Những con chữ

15:37 30/07/2008
LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.

Ông đưa hai bàn tay đầy vết chai sạn lên vuốt chúng tôi, đôi mắt tinh tường bừng sáng :
 - Những con chữ thân yêu của ta ơi, kho báu của đời ta, lương tâm, trí tuệ, chân lý của ta. Ta yêu các người biết chừng nào!
 Chúng tôi ứa nước mắt nghe ông nói, lòng sung sướng muốn nhảy xổ ra ôm lấy ông, con người vĩ đại đã tạo ra chúng tôi, đã cho chúng tôi một đời sống.
 Một đêm, trời mát đến ớn lạnh. Chúng tôi đang ôm nhau nằm ngủ, vào khoảng nửa đêm, một đội quân mối có đến hàng vạn tên chợt đột nhập vào ngôi nhà xanh của chúng tôi. Trời ơi, chúng tôi hoảng hốt hét to lên kêu cứu ông chủ :
 - Cứu với, cứu chúng tôi với ông chủ ơi, nhà văn ơi!
 Nhưng đêm vẫn im lìm. Đội quân mối đi nhẹ nhàng đến nỗi ông chủ chúng tôi không nghe thấy gì. Bao nhiêu bạn bè, họ hàng chúng tôi lần lượt vào bụng mối. Mặc, còn nước còn tát, chúng tôi cứ gào...
 Kho báu ông chủ vơi dần, vơi dần... cho đến lúc nhà văn chúng tôi nghe được, thì ôi thôi, tất cả đã gần như tiêu tan.
 Hầu như chỉ còn lại một phần rất ít. Ông chủ chạy đến giật lên mấy tập bản thảo còn lại. Ông sững sờ nhìn đống mối trắng như màu khăn tang đang lúc nhúc chen lấn nhau.
 Thế là hết, mười năm lao động cật lực đã tiêu tan trong một giờ!
 Nhà văn chợt òa khóc như một đứa trẻ. Ông khóc nức nở, nghẹn ngào như ngày cha mẹ ông qua đời. Ông ngồi thừ ra rồi lấy ống tay áo quệt ngang đôi mắt đỏ, đầu gục xuống, hai tay khoanh vòng hai đầu gối, im lặng mãi.
 Lại nói đội quân mối, sau khi được ăn một trận con chữ no nê, chúng kéo nhau ra vườn, đang định tìm hướng về nhà thì một chú gà trống dậy sớm trông thấy...
 - Trời ơi! Thật là tuyệt vời!
 Chú gà nhảy cẫng lên sung sướng, chú lao  đến đàn mối :
 - Này bọn kia, chúng mày làm gì mà lúc nhúc ở đây?
 - Dạ, chúng em lạy anh.
 Bọn mối hoảng hốt trả lời lí nhí :
 - Anh đừng giết bọn em, bụng chúng em bây giờ đã đựng đầy những con chữ, đó là những kiến thức, lương tâm, chân lý của con người.
 Chú gà trống nghiêng tai thật gần bọn mối, vẻ tò mò:
 - Sao, kiến thức, lương tâm, chân lý? Nó là cái gì vậy?
 - Dạ, chúng em không biết ạ, chúng em chỉ nghe những con chữ nói với nhau như thế. Bọn mối sợ sệt.
 - Vậy tại sao kiến thức, lương tâm, chân lý lại vào trong bụng chúng mày?
 - Dạ, bởi vì chúng em đã ăn...
 - Vậy thì tao phải ăn lũ chúng mày để tao có kiến thức, lương tâm, chân lý của con người.
 Bọn mối co rúm lại. Chú gà trống lấy mỏ mổ lấy mổ để đàn mối. Bọn mối khiếp đảm chạy tán loạn, nhưng cái mỏ của chú gà trống mới nhanh làm sao!
 Chú gà trống đã kềnh cái diều to. Chú gáy lên một tràng oai vệ: "Kiến thức, lương tâm, chân lý nằm trong bụng ta, ta, ta, ta, ta...!"
 Chú bước từng bước thong thả, đĩnh đạc.
 Chú gà đi ra đường thì bắt gặp một khóm hoa dại vừa nở:
 - Này hoa, chúng mày có biết tao là ai không?...
 - Dạ thưa ông gà, xin ông đừng bươi đất chúng em mà tội nghiệp.
 - Thèm vào bươi đất chúng mày. Tao là một chú gà trống đặc biệt, bụng chứa đầy kiến thức, lương tâm, chân lý của con người. Chúng mày biết những thứ đó là gì không?
 - Dạ, chúng em là hoa, chúng em chỉ biết tỏa hương; kiến thức, lương tâm, chân lý của chúng em là hương thơm, có đúng không ạ?
 - Trật lất, chúng mày làm gì có thứ của quý ấy. Chúng mày xem cái diều của tao đây này. Bởi vì tao đã ăn...
 Khóm hoa tò mò :
 - Ông ăn gì ạ?
 - Ăn kiến thức, lương tâm, chân lý của con người!
 Gà trống hạ giọng, vẻ quan trọng:
 - Một bầy mối đã ăn rất nhiều những con chữ, chúng nó nói những con chữ ấy là kiến thức, lương tâm, chân lý của con người. Và thế là tao đã nuốt tất cả vào bụng. Thế đấy!
 Lũ hoa tròn mắt:
 - Vậy những con chữ như thế nào ạ?
 Gà trống ngẫm nghĩ một lúc rồi nói dè chừng :
 - Ồ, những con chữ cũng giống như những con sâu vậy thôi.
 - Vậy sao lũ mối lại ăn nó?
 - Là vì những con chữ này nằm trên mặt giấy, rất hợp với sở thích nhậu nhẹt của bọn mối. Bọn mối rất sợ ánh sáng nên thừa lúc mặt trời chưa dậy, đã xông vào...
 - Vậy mặt trời là gì ạ?
 - Mặt trời thì có gì lạ mà hỏi. Đó là một gã ngu ngốc để cho tao sai bảo hàng ngày. Sáng sớm cứ nghe tao gọi là hắn vội ló mặt lên.
 Lũ hoa cười tươi tinh nghịch :
 - Ồ, ông Gà Trống ơi, chắc ông nhầm rồi. Mặt trời là một vầng sáng tỏa khắp mọi nơi. Ai cũng nhờ mặt trời là sống được. Như chúng em đây, chúng em có những màu sắc tươi thắm này là cũng nhờ ông mặt trời ấy chứ.
 Gà trống tỏ vẻ ngao ngán:
 - Ôi chao, nói chuyện với tụi mày, buồn chết đi được. Thôi tao đi đây.
 Gà trống đang đi trên đường chợt giật mình vì một giọng chào trong trẻo:
 - Chào anh Gà trống oai vệ.
 Gà trống đưa mắt nhìn, chú ta bắt gặp chị sơn ca đang đứng trên bụi cỏ.
 - Kìa Sơn Ca, cô làm gì ở đây?
 - Tôi đi đón mùa xuân, mùa xuân sắp tới rồi.
 - Điều đó có gì lạ. Cái lạ nhất là kiến thức, lương tâm, chân lý.
 - Những thứ đó ở đâu mà anh biết?
 - Thì nó đang ở trong bụng tớ đây này.
 - Ủa, những thứ của con người sao lại nằm trong bụng anh?
 - Chả là sáng nay, tớ vừa nuốt đầy bụng một bầy mối, mà bầy mối đó đã ăn những con chữ đầy kiến thức, lương tâm, chân lý của con người. Thế đấy!
 Chị Sơn ca nghe toàn những tiếng lạ bèn tò mò hỏi:
 - Kiến thức là gì ạ?
 - Kiến thức thì cũng giống như con sâu vậy đó.
 - Thế còn lương tâm?
 Gà trống ngỡ là Sơn ca đã chịu phục, liền đắc ý nói bừa:
 - Dễ ợt, lương tâm cũng như con giun thế thôi. Và tớ đã ăn những con giun. Tất nhiên là tớ có lương tâm.
 Chị Sơn ca bắt đầu tỏ vẻ nghi ngờ:
 - Lạ nhỉ, vậy chân lý là gì? Thưa anh gà?
 - Gà trống bắt đầu thấy bí, nó bực bội nhìn trước nhìn sau rồi chợt bắt gặp cái chân của mình:
 - Ồ, chân lý, chân lý nó giống như cái cựa của tớ đây này. Ha, ha!
 Gà trống vừa vênh mỏ, vừa đưa chân ra vẻ dọa dẫm.
 Chim sơn ca không thèm nhìn gà trống. Quá ngán ngẩm về câu chuyện vớ vẩn của gà, sơn ca bay vụt lên. Chim bay vào khoảng xanh bao la để lại một chuỗi giọng hót trong trẻo trả lời cho gã ba hoa:
 - Chân lý là trời cao, trời cao, trời cao...
 Gà trống cụt hứng lủi thủi đi chơi một mình vừa đi hắn vừa lẩm bẩm:
 - Ta bắt đầu thấy đói rồi. Tất nhiên là ta sẽ trở lại nhặt những kiến thức, lương tâm, chân lý cho vào cái dạ dày của ta, thế là ổn. Mặc xác cái nhà con sơn ca, rõ là một con bé mơ mộng hão huyền.
 L.T.M.D

(nguồn: TCSH số 156 - 02 - 2002)

 

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • VŨ LÊ THẢO CHI
                 (12 tuổi)

    Nguyệt sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ Nguyệt đều là cán bộ Ngân hàng. Thằng Sơn em trai Nguyệt đã lên mười. Nhà Nguyệt ở trong một căn hộ nhỏ. Cuộc sống gia đình Nguyệt không giàu có nhưng vui vẻ đầm ấm.


  • Nguyễn Thị Hương Ly - Nguyễn Trọng Tuất - Ngô Minh

  • Khánh Thư sinh ngày 11/2/2013. Khoảng đầu năm 2020, lúc bé 7 tuổi lên lớp 1, mới học chữ và học viết, đã tự viết những câu chuyện mình nghĩ ra. Đọc và viết chưa thạo, chưa biết nhiều về cách ngắt câu, xuống dòng, dấu chấm, dấu phẩy, nên dễ hiểu là những thứ bé viết người lớn đọc thì sẽ thấy mơ hồ ngây ngô. Thế nhưng, gạt các điều đó ra, những gì bé tự viết ra quả thật là lấp lánh và đẹp đẽ.


  • Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Thị Xuân - Nguyễn Ngọc Phú - Trịnh Tuấn Khanh - Trầm Thiên Thu

  • THẢO NGUYÊN

    Nhắc đến nồi bánh tết của ngoại thì đó là những lần mùa xuân về ngang qua còn đọng lại trong tôi với bao ký ức ngọt ngào sâu lắng.

  • HỒ TRẦN ANH THI

    Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.

  • TRỊNH THỊ MAI THẢO

    Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.


  • Nguyễn Hữu Phú - Ngàn Thương - Lê Thị Xuân


  • Trần Văn Thiên - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Minh Ngọc Hà - Lê Thị Xuân

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ

    Cuộc thi viết văn cho tuổi thiếu nhi hè 94 của tỉnh ta do điều kiện tổ chức có hạn, chỉ tập hợp được các em ở địa bàn thành phố Huế. Tuy vậy, cuộc thi đã đạt được những thành quả đáng mừng, đã khẳng định và phát hiện thêm một số em có năng khiếu sáng tác văn học.

  • TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
                      
                             (15 tuổi)


  • Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật

  • DIỆU HIỀN (13 tuổi)

    Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.

  • NGUYỄN NGỌC THẮNG

    Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.

  • HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)

    Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh


  • Lê Thị Xuân - Hoàng Vân - Trịnh Tuấn Khanh

  • TRUNG SƠN

    Chủ nhật 5-7-1992, trong nắng sớm rực rỡ, công viên Phu Văn Lâu bỗng như xuất hiện một vườn hoa đủ màu sắc và thật sinh động. Đó là 118 em thiếu nhi tham dự cuộc thi vẽ trong sinh hoạt hè với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn" của Nhà văn hóa thiếu nhi Huế.

  • TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH    

    Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú.