ĐÔNG TRIỀU
Minh họa: Nhím
Hương lúa mới
nhớ chuột đồng và chim sẻ
Không đơn giản tôi được nhìn thấy theo gió
không đơn giản chỉ còn họ thức dậy bốn giờ sáng nấu cơm, rồi rời làng
tôi mang đến
con đường bê-tông ngoằng ngoèo mất dấu trong rặng cây, lại xuất hiện
rồi những con rồng đen không tìm thấy đầu và đuôi phẳng lì loáng
thoáng vết trắng
ghi nhớ tang thương
tôi mang đến cho người hái, tôi đến hái cho người mang đi
sẽ không còn bay trên cao lượn lờ báo tin và rót mật vào khoang mũi
người thấy mình đôi khi như vừa nói
người thấy mình đôi khi cũng buồn vời vợi
nhưng bây giờ chuột đồng và chim sẻ bỏ đi đâu? đã bỏ đi đâu?
Người nói với nhau vừa còn đó những miệng hang mới tinh dấu đồng loại
còn mới ngày nào tuồn rần rật tìm nhau như vỡ chợ
nhưng bối cảnh ấy chỉ là những con cua đồng chạy hạn !...
nó không thể mang cho tôi một giống nòi khác
nó không thể gọi người nông phu những ngày tôi và nắng trong cuộc
chiến chết ngạt
không thể bảo vệ nhau những ngày mây thấp như bầy côn trùng tràn ngập
lúc xưa phải lòng nhau chỉ một lần đoàn người tràn qua tôi vây bủa nó
và chim sẻ
đi tìm miếng cho con
chấm hết năm tháng dài đục nát bờ đê
con người chán chường những cuộc lùng sục không mang về nhà như
giấc mơ trên lá
nó chỉ đốn ngã thân vài ngọn cỏ vượt trời chen lấn nhau đi !...
Có những lần chúng tôi ngỡ được xe đưa rong chơi
ghé lại nhà hàng gặp nhau bạn cũ
đừng hỏi khi loài chim đã nhặt lông ai nhìn nhau mà nhớ?
tôi đã từng nấp ở ngóc ngách xóm làng, ra chợ và ngồi trên những
ngọn cây
có lúc ngửa mặt lên trời nhìn mây trắng toát vẫy tay
sống lâu năm gần nhau quen từng nhịp thở
tôi đang nghĩ về những chú chim sẻ trong nhà hàng, nhốt bên hông
chùa và trên đường phố
hôm qua
Những lúc rộn ràng này thưa vắng tiếng ca đàn chim sẻ
những lúc rộn ràng này ai sẽ bấu chân tôi khi còn là mạ
tôi tiếp tục mang đến những ngôi nhà mới, xốc dậy sự sống, tình yêu
và loằng ngoằng những
con rồng đen rồng trắng
chỉ có bóng dáng quá khứ chui xuống đất và bay lên trời cao biệt dấu
mỗi khi đàn châu chấu bay qua
mỗi khi ngọn cỏ giày thân ta
bao nhiêu năm nữa con người nhìn vào điều gì mà tưởng nhớ
theo những bài thơ bay như bóng ma ám lửng hồn người
chim trời, chuột nhũi và hương lúa mới
gió ngả nghiêng cười trăm năm xa xôi...
Lúc mùa về 2014
(SH308/10-14)
Tải mã QRCode
Nguyễn Xuân Sanh - Trần Mạnh Hảo - Ý Nhi - Võ Văn Trực - Văn Tăng - Trần Hải Sâm - Thúc Hoàng - Quốc Minh - Trần Hữu Lục
Trần Trình Lãm - Châu Thu Hà - Nguyễn Tiến Chủng - Trịnh Hải Yến - Khaly Chàm - Nguyễn Quang Hưng - Huỳnh Ngọc Lan - Đông Hương
LTS: Phan Duy nhân là bút hiệu của một nhà thơ quen biết với bạn đọc trẻ miền Nam từ đầu những năm 60. Tên thật là Phan Chánh Dinh sinh năm 1941 quê xã Triệu Thượng, huyện Triệu Hải, Bình Trị Thiên, trưởng thành trong phong trào đấu tranh yêu nước của sinh viên Huế. “Thư gửi các bạn sinh viên” của anh in ở tuần báo Sinh viên Huế năm 1964 có thể xem là bài thơ mở đầu cho dòng thơ ca tranh đấu của tuổi trẻ đô thị miền Nam trong tù (Côn Đảo 1968-1973) và sau ngày giải phóng Phan Duy Nhân vẫn tiếp tục sáng tác, dù ít xuất hiện trên báo chí.
LTS: Hoàng Vũ Thuật, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam sinh năm 1945 ở Lệ Ninh - Bình Trị Thiên. Xuất thân là một giáo viên, sau chuyển qua làm công tác văn nghệ. Bạn đọc đã quen tên anh trên các mặt báo, tạp chí Trung ương và địa phương. Tập thơ “Những bông hoa trên cát” xuất bản 1980 đã khẳng định bước đi ban đầu khá vững tay của anh.
THANH THẢOKhối vuông ru-bích
Lý Hoài Xuân - Nguyễn Loan - Trương Kiến Giang - Xuân Diệu - Chế Lan Viên - Nguyễn Hới Thọ - Nguyễn Hoa - Nguyễn Hữu Quý - Dương Toàn Thắng
ĐINH CƯỜNGCào lá ngoài sân đêm
Đức Sơn - Nguyễn Trường - Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Kiêm Thêm - Nhất Lâm - Nguyễn Man Kim - Phạm Thị Điểm
LÊ THỊ KIM
Thu Bồn - Nguyễn Duy - Ngô Thế Oanh - Nguyễn Thụy Kha - Thế Dũng - Đỗ Văn Khoái - Mai Văn Hoan
NGUYỄN NGỌC PHÚBuổi sáng
LƯU QUANG VŨ...Và anh tồn tại
LƯU TRỌNG LƯCó những vườn
NGUYỄN VĂN DINHCây Huế Trong vườn Bác
Văn Lợi - Tôn Nữ Thu Thủy - Võ Quê - Phạm Hữu Xướng
LTS: Trần Thị Hiền sinh ngày 4-9-1955 tại Bình Trị Thiên. Chị là cây bút nữ có nhiều triển vọng. Thơ Trần Thị Hiền hồn hậu, trong sáng, tinh tế. Chị là người viết nhiều về đề tài lâm nghiệp. Trong hai cuộc thi của Bộ lâm nghiệp, Trần Thị Hiền hai lần được trao giải thưởng.
LÊ VĂN NGĂNNgười phu xe, từ biệt
TRỊNH QUANG QUỲNHBài thơ người tìm hạt giống
Huy Cận - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Trọng Tạo - Trần Hải Sâm - Lâm Hồng Tú
TRINH ĐƯỜNG