Nhà thơ Thanh Thảo - Ảnh: vietbao.vn
|
Những cơn sốc của đường phố không làm tôi kinh ngạc dòng xe đạp ngừng ở ngã tư mùa thu tôi chờ mùi hoa sữa nằng nặng từ sáu năm xa cách mùi lạc lõng mái ngói cổ đêm khuya mùi những con cá mè ướt sũng rong rêu được kéo lên qua tầng tầng nước sâu Hà Nội sao em lơ đãng với hương chuối tiêu trên nền vàng lấm chấm bức tranh vô thể sao em thích quả trứng gà xoàng xĩnh của phương nam tôi xin nhập vào những hạt cốm xanh trong lá sen xanh tôi đến cùng em đi qua bản thân mình bằng chiếc xe đạp tàn tạ mòn lốp đứt phanh lọc cọc chen giữa hàng pơgiô mifa sáng loáng em nghìn tuổi năm mười tám tuổi em trau chuốt những đường ren trên tấm áo bạc màu em đào bới ngổn ngang những ổ gà đường phố em thu nạp nón cối áo bay dép xốp để khai sinh nhiều tiếng lóng trứ danh em cầm tay những đối cực đi dưới vòm lá xanh em Việt hoá đến kinh người mỗi danh từ ngoại quốc Hà Nội là cái gì không thể dịch tôi trào lên như một vại bia hơi không kèm tôi uống mà nhớ dệ cỏ mềm ven đê nơi đứa trẻ phóng lên khoảng vàng lụn ráng chiều một ngôi sao trong lúc dòng sông di động mờ mờ tôi nghe hơi nóng từ ngực em gấp gáp bấy giờ tôi chưa đọc “Trăm năm cô đơn” chưa từng biết Garcia Marquez nhưng em thì tôi biết em khác xa những câu văn ẩn ức những vần thơ liệt dương em là cái gì không thể dịch nuôi heo bạn lấy nước gạo hàng phố nuôi thơ bạn lấy nước gạo toàn thế giới trong gian hàng ký gửi tôi để lại những cặp mắt tôi năm tám tuổi năm mười hai tuổi năm mười tám tuổi năm hai bốn tuổi năm hai chín tuổi năm ba bảy tuổi sáu tụ điểm đời tôi chiếu lên trục sông Hồng những lần đi bộ qua cầu em phía sau em phía trước em cuồn cuộn dưới chân tuôn chảy trên đầu nếu tôi dừng ở lan can tránh xe vơ vẩn cúi trông bóng mình phun một tia nước bọt bầu trời bỗng hực màu nâu đỏ còn dòng sông xanh ngan ngát sáu lần mở mắt ngạc nhiên Hà Nội trong cặp lồng cơm ít ỏi của em Hà Nội trong bàn tay phồng dộp đen điu vì nắm than của bạn Hà Nội trong chuyến tàu điện thở rít lên Hà Nội trong tách cà phê pha nghiêm túc Hà Nội phiêu du qua trang sách dưới đèn mờ giờ mở ti-vi Hà Nội của những thi sĩ cuồng thơ của những người yêu thơ thầm lặng những hầm trú ẩn đã lấp rồi tôi lộ sáng hoàn toàn tôi dưới mưa ướt lướt thướt sung sướng gặp những mái hiên ấm áp bạn bè 15-10-1983 (9/10-84) |
Tải mã QRCode
Ngô Xuân Hội - Nguyễn Đức Mậu - Nguyễn Thụy Kha - Dương Thành Vũ
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT