Nhà thơ Trinh Đường - Ảnh: phongdiep.net
Nhớ về một nhịp cầu một khúc sông Có phải tôi đang sống ở Thủ đô hay tôi đang đi vào Huế Không ngớt xình xịch dưới chân tôi tiếng con tày tốc hành – cũng vùn vụt qua tôi làn gió thực hư một không gian Hàn Mặc Tử Vầng trăng nào trong tôi đêm qua cũng đợi mọc ở Tràng Tiền Làn mây nào trong tôi hôm nay cũng bay vào núi Ngự Sương gió và tháng năm lùi mãi lại phía sau cho những kỷ niệm không thể nào quên bồng bềnh đưa tôi vào Huế Và có phải là tiếng em không Huế ơi hay chính là nửa trái tim tôi trong ấy đang gọi tôi ngoài này *** Phú Xuân (1) sinh quán tôi cũng là tên khai sinh của Huế - hai quê từ bao giờ đã nhập cuộc trong tôi để giờ tôi nhớ Huế như đêm nằm gối tuổi nhớ nôi Huế - tiếng vang và ngọn lửa tiền duyên của tôi Huế - ngọn nguồn nhớ thương và khắc khoải không bao giờ nguôi của lòng tôi Đã bao lần tôi cầm máu với em trong những vết thương hữu hình và vô hình Đã bao phen tôi tái sinh với em qua các cuộc bể dâu Tàn tạ quanh em bao thảm họa chiến tranh cho sông Hương chảy lại sự thanh bình Rớt rụng quanh em bao gió bụi nhân sinh cho trời Phú Xuân giữ màu trong sáng Ôi giã từ ngày nào tôi được chan hòa thân phận và chín nồng với em trong một trái đời Luân hồi trong tôi cho đến bao giờ nỗi xa xót nhớ thương nhau vì Huế *** Long Biên, Chữ Y, Đà Rằng… tôi đã qua bao nhiêu khúc sông, bao nhiêu nhịp cầu nhưng tôi vẫn nhớ như in một nhịp Tràng Tiền, nhịp cầu nhân chứng, nhịp cầu làm tôi nghiêng lệch một đời Nơi ấy xuyên qua tôi một tà áo nữ sinh như một làn lửa trắng thiêu cháy đời tôi không biết đến bao giờ. Nơi ấy bay lên một thương điệu Nam ai tiên tri cho số phận hai người, còn ở đời còn mãi mãi thương ly Nơi ấy tôi đã gặp qua em cái Hữu hạn và cái không cùng Nơi ấy tôi giác ngộ đời tôi từ nay gắn liền với Huế Biết sao – mẹ đã dựng lên quanh em mấy vòng cung cấm bỏ tôi ngày ấy dân giã trơ vơ giữa giông bão ngoại thành Ừ sao một cung tần già nua kia còn mãi tương tư một nắm xương vua hóa thạch mà tôi, tôi lại có thể quên em, M. ơi, hiện đang sống nghiêng lệch như tôi ở một cửa đời Chao ôi, tôi đã hơn nghìn lần cố nguôi quên và éo le sao tôi cũng đã hơn nghìn lần chọc vào vết thương không đóng sẹo nín nhịn đớn đau để thấy em hiện hữu phút giây Phấp phới thanh xuân trên đường Cổ Ngư, mơn mởn búp đời dưới chân chùa Thiên Mụ hay đó là em phân thân để đập phá lãnh cung làm lại cuộc đời Lúc nào, M. ơi, ở trong tôi cũng có Huế và em, em là Huế hay Huế là em hay cả hai đã xáo trộn tiến thân với nhau cho lòng tôi hằng nhân đôi niềm thương nỗi nhớ Bây giờ thì cầu Tràng Tiền đã nối lại nhịp ráng chiều cho dập dìu những đôi lứa mới đi qua Bạc mái tóc trên đầu hay xanh chỏm trái đào cũng đều đang chung một chuyến tàu đến bờ bến mới – cái xô lắc hãy còn nhưng chỗ ngồi đã ổn. Toàn thân tôi đâu phải đến nay mới đầy ắp tiếng em gọi từ Huế, từ nhịp cầu xưa Tôi đang vào từ đò mới Thăng Long – tôi đang ra từ thành phố Hồ Chí Minh , tôi đang rời đoạn đường cuối đỉnh Trường Sơn tôi đang e dè đặt chân lên Cửa Thuận, bốn hướng đời bốn phía trời tôi đang bồi hồi đến Huế Đến Huế, chàng thư sinh đất Quảng bị đánh mất hồn vì một tà áo nữ sinh Đến Huế, một kẻ tình si đêm đêm nhìn sông Ngân cứ ngỡ đấy sông Hương Hồn tôi đã đi trước tôi và tiền thân tôi hôm nay cũng vào nữa đấy Huế ơi Tôi vào để tìm lại nửa tim tôi Để hy vọng được hoàn hồn như một phượng hoàng huyền thoại Và để vui mừng thấy cả những bi kịch xưa nay và cả những hài cốt dưới chân thành cũng gọi nhau nở hoa cho Huế. Đầu năm 1983 (2/8-83) ----------- (1) Nay là xã Đại Thắng, Đại Lộc, Quảng Nam |
Tải mã QRCode
Thái Kim Lan - Nguyễn Đặng Mừng - Đông Hương
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY