Nhà thơ Trần Vàng Sao - Ảnh: N.Nguyên
Những ngày tôi còn nhỏ ở Vỹ Dạ (Trích) 1. Cổ tay chị Miên rất đen chị đeo chuỗi cườm tấm không đủ hột ba chết đi để hai đứa mồ côi chị ở Đông Xuyên em ở Vỹ Dạ ngày kỵ cha thấy mặt nhau chị em mỗi đứa đứng mỗi góc chị dựa cột nhà hai con mắt đỏ hoe em mặc áo đen dài như người lớn muốn chặt đầu tây một thằng 2. Tháng mười tháng mười một sông không có nước lên chưa hết mùa mưa to nước đục mắt cá những bọt nước đen mắc đầu ngọn cỏ khúc củi rều trôi ngang tôi ngồi bên này nắng nửa dòng sông bên kia thả ngọn lá tre trôi ra biển cho nổi trên nước mặn trời xa không biết mấy trời gần ở dưới đọt cây không nghe ai hát một câu cho buồn 3. Tuổi thơ đến với đời giữa đồng bắt gió nhốt trong áo tôi không biết ở sau lưng có con mắt đang nhìn soi gương thấy tôi nhăn mặt làm quỷ dọa tôi nuốt hột thầu đâu vô bụng sợ mọc cây chết dại cá không ăn muối cá ươn 4. Ngày nắng ngày mưa không nhớ được cơn dông buổi chiều mưa tới buổi tối đưa tay vuốt nước trên mặt không kịp con mắt đỏ cay ngó không thấy rõ mặt người cứ thẳng đầu vuốt mặt mà đi ngược gió nên mát trong tóc con chim trên cây kêu tiếng rảnh rang lượm hòn đá ném xuống vũng nước bên đường không có điều chi buồn
5. Nhà tôi ở Vỹ Dạ hàng xóm bà con thấy mặt nhau hàng ngày đứng bên này hàng hóp ngã nón sang bên kia hàng hóp mượn gạo (loong tộn loong bằng) tôi có biết buồn chi không đầu hôm súng nổ ở cầu Ông Thượng chúng tôi cứ chia phe đánh giặc xóm trên xóm dưới không có đứa nào chết như ba tôi bị tây bắn ở An Hòa về nhà tôi giấu súng bắn hột bì lời dưới chiếu ngủ không rửa chân không có đứa nào thiệt thù để giết 6. Nửa đêm thức dậy thắp đèn đi quanh vườn không biết ban ngày có để quên chi hộp diêm không và con rạm gãy càng đã chết sợi chỉ buộc ngang … 10. Ngồi lâu một mình không có chi chơi tôi bỏ hết những cục đá vào bọc đi ra đồng vác mặt lên trời giữa trưa thằng con ai thiệt dại đi dang nắng tôi nghe nói to ở sau lưng mai đau mạ nấu cháo hành tôi ném mấy cục đá vào bụi cây con chi đập cánh bay ra … 13. Chó sủa đầu hôm xóm trên sáng mai có người nằm chết giữa đường lính đồn cầu Ông Thượng không đi tuần sớm nữa đợi đến trưa vác gậy đâm bụi tre ngó chi mấy việc của người lớn tôi cười ngó gãy cả mụt măng … 17. Tôi ngó hết chung quanh mình qua con đường dốc xuống một cái cầu đám rước đi qua Phu Văn Lâu không thổi kèn đánh trống áo xanh áo đỏ áo thụng áo to mặt người mặt giả mặt thật mặt nạ đất mặt nạ giấy đi như tù đi trên đất đi như tù không nói không khóc đi như tù hai tay không xích tôi buồn vì con bửa củi không chịu ăn gỗ mục đã chết trong hộp diêm sáng mai đưa đi chôn ngoài cây khế một cái đầu con gái ngó qua hàng rào phì nước miếng làm ông kẹ nơi miệng (ai cũng chết như hôm qua có người chết không ai chôn ở ngoài đồng - lính trong lô cốt trên đình bắn ra) cái đầu con gái mất sau cửa sổ còn lại một cái cổ trắng đeo chuỗi cườm tôi chạy vào nhà thả con chim có hột cườm nơi cổ bay đi 18. Tôi không nhớ hết những ngày đã qua mưa tháng năm tháng bảy ngoài sân bong bóng nổi bong bóng chìm mẹ tôi không đi lấy chồng cơm cục chấm cơm rỡi ngọn lá tre xanh trôi ngược dòng nước giọt mưa không chìm. … (12/4-85) |
Tải mã QRCode
NGUYỄN KHOA NHƯ ÝĐắm đuối
NGÔ MINHThơ tặng tuổi 50
NHẤT LÂMBên hồ Thanh Thủy
NGUYỄN QUANG HÀTổ Quốc
NGÔ MINHThơ đề trên phiến mai non
ĐỖ VĂN KHOÁILần đầu với Thanh Hóa
Võ Quê - Thanh Tú - Nhật Hoài Phương - Liễu Thượng Văn
NGUYỄN QUANG HÀ Bút ký thơ
Minh ơi Gửi hương hồn em tôi
TRẦN HOÀNG PHỐ ĐÔNG HÀ NGUYỄN THIỀN NGHI
Sinh năm 1973, quê Đại Lộc, Quảng Nam. Hiện là giảng viên Hán Nôm, Khoa văn ĐHSP Huế.Thơ anh giàu cảm xúc, luôn bộc lộ những ưu tư, khao khát. Tất cả những gì anh viết là nỗi niềm chân thực như chính bản thân anh.
Hoa hồng
Giếng làng
Quê ở Kim Long - Huế, hiện sinh sống tại thành phố Hồ Chí Minh.Có nhiều thơ in báo, in tuyển tập, in chung và 2 tập riêng: Lan miền Hương Ngự (năm 2000), Biếc xanh em (năm 2004).Đã là phái đẹp, hơn nữa lại đẹp trên xứ sở “mĩ miều” vốn nổi tiếng đất kinh kì (Kim Luông có gái mĩ miều/Trẫm thương trẫm nhớ trẫm liều trẫm đi) lại còn làm thơ như chính Nàng thơ tuỳ nhiên “hiển thị”.Thơ Võ Ngọc Lan hồn nhiên mà kín đáo, dung dị mà đằm thắm... Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ mới của chị.
LTS: Trong những ngày cuối tháng 6, đầu tháng 7. 2009. Trại sáng tác VHNT Quảng Điền 2009 đã được tổ chức bên bờ biển thôn Tân Mỹ ngập tràn nắng gió. Nhiều giai điệu đã được cất lên trong âm vang sóng vỗ. Nhiều dòng thơ đã được khơi nguồn cảm hứng từ trầm tích văn hóa Tam Giang. Sông Hương xin giới thiệu một số tác phẩm đó do các văn nghệ sĩ vừa mới chuyển về.
Tên thật là Nguyễn Minh Châu, sinh năm 1947 tại Diễn Thành, Diễn Châu, Nghệ An. Hiện sống và viết tại Hà Nội.Là thương binh 2/4, từng đánh giặc và làm thơ ở các mặt trận Trị Thiên, Tây Nguyên, Nam Bộ từ năm 1966 cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng.Thơ Châu Nho xuất hiện lần đầu trên văn đàn cùng thời với Hữu Thỉnh, Lưu Quang Vũ, Xuân Quỳnh, Phạm Tiến Duật v.v...Sau một thời gian khá dài phải vừa chạy chữa vết thương ở chiến trường tái phát, vừa lo ngăn chặn “vết thương” ở thương trường có thể xảy ra, anh lại tự “cân bằng” mình với thơ.Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ của anh viết về Huế và về đời thường người thương binh trong công cuộc đổi mới.
Sinh năm: 1949Quê quán: Lệ Thuỷ, Quảng BìnhTốt nghiệp Trường Viết văn Nguyễn Du (Khoá 1)Hội viên Hội Nhà văn Việt NamUỷ viên Ban Chấp hành Hội Nhà Văn Việt Nam
LTS: Xưa nay, trong đời thường, vẫn có những người làm thơ một cách lặng lẽ rồi lại đem cất giấu đi cũng rất lặng lẽ. Về phương diện này, họ sống như những người mai danh ẩn tích. Hẳn bạn đọc còn nhớ, hơn chục năm trước, một cán bộ văn phòng Hội Nhà văn đã gây ngạc nhiên trên văn đàn với hiện tượng thơ Phùng Khắc Bắc từ hiệu ứng lặng lẽ ấy. Đó là khi qua đời, người ta đã phát hiện ra di cảo thơ của ông, rồi đem in, rồi được giải thưởng, rồi nó mang tên tuổi ông vào chễm chệ trong Từ điển tác gia văn học Việt Nam thế kỷ XX.Chúng tôi có ý định dành cho bạn đọc một sự ngạc nhiên mới nhưng rất đáng tiếc là người thơ lặng lẽ ở đây vẫn muốn được “bình an” và chỉ đồng ý công bố tác phẩm với bút danh Trà Mi.Cái tên rất mới với Sông Hương và cũng sẽ rất lạ với bạn đọc, nhưng thơ Trà Mi đã có giọng riêng ở đẳng cấp chuyên nghiệp tự bao giờ. Xin mời bạn đọc thử xem có đúng vậy không?
VĨNH NGUYÊNTên thật: Nguyễn Quang VinhSinh ngày 3-11-1943Quê quán: Quảng BìnhHội viên Hội Nhà văn Việt Nam
BỬU NAMINhiều khi tham thiền ta nhìn bóng ta trên váchChín con mắt linh hồn mở chín cõi xa xămLòng vọng tưởng ta thường mường tượng tới Gió xuân thì thổi rợn những đêm xanh