Người nhìn thấu linh hồn

15:52 10/12/2010
VŨ THANH HOA1. Bà thầy bói xòe bàn tay có các móng tô đỏ trầy xước, vuốt nhẹ những con bài úp lên nhau thẳng tắp, đoạn bà nhắm mắt, miệng khấn lầm rầm...

Nhà thơ Vũ Thanh Hoa

Đột ngột, bà lật một con bài lên, gật đầu rồi từ từ mở mắt, bảo:

- Cô này lận đận về đường tình duyên phải biết!

Thúy đưa mắt nhìn tôi, thì thào:

- Thấy chưa...

- Cô cho biết năm sinh.

Thúy nói. Bà thầy bói ghi chép vào cuốn sổ cũ. Lâu rồi Thúy không thích nói thật năm sinh của mình, nhưng lại rất muốn bằng cách gì đó “gửi thông điệp” đến một người, một nhóm người, một thành phố, một quốc gia, cả nhân loại chung quanh biết rằng... nó chưa kết hôn bao giờ, hay nói một cách “bình dị” là “Thúy chưa có chồng”. Nhóm bạn cùng lớp của Thúy đứa mấy con, đứa li dị, thậm chí có đứa đã kịp “đi hai bước” nữa. Tôi là một trong số bạn thân ít ỏi của Thúy cũng có thể tạm coi đã “yên bề” với hai đứa nhóc và một người đàn ông được nhắc đến với danh xưng “ông xã”.

Bà thầy bói đưa cho Thúy mảnh giấy, một cái bút bi, bảo:

- Cô ký tên mình vào đây.

Thúy ký. Bà thầy bói lại bảo:

- Ký lần nữa, phải ký hai lần mới chuẩn.

Thúy nắn nót ký lần nữa. Vẻ cẩn thận của Thúy làm tôi liên tưởng những lần đi rút tiền tiết kiệm ở ngân hàng. Bà thấy bói nheo mắt nghiên cứu chữ ký rất kỹ, rồi chậm rãi bảo:

- Cô rất khó lấy chồng trước năm bốn mươi tuổi, sau đó thì cô sẽ có một khả năng khác thường...

- Là thế nào hả bác?- Chúng tôi cùng hỏi.

- Là... cô sẽ có khả năng rất đặc biệt, như của người cõi trên ấy: nhìn thấu, nhìn thấu, chả ai lừa được cô đâu...

Thúy đưa bà tờ giấy bạc chẵn, bà thầy bói tỏ vẻ thờ ơ, khẽ gật đầu rồi lại nhắm mắt lầm rầm gì đó. Suốt đoạn đường về, Thúy không nói gì.

2.
Tôi đắp chăn cho hai đứa nhỏ ngủ, kéo đôi tất ra khỏi chân đức phu quân đang... ngáy khò khò thì nghe chuông điện thoại reo.

- Mình xin lỗi, khuya rồi nhưng tối mai cậu nhớ đến nhé - Thúy bảo.

- Có gì thế?

- Trời ơi, sinh nhật mình mà cũng quên!

- À... ừ, sorry, sorry. Ôi, thông cảm nhé, tớ bận quá...

- Không sao, nhớ đến sớm với tớ một chút là được rồi.

Tôi đến, quà là thỏi son môi màu trầm và bó hoa lys tím. “Ok, bạn yêu” - Thúy ôm lướt vai tôi. “Mặc thế này được chứ?” - Nó hỏi và xoay một vòng. Tôi nhìn tấm váy màu xanh biển đắt tiền, giấu khéo léo vòng eo đã có xu hướng “bánh mì” và hở khéo léo khoảng cổ thon trắng “gợi tưởng tượng về vô cực”.

- Được đấy nhưng sao... cẩn thận thế?

- Có vị khách đặc biệt - Nó nheo mắt.

- Thế à, để xem.

Khách mời còn năm người nữa: hai đôi vợ chồng, và tôi hiểu ngay anh chàng đi một mình kia là “đối tượng”. “Đối tượng” mang một lẵng hoa hồng đỏ rực, trang trọng trao cho Thúy. Thúy e ấp. Tôi phấn khởi mời luôn giùm Thúy:

- Mời các bạn ngồi. Bắt đầu nhé.

Sâmbanh được “đối tượng” mở rất điệu nghệ, nổ “bốp” rõ to và sủi bọt nhưng không vãi giọt nào ra bàn, sang mà tiết kiệm. Đúng là “người đương thời”! Được đấy. Cả bọn vỗ tay:

- Anh Trí (tên đối tượng) giỏi quá!

- Nhờ ngồi bên Thúy, tự dưng khéo thế! - Anh ta liếc nhìn Thúy, mỉm cười.

Biết là nịnh nhưng vẫn hay, giờ kiếm người nịnh đã hiếm mà kiếm người nịnh hay càng hiếm, tôi đưa mắt cho Thúy khích lệ, Thúy đỏ mặt.

Rồi rượu cạn, các món ăn cũng vơi, bánh kem đã cắt, cùng hát và vỗ tay trong giai điệu “Happy birthday to you”, thổi một cây nến tượng trưng... chúc mừng đủ thứ nhưng ai cũng tảng lờ tuổi tác chủ nhà, tế nhị. Lần lượt mỗi người viện đủ lí do ra về, tất nhiên trừ đối tượng, tế nhị. Tôi bấm cho điện thoại tự đổ chuông, nháy mắt với Thúy, bảo:

- Ông xã gọi.

- Ừ, thôi vậy, cám ơn cậu, mai nhé. - Thúy tiễn tôi ra cửa. Đối tượng nhiệt tình dọn dẹp giúp Thúy li, chén... Cửa khép.

3.
Tôi thức giấc vì chuông điện thoại đổ liên hồi.

- Alô?

- Tớ đây - Giọng Thúy.

Tôi vừa ngáp vừa nhìn đồng hồ: 1 giờ sáng.

- Thế nào rồi? - Tôi hỏi uể oải.

- Tớ sợ quá...

- Bạo lực à? Vội thế?

- Không... là sợ tớ, mình sợ mình ấy, cậu hiểu không?

- Không?

- Cậu về. Anh ta rủ tớ xuống phố, bọn tớ đi uống thêm một chầu say khướt nữa rồi rẽ vào một khách sạn, tớ để mọi chuyện diễn biến tự nhiên nhưng...

- Căng thẳng làm gì, anh ta quen biết cậu cũng lâu rồi mà, vả lại, với cậu đâu phải lần đầu tiên...

- Không, không...- Giọng Thúy run rẩy rồi bật khóc nức nở.

- Gì thế? - Tôi tỉnh ngủ hẳn - Tớ xin lỗi, nói thế làm cậu buồn à?

- Không... lúc anh ta cởi áo, đồng hồ trên tường bỗng điểm chuông 12 giờ đêm và tớ bỗng thấy từ trong anh ta bước ra một con người khác, nó tách rời hẳn con người thật bấy lâu, một cơ thể trơn bóng từ từ trườn ra hơi giống loài bò sát với những đường gân chằng chịt...

- Trong bóng tối à? Khiếp thế? - Tôi rùng mình.

- Và lúc ấy, khuôn mặt mọi khi tớ biết bỗng nhòe nhoẹt đi, vẫn là khuôn mặt anh ấy nhưng rất khác, khác lắm.

- Cái gì? Chắc cậu say thôi...

- Tớ thấy anh ấy đi qua đi lại trước mặt tớ, luôn mồm văng tục và bảo: Tôi cố gắng lắm mới đến với cô hôm nay chỉ vì tôi muốn lấy một con vợ cho xong nhiệm vụ, tôi đã tìm thấy một phụ nữ tạm ổn về nhiều mặt tuy chả hấp dẫn gì mà lại bắt đầu già...

- Rồi sao? Rồi sao?

- Tớ, tớ... òa khóc, anh ta vẫn nói: Cô hơn gì tôi mà khóc, cô yêu quái gì tôi, nếu cô trẻ lại 5 tuổi, cô sẽ chọn một thằng khá hơn tôi nhiều, tôi biết tỏng cô đấy... Và thế là tớ chạy về nhà, tắm gội xong rồi gọi cho cậu...

- Bạn thân yêu, cậu ngủ ngon và quên anh ta đi nhé, có thể là một giấc mơ não nùng, sáng mai sẽ khác thôi.

Im lặng.

- Alô? - Tôi lo lắng.

- Tớ đây, cám ơn cậu, chỉ có mỗi cậu là chịu trận tớ bao năm qua, cám ơn nhé bạn gái, lời cám ơn đúng vào sinh nhật bốn mươi tuổi của mình.

- Ừ, ngủ đi, chúng mình là bạn mà.

- Ừ.

Tôi gác máy. Nằm mãi mà không ngủ lại được, tôi chợt nhớ mấy cái móng tay tô đỏ trầy xước của bà thầy bói cùng lời tiên đoán mà thấy ớn lạnh, tôi kéo chăn trùm kín đầu cố thiếp đi...

4.
Tôi hẹn Thúy ở quán café. Nó mặc chiếc áo len cổ tròn màu xám, tóc xõa, khuôn mặt đánh phấn trắng toát trông giống một manơcanh.

- Cà phê nóng.

Thúy nói với cô phục vụ nhỏ đến mức cô ta phải ghé sát đầu về phía nó. Tôi hỏi:

- Cậu sao rồi?

- Tớ thấy giống một ác mộng nhưng qua rồi.

- Ừ, chắc do rượu.

- Ừ... Tớ sẽ thử một anh chàng khác.

- Thử? Ai?

- Tay đồng nghiệp cùng công ty, đang li thân vợ...

- Hắn biết cậu thử thì sao?

- Sao biết chứ, nhưng tớ cá là hắn chả quan tâm đến thử hay thật.

- Hì, chúc cậu thành công.

- Bây giờ thành công hay thất bại cũng không khác mấy.

- Thế à?

- Ừ, nhìn ở mặt này là thành công nhưng mặt kia là thất bại, tớ cần chồng nhưng lại chả cần chồng.

Tôi thở dài, chỉ mỗi tôi là chịu khó ngồi nghe Thúy triết lí. Tôi không biết có bao nhiêu cô gái ở thành phố này, ở đất nước này, ở thế giới này, ở thời đại này triết lí như Thúy.

5.

- Thế nào? - Tôi hỏi thì thào vào máy, sợ trong nhà nghe thấy.

- Khủng khiếp lắm! - Giọng Thúy lạnh lùng.

- Hả?

- Tay đồng nghiệp vừa ôm choàng lấy tớ, tớ lại thấy khuôn mặt hắn nhoè nhoẹt đi, hắn lập tức phân thân, một thân thể từ từ trườn ra khỏi cái xác với cái bụng béo mỡ, những thớ thịt nhõng nhẽo, lông lá tua tủa, rồi hắn cười hô hố khả ố...

- Kinh quá!

- Hắn chỉ vào mặt tớ, liên tục so sánh thân thể tớ với những người đàn bà đã chung chạ với hắn, hắn bảo: Tất cả các mụ đàn bà đều ra vẻ đức hạnh hay dịu hiền để che giấu mục đích chung nhất là mồi chài những tên đàn ông cho dục vọng của mình mà thôi. Khi sa cơ lỡ vận sẽ nhìn thấu bộ mặt đàn bà. Chúng chỉ chuyên rút hết xương tủy và hủy hoại đàn ông.

- Cậu ngồi im sao?

- Lần này tớ bình tĩnh, bảo: Đó là kết luận của kẻ chiến bại.

- Hắn nói sao?

- Hắn cười ha hả đáp: Làm gì có ai chiến thắng, một vòng quay cuồng bế tắc. Chết trong cô độc cũng khốn nạn như bị cầm tù suốt đời với một mụ đàn bà.

- Cậu không khóc nữa à?

- Không, tớ điềm nhiên ngồi dậy, sửa sang lại áo quần và gọi taxi, về.

- Thôi ngủ đi, từ nay cậu sẽ thấu hết gan ruột của bọn đàn ông cho đến khi gặp được một anh chàng thật thà.

- Ừ, tớ bắt đầu tin như thế. Chúc cậu ngủ ngon.

6.

- Cậu chưa ngủ chứ? - Tôi hỏi thì thào.

- Chưa, tớ ngồi xem tivi một mình, buồn.

- Đừng buồn nữa, tớ đã tìm cho cậu một người vừa ý.

- Ừ - Giọng Thuý vẻ thờ ơ, nó thờ ơ vì sợ lại thất vọng, sợ lại nhìn thấu sự thật, thờ ơ để kìm bớt hồi hộp và hi vọng...

- Phó giám đốc mới của mình, chưa vợ, đẹp trai, bốn lăm tuổi. Trưa mai bọn mình đi ăn nhé?

- OK.

Chúng tôi hẹn nhau ở tiệm Thức ăn nhanh, Thúy mặc bộ váy công sở thời thượng, anh phó giám đốc mới của tôi mặc bộ vest lịch lãm. Thức ăn nhanh, mọi người dùng nhanh cùng với 3 li pepsi khuyến mãi, anh phó giám đốc liếc nhìn đồng hồ, bắt tay Thúy:

- Rất vui được quen biết em, ngày mai anh hân hạnh mời em đi xem phim nhé.

- Dạ...- Thúy lấp lửng đưa mắt nhìn tôi, tôi khẽ gật đầu. Làm bộ làm gì, đâu còn nhiều thời gian, anh ta còn muốn gặp nữa là tốt rồi. Đừng để đến lúc thấy một người đàn ông ngó mình lâu lâu là đã mừng thầm.

7.
Tôi bấm số Thúy. Máy đổ chuông mãi, cuối cùng cũng nghe được giọng Thúy:

- Tớ đây, vừa định gọi cho cậu.

- Thế nào, thế nào?

- Vào rạp, đèn tắt. Phim Mỹ, hay và lãng mạn...

- Ôi dào, hỏi anh phó giám đốc cơ!

- Anh ta đặt tay lên tay tớ, lập tức một hình nhân gầy nhẳng, với những khúc xương trơ khốc, èo uột, run rẩy, bệnh hoạn trườn ra khỏi thân hình oai phong thường ngày, anh ta cười khẩy và thì thào với tớ: Tôi có cả tá các cô gái như cô chực chờ nhưng tôi chẳng muốn lấy một ai trong số các cô cả. “Tại sao?” Tớ hỏi. Anh ta vẫn cười khùng khục: Rặt một lũ thực dụng, trái tim đều đã hóa đá. Các cô muốn đi một bước ngắn nhất để thành bà phó giám đốc mà tưởng rằng tôi là một đứa trẻ dễ dắt mũi lắm à? Tôi nhìn các cô xếp hàng mà ngán ngẩm. Cô có cái nhà to thì chân vòng kiềng và nói chuyện quá vô duyên, cô có đôi chân dài thì chỉ lăm lăm vào túi tiền của tôi và đầu óc rỗng tuếch, cô có chút trí tuệ thì lại khô cằn như một thằng đàn ông và luôn luôn nhìn thế giới sau khi đã “khử trùng”. Tôi thà ngồi với lũ gái làm tiền lại thấy thoải mái hơn.

- Cậu cũng quen nhìn thấu rồi mà?

- Ừ, nhưng tớ cũng chẳng thể ngồi tiếp được nữa, tớ vào toilet rồi ra khỏi rạp, về.

- Thế thì làm thế nào lấy chồng đây... Cứ tưởng nhìn thấu bọn đàn ông sẽ thuận tiện hơn chứ...

- Chắc số tớ một mình thôi...- Giọng Thúy rưng rưng.

Tôi thương nó quá, bảo:

- Cậu có nhiều thế mạnh mà, phải tự tin. Ngủ đi nhé, rồi cậu sẽ gặp người mình muốn thôi.

- Ừ, cám ơn bạn yêu, mình cũng quen rồi, không sao đâu...

8.
Chuông reo.

- Tớ nghe đây, Thúy.

- Tớ thấy hạnh phúc

- Ừ... có thế chứ, từ từ kể nhé, tớ nghe đây...

- Tớ gặp lại người yêu cũ...

- Và cậu nhìn thấu được anh ấy rồi chứ?

- Ừ... Khi anh ấy ôm hôn tớ, tớ thấy một chàng trai khoẻ mạnh, dịu dàng, vóc dáng săn chắc vững chãi với những cơ bắp cân đối hài hòa, trườn ra khỏi thân hình bé nhỏ của anh ấy. Ngày xưa, tớ từng bỏ anh ấy vì nghĩ anh ấy quá khiêm nhường đến mức nhu nhược, nhưng giờ nhìn thấu được linh hồn, tớ đã nhận ra con người thật của anh ấy...

- Tớ xúc động quá, có lẽ sắp khóc mất. Anh ấy nói gì với cậu không?

- Anh ấy bảo: Anh đi khắp nơi, quen nhiều người đàn bà nhưng em vẫn mãi là mối tình sâu đậm nhất trong lòng anh, anh yêu em vô cùng và dù em thế nào và là ai, anh vẫn chỉ muốn lấy em làm vợ.

- Cậu bảo sao, cậu đồng ý chứ, ngày xưa anh ấy có nói thế không?

- Không, ngày xưa anh ấy luôn bối rối và vụng về mỗi khi gặp tớ, trong lớp, có nhiều tay dẻo mép và ga-lăng hơn nhiều nên tớ đã bỏ anh ấy...

- Chúc mừng cậu, đừng bỏ lỡ cơ hội lần nữa nhé.

9.
Chuông đổ giữa đêm khuya, tôi luôn sợ những hồi chuông hối hả giữa đêm như thế.

- Cô là bạn cô Thúy?

- Vâng, có chuyện gì? Chị là ai?

- Tôi là hàng xóm của cô Thúy, cô đến ngay nhé, cô Thúy vừa ngất xỉu ở cầu thang, đã đưa đi cấp cứu, khi tỉnh lại cô ấy chỉ muốn gặp cô...

Phòng cấp cứu. Trắng toát. Thúy trắng nhợt. Nó hé mắt nhìn tôi.

- Thúy ơi, sao thế? - Tôi khóc.

- Anh ấy chết rồi.

- Ai chết? Sao chết?

- Người yêu cũ của tớ, bọn tớ chuẩn bị đám cưới thì bỗng nhiên anh ấy chết đột ngột trong khi ngủ...

- Trời...

Tôi ôm chặt Thúy, tốt nhất không nên nói gì, biết nói gì nữa...

10.
Bà thầy bói ung dung xòe những móng tay tô đỏ trầy xước, vuốt sống lưng những con bài úp lên nhau thẳng tắp. Bà nhắm mắt lầm rầm... Rồi bà đột ngột lật một con lên, lắc đầu:

- Chú ấy khó mà sống lâu ở cõi trần lắm, cô đừng buồn.

- Tại sao? Tại sao chứ? - Chúng tôi cùng hỏi.

- Cô nhìn thấu được chú ấy rồi mà?- Bà thầy bói chỉ ngón tay vào Thúy.

- Tất nhiên, vì thế tôi mới quyết định lấy anh ấy.

- Ai cũng có hai phần: phần Người và phần Ma, nếu phần Người mạnh hơn phần Ma thì khó mà tồn tại lâu được ở cõi trần.

Thúy khóc. Bà thầy bói lại nhắm mắt, chìm vào một cõi nào đó một lúc, rồi bà bảo Thúy xoè bàn tay ra, sau khi nhìn kỹ những đường chỉ tay của nó, bà bảo:

- Chú ấy ra đi cũng có nghĩa là gánh hết mọi khổ đau cho cô. Từ nay trở đi cô lại như một người bình thường...

- Tức là sao ạ?

- Tức là cô không nhìn thấu được linh hồn ai nữa, cô sẽ lại như tất cả các cô gái khác...

Tôi nắm tay Thúy. Chúng tôi về. Trên đoạn đường vắng, Thúy không nói gì, tôi bảo:

- Thế cũng hay cậu ạ, thật thật - giả giả, ma ma - người người phân định mà làm gì, tất cả vẫn nhòe nhoẹt ra đấy thôi.

Tôi không biết đó là tiếng gió hay tiếng Thúy trả lời nho nhỏ:

- Ừ.

V.T.H

(261/11-10)




Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    “Bần gie lửa đóm sáng ngời
    Rạch Gầm soi dấu muôn đời uy linh! ”
    (Ca dao)

  • VÕ CÔNG LIÊM
         Tặng: Mai Ninh

    Buổi mãn khóa ra trường ở Đại học Văn Khoa vào một sáng trời trong, gió từ sông thổi lên, len vào những mái tóc thề lả lướt, ướt mượt trông gợi cảm.

  • LÊ MINH PHONG

    Người đàn ông miền quê lại dừng xe để sờ lên xác vợ mình. “Còn ấm lắm em à.” Ông nói và bỏ mặc những ánh mắt sợ hãi của dòng người trên phố. “Ta về thôi em.” Người đàn ông nói.

  • PHẠM DUY NGHĨA

    Chiếc áo kẻ màu tím sẫm.
    Một chiều thu ảm đạm tôi rời công sở sớm hơn thường lệ. Trên đường về qua khu chợ ven đô, tôi quyết định tìm mua một chiếc áo hàng thùng.

  • CUNG TÍCH BIỀN

    Dòng họ Trần cụ Lội được tiếng là sống lâu, ai nấy thân thể cường tráng, tính tình có hơi ương ngạnh nhưng tình dục rất bền.

  • TRẦN BẢO ĐỊNH

    Phận má hồng

    “Trời xanh quen thói má hồng
    đánh ghen”
    (Truyện Kiều)

  • VŨ VĂN SONG TOÀN

    Pháp trường.
    Cơn mưa thu bất thần ập xuống. Bãi hành quyết lấp xấp nước. Dòng nước trộn máu đỏ chảy về phía bờ sông. Cờ phướn phấp phơ trong gió lạnh. Mùi tanh lợm cuốn đi bốn phía.

  • MỘC MIÊN

    “Trời ơi là trời, sao tôi khổ vậy trời! Mày báo tao gần ba mươi năm trời chưa đủ sao?”

  • TRU SA

    Tôi từ sớm để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Để mọi chuyện thuận lợi, tôi đã phải bước đi thật rón rén, tránh những âm thanh quá lớn có thể đánh thức bà ta.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ

    1.
    Mùa hè sắp hết.
    Và cơn hấp hối của kẻ sắp rời khỏi thế gian bạc nhược.

  • HÀ KHÁNH LINH

    Làn sóng người mỗi lúc một dày hơn, ai cũng lách mình cố tìm một vị trí thuận lợi hơn để thưởng thức các tiết mục quá hay quá đẹp…

  • PHẠM DUY NGHĨA

    1.
    Nhà tôi ở trong thung lũng. Nhiều năm trước, khi tôi còn là một cô gái nhỏ, vùng tôi ở được chứng kiến một sự lạ thường.

  • VĨNH NGUYÊN

    Cho đến bây giờ, người dân hai làng Vĩnh Tuy, Trung Trinh đều không biết hai ông Kẻ Khoán họ gì, tên gì? Chỉ biết rằng họ rất “nổi tiếng”. Nhân một mâu thuẫn về đất ruộng, hai ông cãi nhau, đánh nhau đến kiệt sức rồi chết cùng một lúc ngoài đồng. Họ thành nấm mộ chung, còn gọi Mả Ngài!

  • TRẦN THÙY MAI

    Bây giờ, Ng. cũng không nhớ tại sao hai người lại chọn cái thị trấn xơ xác ấy làm nơi gặp gỡ. Mười năm trước họ không biết gì về nó, ngoài địa danh bất chợt nhặt ra từ trí nhớ mông lung, địa danh mơ hồ, gợi lên một vùng đất xa xôi ven biển.

  • NHỤY NGUYÊN

    Sao tôi không dừng lại. Tại sao tôi vẫn bước trong lúc nàng phía sau. Lùi xa hun hút. Sao tôi không lội ngược ký ức vớt nàng lên dưới những tiềm thức vọng động. Sao nàng lại ẩn dưới bề sâu tâm thức tôi.

  • PHẠM THỊ THÚY QUỲNH

    Bệnh viện tựa chú voi trắng rầu rĩ, rệu rã vì tật bệnh và mùi thuốc bứ đặc. Ngoài nhà chờ, la liệt người nằm trên những chiếc ghế gỗ dài đã mục ruỗng, vài người nhà bệnh nhân ủ rũ tựa vào thành ghế chờ đợi tới lượt làm các xét nghiệm cần thiết để thân nhân kịp tiến hành thủ thuật hòng duy trì mạng sống.

  • NGUYÊN QUÂN

    Cô gái dân tộc Pshi, cúi thấp xuống, ánh đèn neon màu nhợt nhạt không khỏa lấp nước da ngăm đen và đôi mắt tròn láy.

  • TRẦN BĂNG KHUÊ

    Tôi đã nghĩ đến hắn, rất nhiều.
    Mọi khoảnh khắc tôi có, hoặc ở những nơi tôi đến, chốn nào tôi biết hắn sẽ đi qua.

  • ĐINH PHƯƠNG  

    Nếu tôi trượt tay buông mình ra khỏi cơn mưa. Cơn mưa sẽ không còn là tôi nữa. Tôi hoặc cơn mưa lẫn vào nhau bay trong nền trời xám. Sự đứt đoạn nằm rất rõ ở giữa tôi và cơn mưa nhưng trên phố chẳng ai nhận ra…

  • HỒ TRUNG LIÊN

    Mặt anh hầm hầm, chẳng đi làm, cũng không gọi điện xin phép. Ăn sáng xong anh ngồi vào bàn bật máy tính. Hình nền con mèo xuất hiện. Nó nhìn anh rất lạ, đôi mắt tinh anh ngờ vực người đối diện mình, có lẽ muốn nhảy.