mặt khẽ liếc Trần Công Thắng. Phó tổng giám đốc phụ trách hành chính trịnh trọng quay sang cha Sinh.

- Thưa, để dễ nói chuyện trong một bữa tiệc có nhiều tục khách, xin cho phép một cách xưng hô.

Cha Sinh cười. Đài truyền hình Hà Nội có làm một phóng sự dài về việc giáo sứ quyên góp quần áo cho đồng bào bị lũ lụt. Anh chàng phóng viên hai mươi tư tuổi loay hoay chọn đại từ để bắt đầu phỏng vấn “ Thưa tôn ông, xin tôn ông cho biết quan điểm của mình về từ thiện” Chắc anh ta chưa bao giờ đi đến nhà thờ. Trong diễn từ mới đây của Đức Thánh Cha một trong những quan tâm lớn nhất của người là thế hệ trẻ. Ông nhà thơ thâm thúy.

- Nee no men Deoquacras, Deus no ment est. Đừng tìm hiểu danh hiệu của Chúa. Chúa là danh hiệu. Thưa cha, tôi nói thế có đúng không ạ.

- Thưa ông, vâng.

Một anh chàng gầy lêu đêu đi vào cầm caméra với đèn rọi quét sáng trưng bàn ăn. Vợ Vũ đã dặn kỹ, phải “dum” ống kính đặc tả món vịt quay Bắc Kinh. Cô bé thư ký nũng nịu nhìn ông  nhà thơ cất giọng oanh.

- Nếu nói như vậy thì em có thể gọi cha đây là ông, là anh cũng đều được chứ ạ.

Cặp mắt đen thêm sẫm bởi hàng lông mi giả dầy cong long lanh nhìn cha Sinh. Cha nhấp ngụm rượu nhỏ khẽ gật đầu. “Thưa cô, vâng”. Cụ bà Anna Nhỡ đang chập chuội nhai bật khe khẽ “Lạy Chúa”. Ông phó tổng phụ trách hành chính khéo léo tiếp một miếng vây cá cho cụ bà Anna Nhỡ rồi quay sang ép mọi người cạn hết tuần rượu. Cha Sinh đã có vẻ lâng lâng. Ông phó tổng chạm mạnh cái ly không vào ly rượu mới của cha Sinh và của nhà thơ kiêm giám đốc.

- Thưa quí ngài, khách sạn có hai món nổi tiếng thì cả hai đều hiện diện trên bàn. Người ta thường nói linh mục và nhà văn thì ăn rất sành, vậy tôi đố hai quí ngài đó là hai món nào.

Kế cả sau mùa chay, cha Sinh cũng rất hiếm khi ăn thịt. Có những chuyện đơn giản là thể tạng, đâu có phải là chuyện giữ gìn lề luật hay đạo đức. Ăn đồ nhiều đạm cha thấy nặng mình. Chúa đã chọn vậy thì đành phải vậy. Nhà thơ kiêm giám đốc tiếp tục thâm thúy.

- Nếu đúng theo văn hóa ẩm thực thì linh mục mới sành ăn còn nhà văn chỉ được cái sành mồm. Sách quí cũng như đồ ngon không thể biết một sớm một chiều. Thưa cha, về điểm này tôi xin nhường cha.

Cha Sinh sẽ sàng nhấp môi vào ly rượu vẫn nhỏ nhẹ “ Thưa ông, vâng”. Cụ bà Anna Nhỡ co người lại trên chiếc ghế ăn rộng, trông cụ càng nhỏ thó. Vũ từ ngoài vào khẽ liếc chai rượu vơi chừng hơn nửa sầm mặt nhìn Trần Công Thắng. Ông phó tổng lật đật rót một tua đầy các ly, khăng khăng bắt mọi người phải cạn mừng sức khỏe con bé Kun. Việc đạo việc đời nhiều lúc cũng giống nhau. Một linh mục ngồi giữa hai giám đốc. Trên đời Sọ, kẻ dữ cũng đóng đinh câu rút Chúa Jésus giữa hai thằng kẻ cướp. Hôm nay đâu phải là một bố cục ngẫu nhiên mà đấy là ý của Vũ.

Cách đây hai tháng, Vũ bắt gặp vợ đang nức nở trong phòng ngủ, bừa bãi trên giường là những kiểu ảnh Vũ chụp với cô bé thư ký ở khách sạn Hạ Long Plazza. Vũ quì xuống xin lỗi vợ, vòng vèo gần ba tiếng mới biết mỗi bức ảnh vợ Vũ mua lại với giá 100 đô. Hôm sau đến cơ quan, Vũ vừa dập cửa phòng làm việc riêng vừa hét vào mặt cô bé thư ký.

“ Đúng là giống đàn bà, tham như chó”

“ Em đâu có làm chuyện gì”

“ Người bán ảnh là bố cô, tôi biết cả rồi”.

“ Em yêu anh, em muốn anh là của em”

“ Tôi là người có đạo, đừng hy vọng tôi nghĩ chuyện ly dị vợ”

Cô bé thư ký chợt cứng người nhìn Vũ rồi đột nhiên cười khẩy.

“ Anh là đồ đạo đức giả”

Vũ cay cú nhìn lại. Thi thoảng đọc báo công an Vũ có gặp vài vụ trọng án mà những gã vũ phu thường bóp cổ người tình

“ Anh tưởng tôi không biết dạo này anh ưỡn ẹo đi lễ nhà thờ lại đấy à. Đàn ông các anh có bao giờ hết tội đâu mà mong rửa tội. Mười thằng thì như cả mười”

Vũ đần mặt. Cô bé thư ký bỗng khanh khách cười, mở tủ lạnh lấy lon Tiger kề nhẹ vào miệng Vũ.

“Thôi, em xin. Thế anh có muốn cá không”

“ Cá cái gì”

“Anh cứ bố trí đi để hôm nào em sẽ lột truồng tay linh mục mà dạo này anh ra sức khen là thánh thiện”. Vũ nhắm mắt trầm ngâm nghĩ và vô thức gật đầu.

Cha Sinh bị ép thêm cốc nữa mặt nhợt nhạt thấy rõ. Trần Công Thắng dìu cụ bà Anna Nhỡ ra ngồi nghỉ xa tiếng ồn ở tít cái ghế dài phía ngoài tiền sảnh. Vũ chợt nghĩ là mình đang chơi ác và trong sâu cũng mong cha Sinh đứng dậy. Nhưng cha có vẻ lưỡng lự khi cô bé thư ký chuyển sang ngồi cái ghế sát cạnh mà nhà thơ cố ý nhường. Bộ ba tiền đạo này đã phối hợp với nhau nhiều lần và họ luôn thất bại. Vũ đột ngột thở dài, chợt nhiên như mộng du lang mang đi qua đám đông thực khách vào sâu trong hoa viên khách sạn có cái ghế đá vắng dưới ngọn đèn mờ. Vũ không có thói quen trách mình nhưng vẫn thấy thật nhiều bâng khuâng. Chợt có ai ngồi cạnh, Trần Công Thắng vẻ đắc ý thông báo

 - Lùa được lão vào phòng Karaoke rồi. Đề- pa bằng bài Mừng Chúa giáng sinh.

Vũ nhổ nước bọt, rất nhiều lần Vũ nằm mơ thấy mình đọc quyết định cách chức phó tổng giám đốc. Giấc mộng đẹp nhưng cũng chỉ là mộng. Đường quan sự của Vũ hanh thông theo đằng ngoại. Trần Công Thắng là đệ tử ruột của bố vợ Vũ. Những chiếc ghế Vũ đã và đang ngồi đều ấm mùi mông nhạc phụ. Vũ nặng nề đứng lên, đã quá nhiều lần Vũ chứng kiến những người đạo mạo từng làm gì trong phòng hát. Thượng đế đã chết. Vũ ngước mắt nhìn mẹ mình đang loay hoay ngơ ngác đi ra đi vào ở phía cổng khách sạn. Vũ lê lết bước bỗng thấy đau hai vai. Cõng thập giá chẳng bao giờ là lao động nhẹ. Vũ đẩy cửa phòng Karaoké. Màn hình đang chạy ca từ của Trịnh Công Sơn. Nền minh họa sau là cảnh nhà thờ Đức Bà. Giám đốc kiêm thi sĩ, chắc quá say đầu chúi xuống gầm salon, một vệt nôn đậm bò vòng quanh cổ. Cô bé thư ký đang khóc, úp mặt vào hai tay nức nở. “ Xin Người tha tội cho con”.

Không thấy có cha Sinh. Vũ đột ngột quỳ và vụng về làm dấu thánh.

3-7-99
N.V.H
(131/01-2000)



 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • PHAN THỊ THU QUỲVợ chồng Bình và Lựu đang sống ở Kim Long một làng ven sông Hương thơ mộng, nổi tiếng có quán ăn ngon, khách lui tới tấp nập. Cả hai người lòng buồn tê tái khi Bình có lệnh đổi vô Tây Nguyên. Tốt nghiệp đại học Luật xong Bình bị chính quyền cũ bắt vô lính, chạy mãi được làm lính văn phòng tại quê, nay phải đi xa thật lo lắng, buồn nản. Mai Bình phải lên đường cấp tốc. Ôi! Rủi ro, khác gì một hoạn nạn đến.

  • THÁI NGỌC SANSau khi trở về quê cũ một thời gian bà Phán trở thành trung tâm chú ý của mọi người. Trước hết là bọn con nít. Chúng cứ hô váng lên “mệ Phán muôn năm” mỗi khi bà mua kẹo vung vãi cho chúng.

  • PHẠM PHÚ PHONGTôi ngồi bất động, tựa như nuốt phải một cây gậy, người cứng đờ, im lặng, cho đến khi bản nhạc chấm dứt. Nguyễn Hương cũng im lặng ngồi đối diện góc tường, châm thuốc hút. Mới mấy năm không gặp, bây giờ trông anh đã khác hẳn. Đầu tóc hớt cao, lưỡng quyền nhô ra. Thời gian đã kịp cày xới, để lại trên trán anh những đường rãnh nhỏ.

  • PHẠM XUÂN PHỤNGĐúng ra, ông cụ Trần Bảo phải có đủ tám người con và người con cuối cùng phải có tên là VÈ mới đủ bộ. Bây giờ gọi tên bảy người con của cụ, nghe cứ thiếu thiếu chút gì: Đờn, Ca, Múa, Hát, Thơ, Ka, Hò. Chấm hết! Tức anh ách, tức nghẹn ngào!

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINH                Tặng anh Tạ Công ThắngMọi thứ, mọi tình huống có thể diễn ra bất cứ lúc nào như bản chất trôi chảy của cuộc sống cho dù bạn không hề mong muốn. Như truyện ngắn này, tất cả được phát hiện, ngắm rọi trong một ngày đẹp trời.

  • NGUYỄN QUANG LẬPĐời tôi có chi mà kể ông, sau khi thoát chết hàng trăm trận, vốn có chút ít kinh nghiệm tác chiến, được học qua học viện quân sự cao cấp, tôi về làm tư lệnh sư đoàn, thế thôi.

  • TRẦN THÙY MAIDường như chẳng bao giờ Hà Nội lại rét cắt da như mùa đông năm ấy. Tôi và Ngân chuẩn bị ra xuân sẽ cưới nhau.

  • LÝ HOÀI XUÂNChị Hạnh hơn tôi những mười tuổi; nghĩa là năm chị biết nhảy cò cò, chơi ô quan thì tôi “oa oa” cất tiếng chào đời. Nghe đâu khi tôi còn ngậm vú mẹ, thỉnh thoảng chị bồng tôi đi chơi nhà hàng xóm.

  • VŨ THANH HOA1. Bà thầy bói xòe bàn tay có các móng tô đỏ trầy xước, vuốt nhẹ những con bài úp lên nhau thẳng tắp, đoạn bà nhắm mắt, miệng khấn lầm rầm...

  • LÊ MINH KHUÊ- Anh thấy cậu như thằng bị điện giật ảnh hưởng não bộ thần kinh suốt mấy ngày ù lì ủ rũ. Sao từ hôm bay về Miami đến nay cậu đốc chứng thế. Thật khác hẳn mọi lần. Nghĩ đi nghĩ lại thấy thời gian cho mỗi đời người đâu có bao la bát ngát mà thấy thằng như cậu không tính đếm đong đo rồi yêu đời mà sống.

  • DƯƠNG THÀNH VŨTiếng súng đã ngưng bặt từ lúc trời sẫm tối. Bị kẹt lại ở khu vực giáp ranh ngoại ô thành phố, người lính ẩn mình vào hàng rào dâm bụt, ở góc vườn sau một ngôi nhà tường xây mái ngói theo kiến trúc cổ truyền.

  • LƯU QUANG VŨCả hai vợ chồng anh Tuyến đều rất yêu văn học. Điều đó khiến tôi cảm tình, nể trọng vợ chồng anh. Nhất là trong thời buổi này, tôi thấy quanh tôi chẳng còn được mấy người như vợ chồng anh Tuyến.

  • Nhà văn Dạ Ngân nghỉ việc công sở mấy năm nay, trở về tổ ấm của mình lặng lẽ “chép” lại những vết son trên chặng đời đã qua. Truyện gửi tới Sông Hương dưới đây là góc nhìn rất hẹp về chiến tranh song mở ra trước độc giả nhiều ngã rẽ với một Xuân nữ lỡ mang kiếp đào hoa mà bạc phận cho những người đàn ông từng “hành quân” qua cuộc đời chị. Trân trọng giới thiệu.S.H

  • CAO LINH QUÂNCó một con Dã Tràng sống ngoài bãi biển Nha Trang.

  • HÀ KHÁNH LINHĐàn ông tích khí là ngọc, đàn bà tích khí là tặc. Cha nói với mẹ như thế về cô, rồi khen cô suốt một đời trinh bạch, mà vẫn giữ được nết hạnh đoan trang, hiền hòa, dịu dàng và vui vẻ, chứ không khó tính như những phụ nữ có hoàn cảnh tương tự.

  • NGÔ THỊ KIM CÚCCó ba người bên trong căn phòng nhỏ ấy, căn phòng tập thể dành cho cán bộ độc thân, rộng không đến mười mét vuông. Cửa phòng đóng kín, để chỉ có họ với nhau, cùng những đồ dùng khiêm tốn.

  • ĐÔNG HÀThả xuống con đường đất đỏ lô hàng cuối cùng xong, tôi rồ ga chạy nhanh vào phía nhỏ hơn của con đường dài ngoằng từ đây về rẫy. Năm mươi cây số cho ba chục phút giữa hun hút rẫy rẫy và rẫy không khó, nhưng sẽ lớ quớ nếu tay lái chệch vào gốc cây đâu đó trong bóng tối chập choạng nhô ra. Nơi đó An đang đợi tôi.

  • HÀ KHÁNH LINHNgười lính canh chuyển dịch thế đứng của mình trong phạm vi một viên đá lát, khẽ ngửa mặt nhìn vầng trăng vừa ra khỏi đám mây đang dịu dàng tỏa ánh sáng xanh biếc xuống thanh đoản kiếm - chuôi nằm gọn trong lòng tay anh, mũi cắm xuống mặt đá.

  • NGUYỄN NGỌC LỢIVùng quê đó mấy năm nay có nhiều người đổi đời nhờ nghề mua bán đồ đồng nát. Sắt thép nhôm nhựa, mua đi bán lại cũng thành nhà thành xe... Người ta đập nhà cũ xây nhà mới, mua ô tô, lên đời xe máy... làng xóm đêm ngày rộn rịch chuyện làm ăn buôn bán.

  • TRẦN THÙY MAILàng tôi nằm ven bờ sông Hiếu, một ngôi làng nhỏ nép sau lũy tre xanh, trông xa như một đám mây dày màu xanh lục nổi lửng lơ trên mặt nước. Tưởng chừng tuổi thơ tôi gắn liền với tiếng lá tre khua xào xạc: sau này, khi tôi đã đi rất nhiều nơi, mỗi lần vọng tưởng về quê, cái âm thanh mơ hồ buồn buồn ấy cứ gieo vào hồn tôi một cảm giác gì mênh mông, khó tả.