Người phu xe, từ biệt

15:24 06/08/2010
LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt

Ảnh: Internet

từ biệt cha, người phu xe
từ biệt người còn mang trên mình những lằn roi của thời cũ
trong lằn roi ấy
chưa phai hình bóng những người khách đã bước lên xe
những quan lại, ả giang hồ, tu sĩ
chưa phai hình bóng người phu xe đứng vào chỗ con ngựa kéo xe
rướn mình về phía trước
quay tròn hai bánh xe quay tròn
quay tròn quay tròn, ngày tháng quay tròn
quay đến lúc những câu hỏi bắt đầu xuất hiện
hỏi về vẻ tốt tươi của người này
làm bằng vẻ tàn tạ của người khác

tất nhiên, trên những con đường của thời cha, xe ô tô chưa đến
nhưng mồ hôi đổi lấy một giá quá rẻ cộng thêm những lời nhục mạ
chẳng phải là chuyện tất nhiên
chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu có kẻ chỉ ngồi giữa cung điện để người khác lạy quỳ
vẫn được quyền tiêu xài cả đất nước
chẳng phải là chuyện tất nhiên, nếu người đem sức lương thiện kiếm lấy bát cơm
được ghi tên vào lớp người hèn hạ
như thế, hỡi người phu xe!
chung quanh người, kẻ cướp mồ hôi đang choàng vai với thần thánh và quyền uy
đang lúc chia chung mâm rượu

nhưng trước khi công bằng bước đến cầm lấy mâm rượu, trả lại cho những người đã làm nên mâm rượu
người phu xe còn phải chạy tiếp những bước lưu đày
còn phải đứng vào chỗ con ngựa
rướn mình về phía trước
quay tròn hai bánh xe quay tròn
quay tròn quay tròn, nắng đốt cháy nền trời mùa hạ và dinh thự nằm yên tĩnh dưới rặng cây
quay trong gió bấc quay xa dần những bóng người bên lò sưởi
quay tròn quay tròn, quay trở lại mái tranh khó đứng yên trong cơn bão
khuôn mặt người vợ đã từ lâu vắng vẻ nụ cười
đôi mắt những đứa con mù lòa trước dòng chữ
quay tròn quay tròn và người phu xe còn mất thêm nhiều thứ
mất cả trí nhớ về những ngày đã sinh ra từ lòng mẹ
những ngày đã được làm người.
từ biệt cha, từ biệt nỗi khổ
nếu nước mắt chỉ làm nhòe sự thật, con sẽ mở to đôi mắt
nhìn rõ đời cha
nhìn rõ trong chén cơm từ bàn tay cha mang đến cho những người thân yêu
có vị tình thương có lẫn mùi cam chịu
như thế, từ biệt cha có nghĩa là
từ biệt cả lòng tin vào số mệnh từ biệt cả thời đã tạo nên cha
bao nhiêu năm, số mệnh đã cản bàn tay người muốn hất kẻ cướp khỏi lưng người
bao nhiêu năm, số mệnh chỉ là mảnh giáp bao che kẻ cướp.

xin cha yên lòng nằm nghỉ
hai bánh xe đã thôi quay tròn đã thôi săn đuổi
và nếu giọt máu chưa hoen ố của cha còn sống trong cơ thể con, còn sống tiếp giữa thời công bằng đang bắt đầu
sự chết đôi khi chưa phải là điều thảm kịch.

                                                                Qui Nhơn
                                                                1983

(3/10-83)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương