Những ngày tôi còn nhỏ ở Vỹ Dạ

09:36 16/03/2011
TRẦN VÀNG SAO

Nhà thơ Trần Vàng Sao - Ảnh: N.Nguyên


Những ngày tôi còn nhỏ

ở Vỹ Dạ


(Trích)

1. Cổ tay chị Miên rất đen
chị đeo chuỗi cườm tấm không đủ hột
ba chết đi để hai đứa mồ côi
chị ở Đông Xuyên em ở Vỹ Dạ
ngày kỵ cha thấy mặt nhau chị em mỗi đứa đứng mỗi góc
chị dựa cột nhà hai con mắt đỏ hoe
em mặc áo đen dài như người lớn
muốn chặt đầu tây một thằng


2. Tháng mười tháng mười một sông không có nước lên
chưa hết mùa mưa to nước đục mắt cá
những bọt nước đen mắc đầu ngọn cỏ
khúc củi rều trôi ngang
tôi ngồi bên này
nắng nửa dòng sông bên kia
thả ngọn lá tre trôi ra biển
cho nổi trên nước mặn
trời xa không biết mấy
trời gần ở dưới đọt cây
không nghe ai hát một câu cho buồn

3. Tuổi thơ đến với đời giữa đồng bắt gió nhốt trong áo
tôi không biết ở sau lưng có con mắt đang nhìn
soi gương thấy tôi nhăn mặt làm quỷ dọa tôi
nuốt hột thầu đâu vô bụng
sợ mọc cây chết dại
cá không ăn muối cá ươn

4. Ngày nắng ngày mưa không nhớ được
cơn dông buổi chiều mưa tới buổi tối
đưa tay vuốt nước trên mặt không kịp
con mắt đỏ cay
ngó không thấy rõ mặt người
cứ thẳng đầu vuốt mặt mà đi
ngược gió nên mát trong tóc
con chim trên cây kêu tiếng rảnh rang
lượm hòn đá ném xuống vũng nước bên đường
không có điều chi buồn

Nhà thơ Trần Vàng Sao (phải) - Ảnh: Hoàng Nam (tuanvietnam.net)


5. Nhà tôi ở Vỹ Dạ
hàng xóm bà con thấy mặt nhau hàng ngày
đứng bên này hàng hóp ngã nón
sang bên kia hàng hóp mượn gạo
(loong tộn loong bằng)
tôi có biết buồn chi không
đầu hôm súng nổ ở cầu Ông Thượng
chúng tôi cứ chia phe đánh giặc
xóm trên xóm dưới
không có đứa nào chết như ba tôi bị tây bắn ở An Hòa
về nhà tôi giấu súng bắn hột bì lời dưới chiếu
ngủ không rửa chân
không có đứa nào thiệt thù để giết

6. Nửa đêm thức dậy thắp đèn đi quanh vườn
không biết ban ngày có để quên chi
hộp diêm không và con rạm gãy càng đã chết
sợi chỉ buộc ngang

10. Ngồi lâu một mình không có chi chơi
tôi bỏ hết những cục đá vào bọc
đi ra đồng vác mặt lên trời
giữa trưa thằng con ai thiệt dại đi dang nắng
tôi nghe nói to ở sau lưng
mai đau mạ nấu cháo hành
tôi ném mấy cục đá vào bụi cây
con chi đập cánh bay ra

13. Chó sủa đầu hôm xóm trên
sáng mai có người nằm chết giữa đường
lính đồn cầu Ông Thượng không đi tuần sớm nữa
đợi đến trưa vác gậy đâm bụi tre
ngó chi mấy việc của người lớn
tôi cười ngó gãy cả mụt măng

17. Tôi ngó hết chung quanh mình
qua con đường dốc xuống một cái cầu
đám rước đi qua Phu Văn Lâu không thổi kèn đánh trống
áo xanh áo đỏ
áo thụng áo to
mặt người mặt giả mặt thật
mặt nạ đất mặt nạ giấy
đi như tù đi trên đất
đi như tù không nói không khóc
đi như tù hai tay không xích

tôi buồn vì con bửa củi không chịu ăn gỗ mục
                        đã chết trong hộp diêm
sáng mai đưa đi chôn ngoài cây khế
một cái đầu con gái ngó qua hàng rào
                        phì nước miếng làm ông kẹ nơi miệng
(ai cũng chết như hôm qua có người chết
                        không ai chôn ở ngoài đồng -
                        lính trong lô cốt trên đình bắn ra)
cái đầu con gái mất sau cửa sổ
còn lại một cái cổ trắng đeo chuỗi cườm
tôi chạy vào nhà thả con chim có hột cườm nơi cổ
bay đi

18. Tôi không nhớ hết những ngày đã qua
mưa tháng năm tháng bảy ngoài sân
bong bóng nổi bong bóng chìm
mẹ tôi không đi lấy chồng
cơm cục chấm cơm rỡi
ngọn lá tre xanh trôi ngược dòng nước
giọt mưa không chìm.



(12/4-85)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • ĐẶNG NHƯ PHỒNTôi đánh rơi khuôn mặt mìnhtrong chén rượuĐể khi mình tỉnhnhớ mình say

  • NGUYỄN LOAN...Không thể vớt bóng trăng chìm đáy giếngcũng không thể xâu nỗi buồn thành chuỗi ngọc làm tin...

  • TRIỆU NGUYÊN PHONGĐi gần hết một đời mới nhớQuê nhàMái lá phên treCỏ cây vô tình như dòng khe nhỏChảy dài đến hết cơn mê

  • DZẠ LỮ KIỀUĐi qua...trăm suối ngàn khevẫn chưa tìm được đường về cội duyên

  • NGUYỄN VĂN QUANGNgười cúng vong linh cúi đầu khấn lạyNgười đốt vàng mã cho quỷ nhảy múaTiếng cười tiếng khóc tranh giành ngọn lửaLòng tro như máu chuyển mặt đen bầm

  • TRẦN TỊNH YÊNĐi qua dòng sông phù sa bật khóc. Dưới chânnấm độc gỗ đá chiêm bao.Bước xuống nhân gian làm người trần thếNhặt nghìn giọt lệ thả qua kiếp người

  • LÊ VĨNH THÁI...tìm ảo ảnh hào quang của chiếc đèn dầuchân lý ẩm mốc trăng mờ tỏ cũng là trăng...

  • LGT: Những dòng thơ này có một điều khác những dòng thơ khác là chúng được viết giữa những bản tin thời sự, giữa những cảnh quay hay những phút bất chợt im lặng ở phần hậu kỳ truyền hình... Những dòng thơ lắng nghe mình dặn mình, nghe tim mình rung lên giữa những ngày chưa đến, chưa qua và những ngày đã cũ, một cái gì đó rất xa ở thế giới này... Tất cả, đó là một cái gì đó rất thật như cuộc đời này, như thơ của những người làm báo.

  • một ngón ma thuậtmột ngón im lặngmột ngón kiếp trướcmột ngón đốm lửamột ngón tàn tro

  • Người con gái đã quay lưng và bước điNơi ấy tôi ngồi trong bóng chiềuGẩy tình tang lên cây đàn cũ

  • Có thể anh quay đivà khóctrong ngày em trở về…

  • Tháng 5một đêm hè nóng bỏngmặt đất gập ghềnh mặt trăng như con thuyền treo ngượctôi nhận một cái hônrồi ngỗ nghịch cười vang 

  • Viết cho Khang

  • Bên thềm mưa khoan nhặtNhững hạt mưa trong vắtMà khơi lắm nỗi niềm!

  • Cung đàn xưalắng vào tim thầm lặngbên em bao lần giữa Huế rồi xacâu Lý mười thương nghe sao mà thương quá!đưa ai về Vỹ Dạ, Kim Long…

  • Mỗi mùa hè con trở về thăm mẹMẹ tuổi cao như trái chín trên cây

  • Đường vô “bỉ ngạn” xanh rìCái đêm hôm ấy đêm gì, em ơi!Vầng trăng Đại nội bên trờiNghiêng soi mờ tỏ mặt người đế vương…

  • 17 tháng 6 ngày của ChaCon viết bài thơĐề lên bia mộĐất đã khô mà tim conVẫn ướt!Tháng năm dài Cha ở nơi mô?!

  • Ta dìu em đi về giữa yêu thương.Thoang thoảng trong gió hương hoa đồng cỏ nội.

  • Hàng chục năm xa quêNay lại vềăn bát cơm quêcủa mẹ