Hoạ sĩ song sinh Thanh - Hải và những cái riêng

15:12 20/08/2008
PHAN THANH BÌNHHuế - thành phố nhỏ bé và lặng lẽ với núi Ngự mờ xa và dòng Hương suốt bao năm tháng lững lờ, dường như chỉ tương hợp với những gì vừa phải nền nã, kín đáo gợi tưởng thành cổ rêu phong cổ kính. Người ta đã quá quen thuộc với những bài thơ tao nhã, những nhà vườn êm ả, những bức tranh thiếu nữ "tóc gió thôi bay" trong màu lam tím mơ mộng...

Tác phẩm “Đối thoại” của họa sĩ Lê Ngọc Thanh

Vì thế không có gì lạ khi người xem sửng sốt trước những tranh sơn mài hoành tráng, rực đỏ, chói chang và mạnh bạo của hai anh em song sinh Lê Ngọc Thanh -Lê Đức Hải. Gần 10 năm qua, người xem từ chỗ tò mò đã dần quen thuộc với hai gương mặt giống nhau như hai giọt nước của họ, giống đến mức mà nhiều thầy cô dạy Thanh và Hải 5 năm trời ở trường Đại học Nghệ thuật vẫn không phân biệt được ai là Hải, là Thanh. Có bao điều đáng ngạc nhiên về họ trong cuộc sống đời thường và trong sáng tạo nghệ thuật. Quá trình vẽ của họ như chỉ là một sự phân thân nhất thời, còn ý tưởng, suy nghĩ của họ rất gần nhau, đó cũng là một sự bí ẩn của nhiều cặp song sinh. Trong tranh là những màu đỏ, vàng, đen đan chồng, là những mặt nạ, đôi mắt và những nét hình đồng dạng đôi chút kinh dị, vì vậy giới mỹ thuật và công chúng vẫn gọi họ là tác giả Thanh - Hải. Thật khó mà nói đến một sự khác nhau thật rõ ràng giữa tranh " Nhịp điệu sống (Sơn mài 120 x240cm)", "Mầm sống" "(Sơn mài 120 x 120cm) của Lê Đức Hải với " Đêm phương Đông"(Sơn mài 120 x 120cm), "Tĩnh vật" "(Sơn mài 80 x 120cm) của Lê Ngọc Thanh khi chúng "đồng điệu" đến như vậy.
Khi còn là sinh viên Thanh -Hải đã vẽ rất nhiều, có những lúc tranh chất chồng phải đo bằng gang tay, rồi họ tham gia vài triển lãm sinh viên, có lần Thanh Hải đã giành gần hết các giải thưởng của Ban tổ chức. Dạo ấy họ thật ngơ ngác, hoang dại, thật thà đến lạ lùng khi vẽ về đồng quê, phong cảnh, chân dung bè bạn và những suy tưởng khát khao, mơ ước... Những năm học đại học mỹ thuật Thanh - Hải vừa học vừa sáng tác hay đúng hơn là vẽ để kiếm sống. Cuộc chiến thương trường ở các Gallery làm cho họ chai sạn, mạnh bạo hơn, láu lỉnh và tinh quái hơn. Hẳn nhiên trong tranh của Thanh - Hải cũng khác trước rất nhiều, họ xa dần cái hồn hậu, chất phác thôn dã một thời, và xa hơn nữa cái đẹp hồn nhiên, thuần khiết của "cái thuở ban đầu". Thanh-Hải mau chóng "giống ai đó "; những gã chăn trâu giờ đây như những bù nhìn cô độc nhưng lại có vẻ phảng phất một chút Hà Trí Hiếu, Thành Chương, Lê Thiết Cương. Rồi bỗng nhiên sau dịp gặp gỡ Nguyễn Minh Thành,  Veronica và nhóm "Trường phái viết chữ " Thanh - Hải lại làm Nghệ thuật sắp đặt (installasion) cùng với Trương Thiện, họ trưng bày nón lá, màn vải, sọt tre và đèn màu. Gần đây Thanh - Hải lại trở về với những mặt nạ, chỉ với 17 tranh sơn mài họ đã "đắp" lên gần 50 mặt nạ với những đôi mắt gần tưởng chừng như vô cảm, trừng trừng nhìn xoáy vào lòng người, ít nhiều cũng gợi lên những mối hoài cảm, day dứt và âu lo từ sự cảnh báo bởi hội họa. Quả thật Thanh - Hải rất chịu khó tìm tòi về mặt kỹ thuật sơn mài, nhưng trước ma lực của cơ chế thị trường, tranh họ cũng chưa có ý định sẽ chú ý hơn về việc biểu hiện chiều sâu nội cảm của nghệ thuật.Thanh - Hải say sưa với những mặt nạ được cào cấu, rạch màu ngang dọc, nền sơn mài cổ điển bị cày xới như cánh đồng hợp tác xã thời bao cấp. Có thể thấy rõ một cách nghiệt ngã điều đó qua các tranh như "Khi thiên thiên không còn" (Sơn mài-120 x 240 cm), "Gương mặt của cuộc sống" (Sơn mài-80 x 120 cm), "Mặt nạ" (Sơn mài 120 x 240 cm). Cái chính là Thanh - Hải không hề giấu rằng mình "giống" ai đó, mà giống thì không hẳn là sự bắt chước. Trong lịch sử mỹ thuật có biết bao thiên tài cũng phải bắt chước ai đó trước khi định vị cho mình một phong cách riêng như một Renoir của phái Ân tượng với thời kỳ đầu chẳng khác Rubens (Bỉ), Delacroix (Pháp) là mấy, ngay cả Pablo Picasso cũng không hề giấu diếm sự ảnh hưởng từ Cezanne. Khoảng 3 năm trở lại đây, tranh của hai anh em là sự kết hợp giữa mặt nạ với những hình thể biểu thị dục tính như tranh của Trương Tân trước đây. Các tranh "Đêm và ngày" (Sơn mài 120 x240cm), "Đối thoại" (Sơn mài 120 x 120cm), "Nỗi nhớ " (Sơn mài 120 x 240cm)... là những câu đố đối với công chúng bởi sự diễn đạt nhục cảm đồng tính rất phổ biến trong tranh của các họa sỹ Đức. Khách mua tranh có đủ mọi hạng người, từ sinh viên Nhật, Pháp Mỹ... đến "Tây ba lô", từ các nhà sưu tập thứ thiệt đến các nhà sưu tập hạng ba nhan nhản mọi họa thất và gallery. Cũng như những trung tâm mỹ thuật khác của đất nước, người mua tranh nước ngoài đã gần như quyết định hoa sỹ phải vẽ như thế nào, bọn họ thấy trong sự bắt chước của Thanh - Hải không phải là thứ học đòi như phần đông số trẻ bây giờ mà là một sự "Bắt chước " viết hoa theo biểu Aristote - Bắt chước có sáng tạo... Có thể nói ở Huế sau bà Bội Trân danh tiếng và bí ẩn thì Thanh và Hải là những người có nhiều gallery nhất, trong đó có những gallery đặt rất đúng chỗ và khá 'bắt mắt" như gallery New Space ở Nguyễn Tri Phương, gallery ở Phạm Ngũ Lão. Cũng ít có ai ở Huế được đi nước ngoài nhiều như họ, Thanh-Hải đã đến Pháp, Đức,Thái Lan triển lãm ở Nam Phi, Nhật, Mỹ... trong đó cũng có nhiều cuộc phiêu lưu kỳ thú như cả vài chục bức tranh được một ông bà Tây nào đó đem đi mà không hề đặt một thứ gì để làm tin, nhưng rồi cũng chưa có một ai bội ước; cứ sau một đợt như vậy số dư ở tài khoản Ngân hàng ngoại thương của họ lại nhiều hơn. Ở Hà Nội hay thành phố Hồ Chí Minh thì không nói làm gì, nhưng ở Huế mà sắm vi tính, nối mạng để giao dịch bán tranh như Thanh - Hải thì cũng không mấy người. Thanh - Hải còn in hàng ngàn bưu ảnh về tranh của họ và không phân biệt khi phát cho mọi người. Trong tác phong sinh hoạt, thoạt nhìn trông hai anh em khá lạ lẫm, nói lớn, hét to, tóc cua, ngổ ngáo... nhưng thái độ chính trị rất rõ ràng. Một lần, có một Việt kiều nói xấu đất nước và lãnh tụ làm hai anh em rất khó chịu và quyết định không bán tranh cho ông ta nữa, cho dù triển lãm của họ được tổ chức tại Pháp. "Nghe ai nói xấu nước mình là bọn em chịu không nổi" - thật đáng trân trọng với những suy nghĩ ý thức như vậy trong lớp họa sỹ trẻ. Họ lao động nghệ thuật, kiếm tiền bằng nghệ thuật từ nhiều cách, nhưng trong đó không kiếm tiền bằng sự bán rẻ lương tâm.
Dẫu có những lời khen chê khác nhau, nhưng những bậc "trưởng lão" không phủ nhận họ mà còn tìm cách nâng đỡ khi có cơ hội; số trẻ thì tỏ ra thận trọng, lạnh lùng nhưng ứng xử đầy tôn trọng cho dù chưa thật ưa tranh của Thanh-Hải. Họ rất nể cái nhanh nhạy kiếm tiền, với những thành công chóng mặt trên thương trường và sự tự tin không cần phải giả vờ khiêm tốn của Thanh-Hải, tự tin đến mức mà khi gửi tranh tham dự triển lãm Philip Morris vừa qua, cả hai khẳng định chắc chắn họ sẽ lọt vào triển lãm uy tín này; lần đầu tiên Huế có 7 tác phẩm tham dự, trong đó quả thật có hai tác phẩm của Thanh và Hải. Không ít quan chức văn hóa với trách nhiệm "cầm cân nảy mực" lại tỏ ra không mặn mà với những tranh không mấy ai hiểu, nhiều khi còn mặc cảm và gây khó dễ với họ khi triển lãm. Còn đông đảo sinh viên, không chỉ là mỹ thuật mà còn ở các trường khác như Sư phạm, Khoa học, Y khoa, Kinh tế, Nông lâm, Cao đẳng sư phạm, Văn hóa Nghệ thuật coi Thanh-Hải là những người thành đạt rất đáng học tập. Đó cũng là một hiện tượng thú vị mà không phải họa sĩ trẻ nào ở Huế cũng được công chúng trẻ ưu ái như vậy. Hoạt động mỹ thuật của Thanh-Hải với khuôn mặt riêng đáng trân trọng đã góp phần làm phong phú thêm đời sống văn nghệ ở Huế trong những năm gần đây.
P.T.B
(nguồn: TCSH số 159 - 05 - 2002)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
  • TRẦN BÌNH LAN

    Trong nghệ thuật Việt Nam hiện đại, hình tượng lãnh tụ Hồ Chí Minh được nhiều nghệ sĩ trên nhiều lĩnh vực nghệ thuật khai thác, đã để lại nhiều tác phẩm có giá trị cao dưới nhiều góc nhìn và nhiều phương pháp sáng tác khác nhau, vì thế, để có những cái nhìn mới và để có những tác phẩm lạ về hình tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh là một đề tài khó đối với nghệ sĩ hiện nay.

  • PHẠM TẤN XUÂN CAO

    Mỹ cảm của một tờ báo hay một tờ tạp chí xuất phát từ đâu? Yếu tố quyết định mỹ cảm của người đọc đối với một tờ báo hay một tờ tạp chí nào đó phải chăng luôn khi nào cũng gắn với cái bìa của nó hay với một thành phần khác của nó hay không?

  • KHẢ HÂN

    “Lại về lại 2018” là triển lãm do Tạp chí Sông Hương tổ chức trong dịp Festival Huế 2018. Triển lãm với sự tham gia của các họa sĩ, nhà điêu khắc đang sinh sống tại Huế, tại thành phố Hồ Chí Minh, Quảng Nam,… và những người bạn yêu Huế.

  • KHẢ HÂN

    “Một thoáng Tam Giang” là triển lãm lần thứ ba này của nhóm các họa sĩ trẻ Huế Ta được ánh xạ một cách tài tình qua những khúc ngẫu hứng ngân lên từ phá Tam Giang.

  • PHẠM TẤN XUÂN CAO

    Trong những ngày cuối năm 2017, tại Trung tâm nghệ thuật Lê Bá Đảng & Điềm Phùng Thị đã diễn ra cuộc triển lãm mỹ thuật với chủ đề "Hội Ngộ".

  • LTS: 9 giờ sáng 17/7/2017, họa sĩ Vĩnh Phối đã trút hơi thở cuối cùng tại nhà riêng bên bờ sông Đông Ba - thành phố Huế, sau một thời gian sống chung với căn bệnh ung thư.

  • KHẢ HÂN

    Phác họa nên một bức chân dung, ở đó, hình thể trong tranh có thể tự mình truyền tải một thứ ngôn ngữ của riêng nó,…

  • THIÊN HÀ

    Một sự kiện văn hóa đáng lưu tâm trong kỳ Festival nghề truyền thống Huế 2017 là lễ hội áo dài với chủ đề Hội họa Huế và Áo dài, được diễn ra trên cầu Trường Tiền, bắt đầu Iúc 20 giờ đêm 30/4.

  • Tôn Thất Đào được các thế hệ họa sĩ tài hoa mệnh danh là một họa sĩ bậc thầy của Huế.

  • LÊ HUỲNH LÂM

    Họa sĩ Nguyễn Văn Tuyên không có xưởng vẽ, không treo tranh quanh nhà như nhiều họa sĩ khác.

  • AN PHÚ

    Hồi Cố - là tên của phòng triển lãm mỹ thuật trưng bày tác phẩm của các họa sĩ đã có nhiều đóng góp cho nền Mỹ thuật Thừa Thiên Huế và sự phát triển của tổ chức Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật Thừa Thiên Huế.

  • TUỆ NGỌC

    Thầm lặng dường như là phong cách của họa sĩ trẻ Hoàng Đăng Khanh. Sự thầm lặng đó thể hiện trong nghệ thuật và cả trong cách sống của anh với cuộc đời.

  • TUỆ NGỌC

    Hội họa nói riêng và nghệ thuật thị giác nói chung của Huế đã có một thời kỳ rực rỡ với những tên tuổi cống hiến cho mảnh đất giàu văn hóa này như Tôn Thất Đào, Phạm Đăng Trí, Bửu Chỉ, Điềm Phùng Thị, Lê Bá Đảng, Đinh Cường, Hoàng Đăng Nhuận, Vĩnh Phối, Nguyễn Văn Tuyên…

  • Đến hẹn lại lên, các họa sĩ yêu Huế từ TP HCM, Đà Nẵng, Huế lại về bày tranh tại Tạp chí Sông Hương hưởng ứng Festival Huế 2016. Ngoài ba họa sỹ thân thương: Kim Long, Trương Đình Quế và Nguyễn Tuấn đã đi xa, những người còn ở lại vẫn tiếp tục đồng hành cuộc chơi của Nhóm “LẠI VỀ LẠI” đã được khởi động từ 2008. Phòng tranh “LẠI VỀ LẠI 2016” lần này, đã có thêm những tên tuổi mới.
    Sông Hương xin giới thiệu đến quý bạn đọc các tác giả tham gia phòng triển lãm tranh “LẠI VỀ LẠI 2016”, sẽ khai mạc tại Tạp chí Sông Hương từ 27/4/ tới đây.

  • ĐẶNG MẬU TỰU  

    Một sáng giữa tháng 2, tình cờ tôi được nhóm họa sĩ trẻ nội thành mời uống cà phê ở đường Thạch Hãn. Hôm ấy có khá đông anh em nhóm trẻ ở cà phê Rider, lâu mới gặp, chuyện trò rôm rả trên nền tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly quen thuộc cùng những ca khúc Trịnh Công Sơn.

  • TUỆ NGỌC

  • Họa sĩ Võ Xuân Huy sinh năm 1970, học Đại học Nghệ thuật Huế và sau đó trở thành giảng viên tại trường. Sự đột ngột ra đi của anh vào ngày 15/3 vừa rồi đã để lại khoảng trống đầy đau thương và ám ảnh trong lòng bạn bè; cũng gần như một thông điệp về cõi người vô thường dưới bầu trời quá rộng mà ở đó sự thành công chỉ đến khi năng lượng của kẻ sáng tạo được thắp sáng đổ bóng cả vào lòng đất tăm tối.
    Bài viết của Hoàng Diệp Lạc, thơ của Tịnh Thy và Phùng Tấn Đông là nén tâm nhang mà Sông Hương muốn gửi đến độc giả. 

  • HẠ NGUYÊN

    Trong cuộc đời, cái đánh thức ký ức của ta đến tận cùng sâu thẳm nhất, đó chỉ có thể là mưa.