Mèo già và hổ con

11:05 06/10/2011
VĂN LỢI Mèo già Xám Vằn dường như chán ngán cảnh vật chung quanh và chính cả ngôi nhà mình ở, vào đâm ra bần thần, nghĩ ngợi. Trong rừng chắc hẳn sẽ có nhiều con vật xứng đáng để mình kết bạn. Cần phải đi vào đó xem sao - Xám Vằn nghĩ thế và quyết định vào rừng tìm bạn.

Minh họa: BỬU CHỈ

[if gte mso 9]> Normal 0 false false false MicrosoftInternetExplorer4 <![endif][if gte mso 9]> <![endif][if gte mso 10]> <![endif]

Vốn được chủ nhà chăm nom, nên Xám Vằn cũng thuộc loại béo tốt đường bệ. Kiêu hãnh với vóc dáng của mình, nó đi sâu vào rừng không một mảy may e ngại. Trên đường, nó gặp khá nhiều con vật, nhưng Mèo Vằn chưa vừa ý một con nào. Thỏ thì láu táu. Khỉ thì lanh chanh. Hươu thì cao kều. Rùa thì thấp tẹt. Trăn thì dài ngoẵng. Nhím thì tròn vo. Gấu thì béo ị. Ngựa thì gầy nhom… Mèo Xám Vằn bĩu môi phớt tuốt. Chợt nó gặp một con vật hùng dũng đi về phía nó. Cả hai con kinh ngạc nhìn nhau, cùng nghĩ, ôi chao! Sao mà giống nhau đến thế! Có khác chỉ khác về mức độ to nhỏ mà thôi. Cũng dáng đi, cũng khuôn mặt, cũng bộ lông màu xám vằn, cũng sắc sảo nanh vuốt …

- Chào anh Mèo Vằn! Anh đi đâu vậy! Hổ Xám con hỏi.

- Ô! Chào cậu Hổ Vằn! Tôi đi tìm bạn đây. May quá, gặp cậu. Ta kết bạn nhé! Mèo Vằn hớn hở nói.

Mèo già và Hổ con trở thành đôi bạn. Chúng thân thiết đùa giỡn trong rừng. Xế chiều, Hổ con nói với Mèo Vằn:

- Anh Mèo Vằn này, anh đưa tôi về nhà anh chơi đi. Tôi muốn biết chỗ anh ăn ở thế nào, đi nhé?


Sau một hồi ngẫm nghĩ, Mèo nói với Hổ Vằn: - ở dưới ấy họ chưa gặp cậu bao giờ, làm sao vào nhà chơi được.

- Chẳng khó đâu! Tôi với anh có khác gì nhau lắm đâu. Tôi chỉ to hơn anh một ít thôi. Ta đi vào lúc xẩm tối ai mà nhận ra tôi được. Nghe Hổ Vằn nói có lý, Mèo vui vẻ nhận lời.

Trên đường về nhà Mèo. Hổ Vằn ngạc nhiên trông thấy một con vật bé nhỏ chăm chú nhìn nó, nhưng thoáng thấy Mèo Vằn con vật ngạo nghễ đó hoảng hốt vụt chạy. Hổ Vằn lạ lùng hỏi:

- Con gì mà lạ vậy, nó không sợ tôi mà lại sợ anh chết khiếp thế?

- Nó là con chuột chũi đấy. Mèo kiêu hãnh trả lời.

Đến cổng nhà, Mèo nhảy vào trước. Thấy Mèo về, chó Mực mừng cuống quít, nhảy xổ tới. Nó chợt sững lại, nhìn Hổ rồi cụp đuôi phóng vào nhà, sủa váng lên.

Người nhà nhìn thấy Hổ, họ vác gậy, ào ra. Hổ hoảng sợ vùng chạy, không quên tát cho mèo một cái.

Tiếng hò reo của cả làng vang lên, Hổ phóng vào rừng không kịp thở. Khi Hổ đã tháo chạy, người nhà đến bên Mèo Xám Vằn. Mèo đang thoi thóp. Mèo chỉ còn kịp nói với chủ nhà một câu trong tiếng nấc:

- Tôi có lỗi. Đã chọn nhầm bạn, tưởng bề ngoài nó cũng giống mình. Ai ngờ… Mèo chưa nói hết câu đã tắt thở.

V.L.
(17/2-86)







Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • VŨ LÊ THẢO CHI
                 (12 tuổi)

    Nguyệt sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Bố mẹ Nguyệt đều là cán bộ Ngân hàng. Thằng Sơn em trai Nguyệt đã lên mười. Nhà Nguyệt ở trong một căn hộ nhỏ. Cuộc sống gia đình Nguyệt không giàu có nhưng vui vẻ đầm ấm.


  • Nguyễn Thị Hương Ly - Nguyễn Trọng Tuất - Ngô Minh

  • Khánh Thư sinh ngày 11/2/2013. Khoảng đầu năm 2020, lúc bé 7 tuổi lên lớp 1, mới học chữ và học viết, đã tự viết những câu chuyện mình nghĩ ra. Đọc và viết chưa thạo, chưa biết nhiều về cách ngắt câu, xuống dòng, dấu chấm, dấu phẩy, nên dễ hiểu là những thứ bé viết người lớn đọc thì sẽ thấy mơ hồ ngây ngô. Thế nhưng, gạt các điều đó ra, những gì bé tự viết ra quả thật là lấp lánh và đẹp đẽ.


  • Nguyễn Ngọc Hưng - Lê Thị Xuân - Nguyễn Ngọc Phú - Trịnh Tuấn Khanh - Trầm Thiên Thu

  • THẢO NGUYÊN

    Nhắc đến nồi bánh tết của ngoại thì đó là những lần mùa xuân về ngang qua còn đọng lại trong tôi với bao ký ức ngọt ngào sâu lắng.

  • HỒ TRẦN ANH THI

    Mùa đông về kéo theo cái khí hậu lạnh giá và rét buốt. Đông đến cùng những cơn mưa dai dẳng, mưa dầm đề, mưa sướt mướt.

  • TRỊNH THỊ MAI THẢO

    Người tôi sắp kể với bạn, là một người rất đỗi bình thường, với một cái tên bình thường, một khuôn mặt bình thường và một cuộc đời bất thường.


  • Nguyễn Hữu Phú - Ngàn Thương - Lê Thị Xuân


  • Trần Văn Thiên - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Minh Ngọc Hà - Lê Thị Xuân

  • NGUYỄN KHẮC PHÊ

    Cuộc thi viết văn cho tuổi thiếu nhi hè 94 của tỉnh ta do điều kiện tổ chức có hạn, chỉ tập hợp được các em ở địa bàn thành phố Huế. Tuy vậy, cuộc thi đã đạt được những thành quả đáng mừng, đã khẳng định và phát hiện thêm một số em có năng khiếu sáng tác văn học.

  • TRƯƠNG ĐỨC VỸ NHẬT
                      
                             (15 tuổi)


  • Nguyễn Thành Thi - Tô Diệu Lan - Trần Xuân Kỳ - Dương Huy - Nguyễn Thị Quý Trân - Nguyễn Thị Thanh Nhật

  • DIỆU HIỀN (13 tuổi)

    Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.

  • NGUYỄN NGỌC THẮNG

    Cô bé bị tật từ thuở mới lọt lòng, chín tuổi rồi mà cô chỉ phát được những âm thanh méo mó. Bố mẹ không cho cô đến trường nữa, sau nửa năm đầu tiên đi học.

  • HOÀNG DẠ THI (14 tuổi)

    Trung thu đến bao giờ cũng gợi lên trong lòng tôi một nỗi buồn nhớ. "Trung thu năm trước" ư? Cái "năm trước" ấy đã trôi xa, rất xa; kể từ khi em tôi còn sống. Trung Thu với những kỷ niệm êm đềm, chẳng bao giờ quay trở lại của hai chị em mình...


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyên Hào - Trịnh Tuấn Khanh


  • Lê Thị Xuân - Hoàng Vân - Trịnh Tuấn Khanh

  • TRUNG SƠN

    Chủ nhật 5-7-1992, trong nắng sớm rực rỡ, công viên Phu Văn Lâu bỗng như xuất hiện một vườn hoa đủ màu sắc và thật sinh động. Đó là 118 em thiếu nhi tham dự cuộc thi vẽ trong sinh hoạt hè với chủ đề "Uống nước nhớ nguồn" của Nhà văn hóa thiếu nhi Huế.

  • TRƯƠNG ĐẶNG THÙY ANH    

    Nơi góc phố tấp nập với hàng bằng lăng tím trải dài con đường phía trước, ngôi nhà màu vàng nho nhỏ với tấm rèm cửa trắng, lấp ló cô bé xinh xắn đang đọc sách chăm chú.