|
Hội thảo đã phác thảo mang tính xây dựng những định hướng chung trong việc góp phần đánh giá, gìn giữ, bảo tồn, kế thừa và phát huy các giá trị văn học ở Thừa Thiên Huế trong giai đoạn hiện nay, đồng thời sẽ tạo nên những cơ sở cho việc định hướng nội dung trưng bày của Bảo tàng (Nhà lưu niệm) Văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế trong tương lai, gồm các nội dung: 1. Đánh giá đúng đắn về các giá trị văn học ở Thừa Thiên Huế theo diễn trình lịch sử; 2. Thảo luận về phương án xây dựng thiết chế “Nhà lưu niệm Văn nghệ sĩ” hay “Bảo tàng Văn học Nghệ thuật”; 3. Kế hoạch xây dựng hệ thống tư liệu, sưu tầm hiện vật và kế hoạch lập đề án cho việc xây dựng thiết chế này; 4. Sau Hội thảo, Ban tổ chức cần tập trung xây dựng khuyến nghị để trình các cấp xem xét, có cơ sở cho kế hoạch lâu dài.
Qua hơn 10 tham luận của các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu trình bày về văn hóa - văn học Thừa Thiên Huế qua diễn trình lịch sử 700 năm (từ 1306) bắt đầu từ Thuận Hóa đến Phú Xuân để trở thành Kinh đô của cả nước (từ 1788-1801 dưới triều Tây Sơn, từ 1802-1945 dưới triều Nguyễn), rồi Thừa Thiên Huế sau này, văn hóa Huế đã để lại nhiều dấu ấn sâu đậm trong lòng văn hóa của cả dân tộc. Trong đó, văn học là một thành tựu đáng kể góp phần hình thành nên những đặc trưng văn hóa giàu bản sắc của của vùng đất thi ca.
Nhà nghiên cứu Lê Nguyễn Lưu đã dựng lại diễn trình văn học ở Thừa Thiên Huế qua các giai đoạn gắn liền với lịch sử của vùng đất Thuận Hóa - Phú Xuân qua miêu thuật và đánh giá về “Thành tựu của thời kỳ văn học cổ điển ở Thừa Thiên Huế”. Quan tâm đến tính toàn diện về diện mạo văn học một vùng đất, tuy chỉ xác định là “Bước đầu tìm hiểu văn học Thừa Thiên Huế” nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm xuất phát từ những đặc điểm lịch sử của Thừa Thiên Huế để chỉ ra những đặc điểm làm nên vẻ riêng có của văn học vùng đất.
Bên cạnh, nhiều tham luận cũng đã phân tích những giá trị văn học Thừa Thiên Huế qua các thời kỳ đồng thời đóng góp nhiều ý kiến quan trọng xung quanh việc hoạch định ý tưởng, nội dung cho phần trưng bày văn học trong tổng thể Bảo tàng (Nhà lưu niệm) Văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế. Ở mảng đề tài này có các tham luận Một số ý kiến đóng góp về nội dung trưng bày di sản văn học xứ Huế của nhà nghiên cứu Nguyễn Xuân Hoa; Những định hướng và giải pháp thực hiện Nhà lưu niệm Văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế của nhà nghiên cứu Nguyễn Đắc Xuân; Một công trình không chỉ có ý nghĩa với Huế của nhà văn Nguyễn Khắc Phê; Ý kiến nhỏ về một dự án lớn của nhà thơ Hồ Thế Hà; Phát biểu về xây dựng Nhà lưu niệm Văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế của nhà văn Tô Nhuận Vỹ; Cái chúng ta cần là sự thích nghi của nhà thơ Nguyễn Khắc Thạch; Những nét nổi bật của văn học Thừa Thiên Huế của nhà văn Hồ Đăng Thanh Ngọc; Văn học Thừa Thiên Huế, giá trị và di sản vật chất của nhà nghiên cứu Trần Đại Vinh; Nội dung trưng bày Phần văn học tại Nhà lưu niệm Văn nghệ sĩ nhìn từ việc phân tích đánh giá nguồn hiện vật và khả năng sưu tầm của nhà thơ Nguyễn Phước Hải Trung.
Cùng đó, các nhà văn, nhà thơ, nhà nghiên cứu đã thảo luận về phương án xây dựng thiết chế “Nhà lưu niệm Văn nghệ sĩ” hay “Bảo tàng Văn học Nghệ thuật”. Theo nhà văn - dịch giả Bửu Ý thì không nên xây dựng nhà lưu niệm văn nghệ sĩ vì nhà lưu niệm chỉ dành riêng cho một cá nhân, nhưng ở đây lại là một tập thể. Vì vậy, theo ông nên xây dựng bảo tàng văn nghệ sĩ là thích hợp nhất, đây cũng là ý kiến của nhiều đại biểu tại Hội thảo.
Với tinh thần khoa học và sự nghiêm túc, các nhà thơ, nhà văn, nhà nghiên cứu đã nêu bật nhiều nội dung quan trọng về diện mạo văn học Thừa Thiên Huế và đóng góp nhiều ý kiến cho việc xây dựng Bảo tàng văn nghệ sĩ Thừa Thiên Huế. Hy vọng, trong một tương lai gần, Thừa Thiên Huế sẽ xây dựng Bảo tàng Văn nghệ sĩ - chắc chắn đây sẽ là một điểm nhấn trong hành trình đến Cố đô Huế với công chúng yêu văn học, du khách và những người yêu mến vùng đất thi ca này.
|
Tải mã QRCode
Gần đây có một bộ tranh chân dung của các vua triều Nguyễn được vẽ mới và phổ biến, thu hút được nhiều sự chú ý của người xem. Nếu chỉ thưởng thức các bức vẽ này như những ảnh vui mắt, đầy mầu sắc thì được.
Vua Gia Long lên ngôi năm 1802 và qua đời năm 1820, thọ 57 tuổi. Trong tập Ngự dược nhật ký của châu bản triều Nguyễn, cho thấy những năm cuối đời nhà vua đã mắc bệnh nan y và các ngự y đã phải vất vả để điều trị.
“Toàn bộ cuốn sách làm bằng bạc mạ vàng, chỉ có 5 tờ (10 trang) nhưng nặng tới 7 ký, xuất hiện vào thời vua Thiệu Trị (1846), có kích cỡ 14×23 cm..."
Khi nói Huế rặt, tôi muốn kể chuyện chỉ có Huế mới có, không lẫn vào đâu được ...
Phó giáo sư, Nhà giáo nhân dân Trần Thanh Đạm vừa qua đời lúc 8g15 ngày 2-11 (nhằm ngày 21 tháng 9 Ất Mùi), hưởng thọ 84 tuổi.
Đang những ngày mưa ở Huế tháng 10 này, lại nhắc đến mưa Huế, liệu đây có phải là đặc sản của Huế của mùa thu Huế, nhưng Huế làm gì có mùa thu? Hay là mùa thu Huế quá ngắn đến mức nhiều người không kịp nhận ra...?
Chiều 30-10, Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Thừa Thiên - Huế phối hợp Hội Khoa học Lịch sử tỉnh và Công ty CP Du lịch và Tiếp thị Giao thông vận tải Việt Nam (Vietravel) tổ chức Hội thảo khoa học “Cung điện Đan Dương thời Tây Sơn tại Huế” diễn ra tại Hội trường UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Di tích Tam Tòa nằm ở góc đông nam bên trong Kinh thành cách bờ bắc sông Hương 300m về phía nam, qua cửa Thượng Tứ. Khu di tích Tam Toà toạ lạc tại số 23 đường Tống Duy Tân, phường Thuận Thành, thành phố Huế.
Từ năm 2012 đến nay, Hội Đông y Thừa Thiên-Huế đã tiếp cận và giải mã kho tư liệu châu bản triều Nguyễn đang được lưu trữ tại Trung tâm lưu trữ quốc gia 1 (Hà Nội).
Xứ Huế không chỉ có các công trình lăng tẩm cổ kính mà còn được thiên nhiên ưu đãi ban cho sự hùng vĩ. Nổi bật trong đó là đầm Lập An với vẻ đẹp say đắm lòng người.
Để có thể lực cường tráng, chăn gối viên mãn, ngoài thuốc men tẩm bổ, Minh Mạng còn rèn luyện sức khỏe bằng phương pháp mà ngày nay rất phổ biến.
Hệ đầm phá Tam Giang - Cầu Hai (Thừa Thiên-Huế) không chỉ là hệ thủy vực nước lợ lớn nhất Đông Nam Á mà nơi đây còn có những câu chuyện đầy kỳ bí được ghi chép hoặc truyền miệng từ xa xưa.
Đề cao vai trò cũng như trách nhiệm của người phụ nữ trong gia đình cũng như trong xã hội, lần đầu tiên tại Huế, cũng là lần đầu tiên ở nước ta, có một tổ chức giáo dục đã nêu rõ quan điểm, lập trường, bảo vệ quyền của người phụ nữ: trường Nữ Công học hội.
Ít người biết tượng “ông già Bến Ngự” Phan Bội Châu bên bờ sông Hương (Huế) lại có liên quan đến nhạc sĩ tài hoa Trịnh Công Sơn.
Chiều ngày 19/10, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế đã phối hợp với Tạp chí Sông Hương tổ chức buổi giới thiệu hai cuốn sách “Em còn gì sau chiến tranh” và “Biến cố 182010” của nhà văn Hà Khánh Linh.
Ngày kinh đô Huế thất thủ (5/7/1885), không những hàng vạn thần dân bị sát hại mà vô số cổ vật triều đình cũng bị cướp đi, kể cả ống đựng tăm xỉa răng.
Sau hơn 140 năm tồn tại, nhà Nguyễn đã để lại cả kho tàng cổ vật, làm nên phần hồn của di sản văn hóa Huế ngày nay.
Chuyên đề Phê bình Nữ quyền là một cố gắng của Ban biên tập nhằm giới thiệu những nét phác thảo ban đầu: “Người viết nữ, giới tính và trang giấy trắng” (Đoàn Huyến) đề cập Cái bẫy giới tính - giới tính như một cái bẫy êm ái - đã làm hạn chế sức sáng tạo; vậy phải thoát khỏi cái bẫy đó như thế nào? Và có đủ cam đảm để tự “khánh thành mình” như một trang giấy trắng, mà ở đó cô đơn và tự do là những xung lực lạ kỳ để chủ thể sáng tạo có thể thăng hoa? “Những khúc quành của văn học nữ Việt Nam đương đại” (Đoàn Ánh Dương) dẫn dắt bạn đọc đi theo hành trình văn học nữ Việt Nam từ sau 1975 đến nay; xác định những khúc quành: từ sự quy chiếu của diễn ngôn dân tộc qua diễn ngôn dân sự đến diễn ngôn đặt nền tảng ở nhìn nhận về tính cá thể.
Trong hành trình tìm kiếm và quảng bá những điểm đến hấp dẫn của Việt Nam, bằng những phương pháp so sánh, đối chiếu và bình chọn của các đơn vị du lịch, cộng đồng Kỷ lục gia Việt Nam, du khách trong cả nước. Vừa qua, Tổ chức kỷ lục Việt Nam đã công bố Top 45 điểm đến hấp dẫn nhất ở Việt Nam, trong đó Thừa Thiên Huế vinh dự có 6/45 điểm đến du lịch hấp dẫn được bình chọn.
Huế đã trải qua bao biến cố thăng trầm của lịch sử. Ca Huế không chỉ phản ánh dòng chảy lịch sử, di sản này còn là quá trình tinh chế vốn văn hóa dân gian có nguồn gốc từ cội nguồn dân tộc Việt hỗn dung với văn hóa bản địa tạo nên một âm sắc Huế, rất riêng.