Giấc mơ bay - Mùa hoan lạc - Đi

15:39 22/04/2008
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng  ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm”  có đúng vậy không.                                                                                           SH.

Giấc mơ bay

1.
Giấc mơ bay của chiếc lá khi ngọn gió mang đến một lời thì thầm bí
      ẩn từ phía chân trời
Nhưng chiếc lá làm sao có thể rời cành khi không thể tự mình bứt ra
khỏi cành cây?
Giấc mơ bay là sự khốn cùng của nhân loại
Anh đã viết đến tiều tụỵ cả hai bàn tay
Sự sợ hãi níu giữ những linh hồn khổ hạnh
Anh buông mình vào chỗ tối
Nấp giữa những bóng đen của khói
Và ...

2.
Chiếc lá vẫn thèm khát bầu trời và liếm vào trong gió
Nụ hôn mang đi cảm giác về sự hiện hữu trên những giấc mơ bay
Anh vẫn ngồi trong chỗ tối
Và nhớ em.

3.
Ở một nơi rất vắng
Cơn gió bồn chồn xoáy vào khoảng không tra hỏi về ngọn nguồn
                                                                        của những giấc mơ
Anh ngồi trong chỗ tối
Trời đổ mưa và lạnh
Vòng tay ôm xa lắc.

4.
Chiếc lá vẫn liếm vào bầu trời và nụ hôn của em mang giấc mơ bay về
         đóng đinh trên bức tường thời gian
Anh kịp hát những khúc ru hời máu
Và kịp đạp chân đến chỗ tận cùng của số phận
Cuối cùng thì anh biết, cách vượt ra khỏi thế giới này là yêu em.

Mùa hoan lạc

Khi chúng ta yêu nhau
Mặt đất lún xuống vì nặng
Những con gà trống xấu hổ chui vào chuồng
Nhưng lũ gà mái lại hốt hoảng vì mùa hoan lạc đã tận trên cánh đồng
 người
Một cánh hoa run rẩy và bật thốt những âm thanh mờ mịt như sóng
dội từ xa
thẳm nơi những ngọn gió đang tụ lại chuẩn bị cho một mùa mưa
giông đắm đuối.


Đi

Trong sương âm mù mịt
Những phế tích trồi lên khỏi mặt đất mỗi lúc một cao và mỗi lúc một dày đặc
Dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến
Những linh hồn ẻo lả đang dán mình vào bức tường đổ nát
Niềm hoan lạc rên rỉ trên những câu kinh dồn đuổi về phía siêu thực
Anh cúi nhặt những viên đá trong thành quách cũ để biểu thị chuỗi
    thời gian trong muôn vạn kiếp người

Và dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến
Những viên đá biến thành kim cương
Những linh hồn ẻo lả biến thành tượng
Trong khi tiếng chuông vẫn ngân nga mãi vào trong những thế giới sâu thẳm.


NGUYỄN VIỆN
(nguồn: TCSH số 143 - 01 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Huỳnh Quang Nam - Huy Phương - Trần Dzụ - Trần Hữu Lục - Lê Huy Mậu - Tôn Nữ Ngọc Hoa - Hồ Ngọc Chương

  • ĐINH THỊ NHƯ THÚYĐã buồn trước cho những ngày chưa đếnnhững chia xa đang sum họpnhững mỏi mệt đang hân hoannhững bóng tối khuất lấp đang rực sángĐã nhìn thấy vết chémròng ròng máu đỏ tươi trên da thịtnhư nhìn thấy bước chân người hành khấtchậm rãi lê trên đường

  • Ở những đỉnh cột

  • Sinh năm Nhâm Thìn, Phan Văn Chương từng tham gia quân đội, hiện là hiệu trưởng trường THCS Quảng Phương, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Thơ đến với anh như người tình muộn. Có điều anh biết chọn lọc, học hỏi, vượt qua những cản trở thế tục, tiếp thu cái mới của đời sống văn học hôm nay đang chuyển đổi. Nhờ thế thơ anh sớm tạo được không gian riêng, cách nói riêng. Phan Văn Chương chứng minh rằng, ở bất kỳ lứa tuổi nào, người ta vẫn có thể tìm cách vượt lên, nếu tự mình khai phá, xác lập được con đường mình đang đi.                                     HOÀNG VŨ THUẬT

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Thái Sơn - Thiết Mộc Lan - Ngô Hà Phương - Lê Tấn Quỳnh - Nguyễn Quốc Hiền - Phan Bùi Bảo Thy

  • Năm sinh: 1950Quê quán: Đại Lộc, Quảng NamThơ đã in trên nhiều báo, tạp chí, tuyển tập (1971- 2004)Đã xuất bản: Trong hoàng hôn gió  (1995), Trăng của ngày (1999), Thơ bốn câu (2001), Bài ca của gió (2002), Phía sau tôi (2003).

  • Bóng xưa            Đập cổ kính ra tìm thấy bóng                Xếp tàn y lại để cầm hơi                                                Tự Đức

  • TRẦN PHƯƠNG TRÀ                                                 Kính viếng bác Hoài Chân Nguyễn Đức Phiên.                 đồng tác giả “Thi nhân Việt Nam”, 1941

  • Từ Nữ Triệu Vương - Trần Thị Vĩnh Liên -  Chử Văn Long - Lê Văn Kính - Nguyễn Quốc Anh - Ma Trường Nguyên - Tôn Phong -  Nguyễn Thánh Ngã - Ngô Đức Tiến - Đặng Nguyệt Anh

  • Lam Hạnh - Tuệ Lam - Chử Văn Long - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm

  • Tên thật: Nguyễn Phạm Tú TrinhSinh 1983Sinh viên Khoa Ngữ Văn - Đại học Khoa học Xã hội và Nhân vănGiải nhất cuộc thi thơ “Đất nước và lục bát” của báo Tuổi Trẻ. 2003.

  • NGUYỄN TRỌNG TẠO chọn và giới thiệuThời Thơ Mới ở ta đã có thơ hình thoi, thơ hình tam giác, thơ hình thập giá... Và bây giờ thơ “tân hình thức” của người Việt ở hải ngoại cũng đã làm nao lòng một số người làm thơ trong nước. Những loại thơ hình thức ấy thường là bắt chước những cách tân kỳ dị của thơ phương Tây từ thế kỷ XIX đến ngày nay. Thực ra thì thơ chữ Nho ở ta cũng đã từng có thơ hình tròn, thậm chí có bài đọc được đến 18 cách, nhưng những “người hiện đại” ở ta lại thường vẫn chuộng thơ Tây và từ đó cũng “sáng tạo” ra những hình thức kỳ dị khác gây chú ý cho người đọc (xem).

  • …Cả rừng cây thấy mẹ cườiMẹ ơi! nước mắt đầy cơi đựng trầuThác ngàn xa vẫn nguyện cầuVô thường! mẹ nhuộm biếc màu trời xanh.

  • Có phải em là HuếDùng dằng tôi chẳng muốn xaHỡi em gái Huế dạo qua bên cầuMắt đen, tóc mượt mái đầuCười duyên như thể từ lâu thương rồi

  • Minh Đức Triều Tâm Ảnh - Tùng Bách - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Anh Dũng - Văn Công Hùng - Lê Thiếu Nhơn - Công Nam - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm - Ngô Minh - Trần Văn Khởi - Lê Ngã Lễ - Trương Đăng Dung - Đặng Kim Liên - Tạ Vũ - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Hàn Chung

  • Sinh năm: 1952 tại Nga Sơn, Thanh Hoá.Hiện đang công tác tại Hà Nội.Tiến sĩ Sử học, Phó giáo sư Xã hội học.Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam

  • ...Ta cứ hẹn gặp nhau nơi HuếGió xòa lang thang tóc thả mờiMắt lá nghiêng cười cho ai đợiAnh để lòng bỏ ngỏ cõi hoang...

  • Khoảnh khắc               Cõi yêu                       Tự khúc