Máy lạnh

09:15 28/11/2024


XERGÂY ĐÔVLATÔP

Xergây Đôvlatôp là một nhà văn Nga còn rất trẻ. Hiện nay ông cư trú ở Mỹ. Trong các truyện vừa và truyện ngắn của X. Đôvlatôp nổi bật tính chính xác, cụ thể của sự kiện và sự bất ngờ của các trạng huống. Nhà văn thường đi vào khai thác những chi tiết, câu chuyện tưởng như rất đời thường xung đột không gay cấn, nhưng thông qua đó để người đọc suy ngẫm vì những vấn đề mà cuộc sống đang đặt ra. Đôi khi ý nghĩa khái quát của truyện đạt đến những vấn đề nhân sinh, triết học cao cả. Nhịp điệu trong tác phẩm X. Đôvlatôp rất chậm, có cảm giác thời gian dường như được kéo dài thêm. Đó là một đặc trưng bút pháp của Đôvlatôp, đồng thời nó đóng một vai trò lớn trong việc khai thác chiều sâu tâm lý nhân vật.

Máy lạnh

 

Tôi vào viện vì bệnh chảy máu dạ dày. Một bác sĩ người Mỹ khám bệnh cho tôi hỏi:

- Anh có hút thuốc lá không?

- Có.

- Hút có nhiều không?

- Một ngày hơn một bao.

- Chính xác thế chứ?

Tôi bắt đầu nổi cáu và trả lời:

- Đúng vậy! Ba mươi hai điếu trong một ngày. Nhưng vào các ngày chủ nhật thì chỉ hai mươi sáu điếu thôi.

- Thế là rõ rồi! Thôi mời anh đứng dậy.

Sau đó bác sĩ lại hỏi:

- Anh biết uống rượu chứ?

- Biết.

- Uống có nhiều không?

- Nếu đã uống thì rất nhiều.

- Cụ thể là bao nhiêu?

Tôi suy nghĩ một lát, lưỡng lự và quyết định nói dối:

- Một lít rưỡi.

- Bia hay rượu?

- Rượu vốtka.

Bác sĩ nghĩ ngợi, đăm chiêu một lúc, và ông hỏi tiếp:

- Anh có biết bây giờ là năm nào không?

Tôi biết bác sĩ đang kiểm tra trí nhớ của tôi. Và tôi đã trả lời đúng.

- Hiện tại chúng ta đang ở thành phố nào? - ông ta hỏi.

- Thành phố Niu-Yook.

- Tôi có thể chạm tay vào mũi được không?

- Mũi tôi hay mũi bác sĩ?

Ông bác sĩ hiểu ra rằng, tôi không phải là người mất trí. Và thế là ông ta tiếp tục:

- Anh có thích chất béo, ngọt hay đồ mặn không?

- Tôi thích tất cả, trừ cà rốt.

Sau đó bác sĩ dẫn tôi vào phòng X quang. Trên màn huỳnh quang, phía vùng ngực tôi hiện lên một cuốn sách của Đôtxtôiepxki. Bác sĩ hỏi:

- Đây là cuốn sách phải không? Của Xôngienhitxưn chứ?

- Không phải, của Đôtxtôiepxki.

- Một tác phẩm mang tính truyền thống chứ?

- Vâng, đúng thế.

Lẽ nào một nhà văn Nga sẽ chết cùng với tập sách của Đôtxtôiepxki trong lồng ngực?

- Anh theo đạo chứ? - Bác sĩ hỏi.

- Không, chúng tôi là những người vô thần.

Người ta "khám bệnh" tôi trong vòng một tuần lễ như thế. Suốt tuần đó tôi bị bỏ đói. Cuối cùng người ta tiến hành một ca phẫu thuật nhỏ cho tôi và ơn trời tai nạn qua khỏi.

Ông bác sĩ người Mỹ nói với tôi:

- Anh có một sức khỏe tuyệt vời. Nhưng đáng tiếc anh đã hủy hoại nó hoàn toàn anh bạn ạ. Bây giờ muốn phục hồi lại sức khỏe thì anh phải kiêng nhiều thứ. Đừng lo anh bạn ạ, tôi sẽ cứu chữa cho anh.

Một thời gian sau tôi được ra viện. Trên đường về nhà tôi gặp một người quen, anh ta nói với tôi:

- Mình nghe tin cậu đã chết rồi kia mà?

- Quả thật như vậy - Tôi trả lời - Chả lẽ những cái đang diễn ra với tớ là cuộc sống hay sao? Cậu xem, người ta cấm hút thuốc, cấm uống rượu, thậm chí cấm cả ăn. Thế thì mình còn gì nữa nào. Chỉ có một việc đọc và viết nữa thôi.

- Thế à, đó là một chỉ định điều trị tốt - Anh bạn tôi kết luận.

Và thế là tôi bắt tay vào viết một cuốn sách mới.

HÀ VĂN LƯỠNG dịch 
(Theo báo "Văn học" Nga)
(TCSH58/11&12-1993)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Yamakawa Masao (1930 - 1965), tên thật là Yamakawa Yoshimi, ông sinh ở Tokyo, tốt nghiệp Đại học tư thục Keo (khoa Pháp văn). Yamakawa Masao từng làm biên tập cho Tạp chí văn học Mita Bungaku. Sau đó ông viết và công bố các truyện ngắn như: Cái chết mỗi ngày, Năm ấy, Công viên ven biển… với phong cách tinh tế, miêu tả sự phi lý của cái chết và tuổi trẻ thời kỳ hậu chiến. Ông qua đời năm 34 tuổi do tai nạn giao thông.

  • Nhà văn Ấn Độ (người Hindi), Krishna Baldev Vaid sinh năm 1927. Ông học đại học tại Punjab và Harvard; dạy học tại nhiều trường đại học ở Ấn Độ và Mỹ. Ông viết tiểu thuyết, kịch, truyện ngắn, phê bình và dịch thuật văn học. Tác phẩm của ông được dịch ra nhiều ngôn ngữ như Anh, Pháp, Đức, Ý, Ba Lan, Nga, Nhật và các tiếng khác ở Ấn Độ.

  • HÁCH XUYÊN THỨ LANG
                          (Nhật)

    Phải dấu việc này không cho anh ấy biết. Lãng Tử nghĩ vậy và nắm chặt bao nhỏ trong tay, tần ngần rảo bước trên cầu. Đêm tối không người với dòng sông lặng lẽ trôi giữa một màn đen kịt, và rồi nó sẽ mang đi điều bí mật của ta.

  • DHUMKETU

    Dhumketu là bút danh của Gaurishankar Govardhauram, là nhà văn Ấn Độ (1892 - 1965), thường được xem như là một trong những người khai sáng loại hình truyện ngắn. Tác phẩm của ông thường có bút pháp gây xúc động, lãng mạn hoặc miêu tả đậm nét những cảm xúc của con người.


  • CORMAC MCCARTHY

  • Rivka Galchen là nhà văn, biên tập viên tờ The New Yorker, với nhiều đóng góp về truyện ngắn và tiểu luận phi hư cấu cho tạp chí này từ năm 2008. Nữ nhà văn thường viết về khoa học và y học.

  • Ray Bradbury (1920 - 2012) là nhà văn lừng danh của Mỹ, tham gia văn đàn và thế giới điện ảnh sôi nổi trong suốt hơn 7 thập kỷ. Ông đã viết 27 tiểu thuyết và hơn 600 truyện ngắn. Truyện ngắn The Veldt (Thảo nguyên châu Phi) là một tiên đoán về mặt trái của công nghệ đang phần nào chạy theo những nhu cầu phi nhân bản của con người.

  • JACK LONDON

    Ngày đã trở nên lạnh lẽo và u ám, rất lạnh và rất u ám khi người đàn ông rẽ sang lối khác từ đường mòn Yukon và đi lên một bờ đất cao nơi có một đường mòn mờ mờ, ít người qua lại dẫn về hướng đông, xuyên qua rừng cây vân sam với những thân cây chắc khỏe.


  • SHIMAZAKI TOSON

  • Hirabayashi Hatsunosuke (1892 - 1931), sinh ra tại làng Fukada, quận Taken, Tokyo, tốt nghiệp Khoa tiếng Anh Đại học Waseda. Ông hoạt động như một nhà lý luận của phong trào vô sản thời kỳ đầu.


  • TED HUGHES

  • ARESS MOHAMED

    Trong lòng con thuyền đang lênh đênh trên mặt biển là 12 người, 7 đàn ông, 4 phụ nữ và 1 đứa trẻ. Đứa bé hình như đang thiếp đi trong vòng tay mẹ nó. Tính đến nay, con thuyền đã trôi được bốn ngày.

  • MACARIO D. TIU (Philippines)

    Hồi đó tôi chỉ có 3 tuổi nhưng tôi nhớ rất rõ đám cưới của anh Peter và chị Linda. Tôi nhớ nhất là được đùa giỡn trên chăn gối tinh tươm của chiếc giường dành cho đôi tân lang và tân giai nhân. Tôi sau đó mới biết là đùa giỡn như vậy sẽ giúp cho họ mau có con trai đầu lòng. Tôi được chọn để đùa giỡn vì tôi tráng kiện và mập mạp.

  • ROGER DEAN KISER (Hoa Kỳ)

    Tôi bước vào nhà hàng Huddle House ở Brunswick, Georgia và ngồi ngay quầy vì hết sạch chỗ. Tôi cầm thực đơn lên và bắt đầu xem những món ăn khác nhau và cố quyết định sẽ ăn sáng hay nhịn tới trưa luôn.

  • IVAN BUNIN

    Ivan Bunin (1870 - 1953), nhà văn Nga đầu tiên được trao giải Nobel, năm 1933. Ông nổi tiếng với ‘một nghệ thuật nghiêm cẩn’, mà với nó ông ‘tiếp tục những truyền thống cổ điển Nga trong sáng tác văn thơ’.

  • BĂNG TÂM

    Sinh sống trong suốt chiều dài thế kỷ XX, Băng Tâm là một khuôn mặt tiêu biểu của văn học Trung Quốc, ảnh hưởng lớn đến các nhà văn thời đại bà, với nhiều thể loại khác nhau, kể cả văn học dành cho tuổi trẻ. Tên thật là Tạ Uyển Oánh (谢婉莹), bà lấy bút danh là Băng Tâm (冰心) với mong muốn giữ một lý tưởng thanh khiết, mượn từ ý thơ của Vương Xương Linh: Tâm hồn như một khối băng trong một chậu ngọc.