NGUYÊN QUÂN
Những giọt nước mắt lăn tròn rơi xuống giữa lòng chén ngọc. Từng giọt... từng giọt xóa nhòa dần hình bóng con thuyền. Chén vỡ tan ra từng mảnh nhỏ, hồn thoát khỏi tình yêu hóa ngọc, bay vút vào không gian mang theo điệu sáo não nùng, cõi lòng oán uất.
Minh họa: ĐẶNG MẬU TỰU
|
[if gte mso 9]> Hồn bay mãi, hết tháng này đến năm khác, lang thang khắp mọi miền nhân thế. Đến đâu cũng thấy người đời tôn sùng vật chất, tán tụng vẻ đẹp hình thức. Hạng phàm phu tục tử đã đành, giới văn nhân thi họa vốn khoáng đạt tiêu sái cũng chẳng khác. Ngao ngán cảnh đời, tủi hận trời đất. Hồn tìm về chốn núi cao rừng thẳm, đem nỗi niềm gởi vào tiếng sáo, tâm sự cùng cỏ cây, muông thú. Những âm vực u uất sầu hận của hồn vô tình làm rung động đất trời, rã rời vạn vật. Cỏ cây bỗng mất vẻ xanh tươi, bầy hoang thú quên ăn, biếng ngủ. Vùng rừng núi vốn lặng lẽ thâm u chừ lại thêm hoang vắng tiêu điều.
* Phút giây hạnh ngộ tựa như tia chớp làm nổ tung hai trái tim kiêu hãnh. Ngọc Diện tưởng chừng như khát khao tìm kiếm đã đạt được mục đích. Chàng thảng thốt: - Thượng đế ơi! Nàng kỳ tú hơn vạn đóa hoa hồng, thanh cao tinh khiết hơn ngọc bạch. Phải chăng nàng là hiện thân của sự toàn bích... Công chúa Mỹ Lệ cũng không kìm nén được lòng mình: - Chàng đẹp quá, đẹp hơn cả lời đồn mà ta từng nghe được từ nhịp thổn thức trái tim của bầy cung nữ khi nói với ta về chàng. Ta yêu chàng, trái tim ta sẽ tan nát nếu ta không có được chàng. Từ buổi gặp gỡ ban đầu, họ đã nói với nhau những gì mà người bình thường phải đắn đo và tiêu tốn biết bao nhiêu thời gian mới dám thốt nên lời. Bởi vì cả hai người, cả chàng và nàng vốn đã rong ruổi trong kiêu hãnh và khát khao. Từ sau buổi gặp gỡ, công chúa Mỹ Lệ trở về cung quên ăn biếng ngủ, ra vào thờ thẫn vì hình bóng chàng luôn quẩn quanh trong tâm trí. Nhà vua thoạt đầu rất lo lắng khi thấy con gái cưng ngày càng tiều tụy, nhưng sau khi biết được tâm tư của con qua lời tấu trình của người tỳ nữ, ngài mừng vô hạn. Đứa con gái kiêu kỳ luôn xem thường đàn ông trong thiên hạ đã tìm thấy đối tượng cân xứng. Ngài tức tốc hạ chỉ tuyên triệu quan Thượng Thư vào triều để thương nghị tác hợp lương duyên cho công chúa Mỹ Lệ và chàng Ngọc Diện. Hôn lễ được cử hành trọng thể suốt cả tháng trời, không riêng gì chốn cung đình vang lừng lời chúc tụng, tiếng nhã nhạc, các cổng thành uy quyền, thâm u cẩn mật được mở rộng đón chào khách thập phương về tham dự. Ở chốn dân dã cũng đèn treo hoa kết chúc tụng cuộc hôn nhân nổi tiếng của hai con người cũng nổi tiếng, nhờ thế nhà vua mới tha tù, giảm thuế để cầu mong ân phước trời đất cho ngài mau có cháu ẵm bồng. Văn nhân thi sĩ khắp nơi tề tựu về Kinh đô, tha hồ đàm luận, phóng bút tán tụng. Chỉ tội cho những nàng thiếu nữ, những chàng vương tôn đã ôm sẵn mối tình tuyệt vọng, nghe ra rả những lời thơ, tiếng nhạc tán tụng ấy càng thêm tủi hờn nên gieo mình vào men rượu hay trầm thân dưới dòng sông ngập đầy hoa đăng. Trên vùng núi rừng thâm u vắng lặng, trên tảng đá ẩm rêu vị đạo sĩ chợt mở bừng đôi mắt, nhìn thấy cỏ cây muông thú đang dần hồi sinh sau cơn héo hắt, ông chợt nở một nụ cười chứa đầy ẩn ý. Sau lễ cưới tưng bừng ấy, chàng Ngọc Diện rất thoả mãn với những gì vừa đạt được, đó là uy quyền phò mã và sắc đẹp khuynh thành của Mỹ Lệ, bước chân của chàng bây giờ oai phong đường bệ, đôi tai chàng bây giờ nghe thấy toàn những tán tụng, và sung sướng biết bao khi ôm trọn trong vòng tay cái thân hình nhẹ nhàng yểu điệu hơn mây trời, đôi mắt long lanh hơn thu thủy, làn da hồng mịn hơn cánh hoa vừa hé nụ và tươi mới hơn cả ánh mặt trời bình minh của nàng Mỹ Lệ. Nàng công chúa cũng cảm thấy hạnh phúc chẳng kém, nàng luôn cảm ơn trời đất đã ban tặng cho nàng một viên ngọc quý hơn tất cả ngọc ngà châu báu nàng từng có. Nàng ngắm nhìn không chán khuôn mặt như trăng rằm, đôi mắt như sao mai, giọng nói âm vang như chuông vàng khánh ngọc; chàng tuyệt vời trong những cử chỉ vuốt ve âu yếm hằng đêm khiến nàng ngây ngất. Cả chàng và nàng đều mê đắm cái hạnh phúc đầy thiên ân đó, chàng nói, nàng nũng nịu, tất cả đều bằng thứ ngôn từ nồng cháy, trau chuốt hơn bảy lần uốn lưỡi, chàng và nàng ra sức chăm chút cho nhau từng ly từng tý. Thời gian cứ trôi... cứ trôi như thế cho đến một buổi sáng chàng thức dậy sớm hơn thường lệ. Trên chiếc giường phủ đầy gấm vóc, công chúa Mỹ Lệ vẫn còn say ngủ, cái mỏi mệt dã dượi sau một đêm tận hưởng lạc thú làm nhàu nhụa thân thể trần truồng của nàng, mùi phấn hương ngan ngát đã bị những nụ hôn đắm đuối hồi đêm đánh cắp, chỉ còn trơ lại một làn môi nhợt nhạt. Lia ánh mắt cũng dã dượi nhàu nhò, nhìn từ bờ tóc bù rối đến gót chân trần trụi của nàng, Ngọc Diện chợt động tâm, có lẽ đâu nàng cũng sẽ héo tàn như những cánh hoa... Trên vùng rừng núi nguyên sơ thâm u, trên tảng đá ẩm rêu, vị đạo sĩ bắt đầu mở miệng rao giảng cùng thinh không, vạn vật đang quấn quýt bên người. * Vào một buổi chiều sang thu, Ngọc Diện cảm thấy bần thần một nỗi buồn vô cớ, cái vô cớ lạ lùng đó cứ dẫn lần bước chân chàng ra bờ hồ Ngự Hà, rồi ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn ngọc thạch, chiếc bàn mà hàng chục nghệ nhân bỏ công đục đẽo chạm trổ hàng tháng trời đễ dâng tặng cho sở thích chuốc rượu say hoa vọng nguyệt bên hồ của chàng. Chút lạnh lẽo từ chất ngọc đá, chút men nồng của mỹ tửu không làm vơi đi nỗi khát khao vô cớ đang trào dâng trong lòng chàng, nhìn từng chiếc lá dần dần úa vàng rồi rơi rụng, nhìn từng áng mây trời bồng bềnh tụ hội rồi tan tác, Ngọc Diện cảm thấy cõi lòng trống rỗng vô vị. Chàng có cảm giác nhàm chán những lời xưng tụng nịnh nọt của bầy đình thần luôn chầu chực lấy lòng người có khả năng kế truyền ngôi vị hoàng đế, nhàm chán những danh hoa dị thảo, những kỳ trân bảo vật mà chàng có một thời cho là toàn bích. Trong thẳm sâu của trái tim chàng bỗng dấy lên một lời mời gọi khắc khoải, Ngọc Diện vụt ném chung rượu xuống mặt hồ phẳng lặng... Ngọc Diện rời bỏ chốn cung đình đầy phồn hoa và giả trá, rời bỏ nàng công chúa sắc nước hương trời một mình một ngựa ra đi, chàng lang thang khắp mọi miền từ chốn thị thành náo nhiệt đến vùng đồng quê xanh mướt cỏ cây. Chàng cứ đi mãi, tìm hoài ngày này qua tháng khác vẫn không giải toả được tiếng gọi mời vô cớ vang vọng mãi từ tâm thức. Chàng vô tình không biết mỗi vó ngựa của chàng in dấu nơi đâu là gieo xuống cho người đời thêm mỗi mầm tai họa. Chàng vô tình không hiểu chính khuôn mặt kỳ tú, ngôn ngữ lịm ngọt trau chuốt và nỗi niềm khát khao tìm kiếm cái đẹp toàn bích của chàng đã trở thành nguyên nhân làm tan nát bao gia đình đang êm thuận. Những khối tình hy vọng, tuyệt vọng lại tái hiện trong trái tim nhạy cảm của phụ nữ, sự phẫn nộ vỗ sóng mãnh liệt trong từng trái tim của những gã đàn ông bị người tình chê bai thô lậu, bị vợ nhàm chán hờ hững, họ căm hờn đón đường, truy đuổi để sát hại cho bằng được kẻ đã gieo mầm xấu xa, hay giết chết để được độc chiếm sở hữu được chàng trong ý tưởng, nhưng rồi lại có kẻ vì ngưỡng mộ liều thân cứu chàng. Vừa mỏi mệt bụi đường vừa ghê chán cảnh bị săn đuổi, tiếng gào gọi thôi thúc trong tâm tưởng yếu dần rồi gần như tắt lịm, chàng bỗng thấy nhớ Mỹ Lệ, nhớ cuộc sống bình an trong vòng tay âu yếm của nàng, cái cảm giác nhớ nhung lạ lẫm mà hình như chàng chưa hề được nếm trải. Công chúa Mỹ Lệ nhìn người mà trước kia nàng rất sùng bái bằng cặp mắt hờ hững, giọng nói nàng dửng dưng lạnh lùng không còn trong veo như tiếng chim hoạ mi hót đùa trong bình minh: - Đúng ra chàng không nên ra đi và bây giờ cũng không nên quay về. Ngọc Diện ngồi lặng yên như phỗng đá, chàng không ngờ chỉ chưa được ba năm xa cách mà nàng đã thay đổi hoàn toàn. Tiếng nói của chàng lạc lõng: - Nàng không còn nghĩ gì đến ta, nghĩ gì đến thời gian hạnh phúc đã có cùng ta sao? Mỹ Lệ cười nhạt, cuối đuôi mắt đã có hằn vài vệt nhăn: - Ta vẫn nhớ, vẫn tôn sùng vẻ đẹp luôn toát ra từ xác thân chàng, nhưng đó chỉ là thứ xác chết quá khứ bởi chính chàng đã giết chết nó trong lòng ta. Bằng một chút tình ý cuối cùng ta khuyên chàng hãy nhanh chóng rời khỏi hoàng cung, vì sự bỏ đi đột ngột của chàng làm phụ vương nổi giận đã cách chức cha chàng và xuống lệnh truy sát chàng. - Ta biết, đối với ta cái chết chẳng có ý nghĩa gì, mới cố tìm gặp nàng để chỉ hỏi một điều mà với ta nó còn quan trọng hơn sinh mạng. Tại sao nàng không còn yêu ta, ta có gì thua kém viên võ quan tầm thường đang thay thế vị trí của ta trong trái tim nàng? Ánh mắt Mỹ Lệ chợt quắc lên, giọng nói nàng đanh lại như muốn xuyên thủng trái tim mê muội của người đối diện: - Chàng thật sự muốn ta trả lời tại sao à. Chồng ta bây giờ tuy rất tầm thường, nhưng chính ý tưởng, hành động bình thường của một người đàn ông tầm thường đã cho ta một cuộc sống bình yên. Còn chàng chỉ là cái bóng ảo tưởng, chỉ để chiêm ngắm chứ không nắm bắt được. Không một người đàn bà nào không muốn nắm được thứ hạnh phúc gia đình trọn vẹn trong tầm tay. Chàng hãy đi đi, đi thật xa. Dù chàng có tội phụ bạc với ta, ta cũng không muốn chàng phải chết, cũng không muốn thế gian mất đi một viên ngọc đẹp... Rời bỏ kinh thành lần này, Ngọc Diện bắt đầu cuộc hành trình vô định hoài nghi chính bản thân mình. Những lời bộc bạch chân tình của nàng công chúa cứ ngày đêm dày vò khai thị dần những khát khao bí ẩn trong lòng chàng. Bây giờ chàng thèm khát có được một cuộc sống bình yên như nàng, chàng bắt đầu có cảm giác sợ hãi trước khuôn mặt ngời sáng rạng rỡ như trăng sao của chính mình mỗi khi nó phản chiếu từ gương đồng, mặt nước. Đôi khi chàng muốn tự tay hủy hoại nó, để cho cuộc sống, cõi lòng được thanh thản bình yên, nhưng rồi lại không đủ can đảm. Những ý tưởng xung khắc càng tạo thêm khổ đau quá sức chịu đựng của trái tim mang đầy dị tật của chàng. Vị đạo sĩ vẫn còn ngồi trên tảng đá ẩm rêu bên cạnh giòng suối trong veo chảy róc rách. Quanh người, vạn vật vẫn đều đều quay vòng chuyển hóa. Hồn đang rùng mình loãng tan dần vào hư không, quay quắt lên tiếng kêu gào: - Tại sao ta đang tan rã thế nầy, hình như nó sắp biến mất, không phải linh hồn luôn được tồn tại vĩnh viên hay sao... Này ngươi nói đi, có phải ta sắp tan biến hay không? Trên khuôn mặt hiền hòa vô ưu của người đạo sĩ chợt thoáng hiện một nét xót xa: - Đúng thế! Ngươi sắp phải tan biến vào hư không cùng lúc với cái thể xác kia mục tàn trong lòng đất. - Vậy tại sao trước đây linh hồn ta vẫn tồn tại, hay tại bây giờ ngươi dùng pháp thuật để tiêu diệt ta. Âm giọng hồn trầm xuống, hoài nghi. Vị đạo sĩ mở lớn đôi mắt, người ngước lên nhìn bầu trời xanh ngắt, nét mặt thanh thoát lạ thường: - Này sinh linh kia ơi, đạo pháp dù tu luyện cao diệu đến đâu cũng chẳng can thiệp được vào sự vận hành vũ trụ, sinh diệt là lẽ thường tình của vạn vật. Trước kia linh hồn ngươi tồn tại vì người đời vẫn tưởng nhớ ngươi, vẫn xót xa cho một thiên tình sử não lòng. Ngươi và tiếng sáo tài hoa của ngươi đã gieo truyền cho hậu thế một bài học, một vẻ đẹp bất diệt... Vậy mà ngươi đã mê muội khước từ cái bất diệt ấy để chuyển đổi một kiếp người ngắn ngủi, vô ích nên không thoát được lẽ sinh diệt thường tình... Tiếng nói của vị đạo sĩ nhỏ dần... nhỏ dần theo từng phần thân thể của người bốc hơi, loãng tan vào hư không cùng lúc với Hồn. N.Q (SH275/1-12)
|
Tải mã QRCode
NHẤT LÂMTrời về tối lúc tạnh lúc mưa, lại có gió nên càng mịt mờ như khuya khoắt, nhà nào cũng ăn cơm lúc chập choạng, bởi mưa gió chẳng biết làm gì. Tháng mười chưa cười đã tối. Mùa mưa miền Trung vốn tự cổ xưa đã não nề, những năm chiến tranh càng buồn hơn.
HOÀNG QUỐC HẢI Truyện ngắn lịch sửNăm Nhâm Thân (1392) mùa hạ, thượng hoàng Trần Nghệ Tông xuống chiếu “CẦU LỜI NÓI THẲNG”Thường trong nước mỗi khi có đại sự, nhà vua ban chiếu cầu hiền. Mục đích tìm người tài cho nước.
KIỀU VƯỢNGĐêm giữa thu. Hà Nội se lạnh. Sao chới với nhưng mây vẫn vũ làm nền trời như khô khốc, nhạt nhòa. Một hồi còi tàu rú dài như thả thêm vào đêm luồng khí lạnh. Quang nhìn đồng hồ sân ga dã quá mười hai giờ khuya.
CAO HẠNHTôi sinh ra ở làng quê, lớn lên cũng ở làng quê. Tôi là hạt máu đỏ rơi xuống bùn đất mọc lên một thằng người cùng với ngọn cỏ lá rau, cây lúa và những sinh linh khác. Tôi cùng chịu đựng chia xẻ với chúng ngọn gió Lào cát trắng và những trận mưa dầm dề của xứ miền Trung khắc nghiệt.
HỒ ANH THÁI Tác giả thấy cần phải tóm tắt chuyện cô bé quàng khăn đỏ trước, rồi mới kể tiếp phần hậu cô bé quàng khăn đỏ. Con sói đến lừa bà cô bé, nuốt sống bà, rồi mặc váy áo của bà, trùm khăn giả vờ làm bà. Cô bé về nhà, thấy bà rởm mà không biết, cứ hỏi vớ hỏi vẩn sao tai bà to thế, sao mắt bà to thế, sao mồm bà to thế. Sốt ruột. Con sói bèn nuốt chửng luôn cô bé. Nhưng rồi quần chúng tiến bộ tập hợp lại đấu tranh, con sói phải nôn cả bà lẫn cháu ra, hứa cải tà quy chính. Từ đây bắt đầu phần hậu cô bé quàng khăn đỏ…
PHẠM XUÂN PHỤNGHọ như không còn trẻ. Người lớn tuổi hơn có khuôn mặt thanh thản vì đã giãn mềm những nếp nhăn. Người trẻ tuổi khuôn mặt nhuốm già bởi màu từng trải và những nét khắc chán chường.
MAI HUY THUẬTNằm cuộn tròn trong cái rọ lợn Cuội mới có thì giờ ngẫm nghĩ về cái thân phận của mình. Cả cuộc đời dối trá, lừa gạt bây giờ bị tù hãm sau mấy cái nan tre tưởng như mong manh thế mà càng cựa quậy càng trầy da rách áo, không thể nào thoát được.
NGUYỄN VĂN VINH Thường thường, mỗi sớm tôi và các bạn gặp nhau ở quán cà phê vỉa hè. Ngồi vệ đường, không tiếng nhạc quấy phá phút tĩnh tâm để ngẫm ngợi sự đời, quả thú vị! Tôi biết các loại quán đều tiêu phí thời giờ của mình, nhưng quán cà phê ít tốn, ít nguy hiểm hơn quán bia ôm và các toan tính, bon chen trong vòng danh lợi gươm đao nên tôi không bỏ uống cà phê buổi sáng, ngày mình giết một tí, lại được chuyện vãn với nhau: nào thời sự, tin tức trên trời dưới biển, cũng vui!
LINH CHIKhi chỉ mới là giọt máu, sự kết hợp của hai nhiễm sắc thể XY bám vào dạ con của mẹ, nó đã không được công nhận. Chào đời, mẹ con nó ở với ông bà ngoại cùng các cậu, các dì cho đến năm nó tròn bảy tuổi. Nhà ngoại nó ở ven triền núi của vùng đồi miền trung du hẻo lánh độ chừng vài ba chục nóc nhà rải rác trên mấy quả đồi đầy hoa sim, hoa mua tím. Chiều chiều nó thường hay tha thẩn trước sân nhà ngắm nhìn những đàn chim bay về tổ, thả hồn theo những đám mây màu cánh vạc đùn lên phía sau dãy núi đối diện nhà ngoại và tưởng tượng, ước ao…
TRẦN CHINH VŨAnh nghĩ là mình có thể ngủ được trong đêm nay - ngủ ngon là khác nữa - Đêm qua anh đã ít ngủ rồi - Hơn nữa, cùng với cậu em trai anh lại vừa có cuộc đi chơi đêm ở công viên Đầm Sen, đến muộn mới về. Vậy mà cho đến lúc này, đã qua nửa đêm được ít phút, mắt anh vẫn cứ trơ ra, cứ như thể nó chưa biết khép lại bao giờ.
ĐÔNG TRIỀUMười hai giờ đêm.Tôi bước ra khỏi rào lưới sắt còn ngoảnh lại nhìn căn trọ, nơi cửa sổ vẫn phụt ra luồng sáng trắng bởi đèn điện. Tất cả đã im lặng. Tiếng cót két của đôi cánh cửa gỗ mà người thiếu phụ vừa khép lại hòa vào nhịp rơi lộp độp của những giọt sương trên lá, tiếng côn trùng trỗi lên cùng thanh âm mà con chim cú đâu đây vẫn bỏ tiếng rúc đều đều nghe rợn người.
PHẠM NGỌC TÚY“Ngày...tháng...nămDòng nhắn tin trên báo cho em biết rằng em đã tìm thấy anh. Cuối cùng thì chúng mình cũng nhận ra nhau. Anh thân yêu. Hôm nay trời không mưa và không nắng. Từ cửa phòng em nhòm ra có một cây trạng nguyên. Cây này nhô lên cao giữa khoảng trời xanh hiếm hoi. Những chiếc lá đến mùa, đỏ thắm màu xác pháo. Nó là cây hoa độc nhất ngoài cửa phòng em.
NGUYỄN BẢNHắn đến tôi, mặt thẫn thờ ngơ ngác như người vừa mất của. Tôi hỏi ngay:- Có chuyện gì vậy?- Không, không có chuyện gì.
ĐÔNG LA Sài Gòn mùa mưa, trời lúc nào cũng âm u. Những tán cây sẫm hơn, không khí nóng rát của những tháng cuối mùa khô đã được làm nguội lại, dịu mát. Mấy ngôi nhà cao lênh khênh dường như chỉ cần kiễng chân lên một chút là có thể gội đầu được trong những đám mây sũng nước, là là bay trên đầu.
ĐÀO PHONG LAN Tôi là đứa con gái duy nhất của cha mẹ, và trời cũng ban cho tôi một nỗi bất hạnh để tương xứng với niềm hạnh phúc của một đứa con chắc chắn được cưng chiều: Tôi bị liệt hai chân từ bé.
MAI HUY THUẬTCon tàu Thống nhất nhả Văn xuống ga Huế vào một trưa mưa tầm tã khiến Văn chợt thấm thía một câu thơ Tố Hữu:...“ Nỗi niềm chi rứa Huế ơiMà mưa xối xả trắng trời Thừa Thiên?”...
NGUYỄN VĂN THANHSau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi không ngờ được Ngọ hỏi làm vợ. Không giống như những cô dâu khác, ngày tôi về nhà chồng có dắt theo một đứa con riêng. Tên nó là Hòa. Ngọ rất thương yêu hai mẹ con tôi. Không có gì đáng trách anh ấy dù cuộc hôn nhân của chúng tôi không bình thường.
NGUYỄN LÊ VÂN KHÁNHTôi xa nhà trọ học thành phố khác. Dịp nghỉ ngắn ngày không về nhà được, tôi đón xe về thị trấn men con nước nhánh sông lớn về nhà ngoại. Từ ngoài ngõ con Bơ sủa váng, Vinh chạy ra ôm bụi chè tàu nơi đầu bến nước, gọi mạ ơi, Sương về.
NGUYỄN HÙNG SƠN Một buổi chiều cuối tháng ba trong lúc ngồi bón cháo cho chồng, bà Loan nhận thấy hôm nay Hào, chồng bà có những biểu hiện khác thường. Ông có vẻ suy nghĩ, ăn uống uể oải.
LỆ THANHBé Khánh Hạ - đứa con gái duy nhất của chị đã đi! Chiếc lá xanh độc nhất trên thân cây khô héo, khẳng khiu đã lìa cành. Ngọn lửa cuối cùng trong đêm dài trơ trọi của chị đã tắt ngấm trong bỗng chốc. Chị tưởng rằng mình sẽ không thể sống nổi trên cõi đời héo hắt này nữa.