Giấc mơ bay - Mùa hoan lạc - Đi

15:39 22/04/2008
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng  ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm”  có đúng vậy không.                                                                                           SH.

Giấc mơ bay

1.
Giấc mơ bay của chiếc lá khi ngọn gió mang đến một lời thì thầm bí
      ẩn từ phía chân trời
Nhưng chiếc lá làm sao có thể rời cành khi không thể tự mình bứt ra
khỏi cành cây?
Giấc mơ bay là sự khốn cùng của nhân loại
Anh đã viết đến tiều tụỵ cả hai bàn tay
Sự sợ hãi níu giữ những linh hồn khổ hạnh
Anh buông mình vào chỗ tối
Nấp giữa những bóng đen của khói
Và ...

2.
Chiếc lá vẫn thèm khát bầu trời và liếm vào trong gió
Nụ hôn mang đi cảm giác về sự hiện hữu trên những giấc mơ bay
Anh vẫn ngồi trong chỗ tối
Và nhớ em.

3.
Ở một nơi rất vắng
Cơn gió bồn chồn xoáy vào khoảng không tra hỏi về ngọn nguồn
                                                                        của những giấc mơ
Anh ngồi trong chỗ tối
Trời đổ mưa và lạnh
Vòng tay ôm xa lắc.

4.
Chiếc lá vẫn liếm vào bầu trời và nụ hôn của em mang giấc mơ bay về
         đóng đinh trên bức tường thời gian
Anh kịp hát những khúc ru hời máu
Và kịp đạp chân đến chỗ tận cùng của số phận
Cuối cùng thì anh biết, cách vượt ra khỏi thế giới này là yêu em.

Mùa hoan lạc

Khi chúng ta yêu nhau
Mặt đất lún xuống vì nặng
Những con gà trống xấu hổ chui vào chuồng
Nhưng lũ gà mái lại hốt hoảng vì mùa hoan lạc đã tận trên cánh đồng
 người
Một cánh hoa run rẩy và bật thốt những âm thanh mờ mịt như sóng
dội từ xa
thẳm nơi những ngọn gió đang tụ lại chuẩn bị cho một mùa mưa
giông đắm đuối.


Đi

Trong sương âm mù mịt
Những phế tích trồi lên khỏi mặt đất mỗi lúc một cao và mỗi lúc một dày đặc
Dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến
Những linh hồn ẻo lả đang dán mình vào bức tường đổ nát
Niềm hoan lạc rên rỉ trên những câu kinh dồn đuổi về phía siêu thực
Anh cúi nhặt những viên đá trong thành quách cũ để biểu thị chuỗi
    thời gian trong muôn vạn kiếp người

Và dưới ánh sáng huy hoàng của những ngọn nến
Những viên đá biến thành kim cương
Những linh hồn ẻo lả biến thành tượng
Trong khi tiếng chuông vẫn ngân nga mãi vào trong những thế giới sâu thẳm.


NGUYỄN VIỆN
(nguồn: TCSH số 143 - 01 - 2001)
Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • NGUYỄN ĐÔNG NHẬTTrở về

  • TRẦN VẠN GIÃBài nhã ca mùa xuân

  • NGUYỄN HOADự cảm

  • Nguyễn Khắc Thạch - Võ Quê - Trần Quốc Toàn - Thục Quân - Nguyễn Loan - Nguyễn Văn Phương - Thái Doãn Long - Vương Hồng Hoan - Nguyễn Khoa Như Ý - Lê Viết Xuân - Đỗ Văn Khoái - Thanh Tú

  • Hoàng Phủ Ngọc Tường - Nguyễn Sơn Nhân - Lê Thị Hường - Phạm Nguyên Tường - Ngô Cang - Hồ Thế Hà - Ngô Minh - Mai Văn Hoan - Nguyên Quân - Đoàn Thương Hải - Ngàn Thương

  • Phạm Tấn Hầu - Văn Hữu Tứ - Dương Lễ - Nhất Lâm - Văn Cầm Hải - Phan Trung Thành - Trương Quân - Lê Tấn Quỳnh - Hồ Trường An - Hải Yến - Tôn Nữ Như Ngân - Thủy Chi

  • Tóc Nguyệt - Huỳnh Minh Tâm - Cát Du - Anh Nguyễn - Hải Trung

  • ĐÀO DUY ANHLời nói dối

  • TUỆ GIẢI NGUYỄN MẠNH QUÝKhúc tình tự dòng sông

  • LTS: Ngày 10-12-2009, thi sỹ Nguyễn Trung Bình đã qua đời sau cơn bệnh. Anh sinh ngày 10/5/1968 tại thị xã Hội An. Sau khi tốt nghiệp Khoa Ngữ văn, ĐH Tổng hợp Huế (1991), thi nhân đã lang bạt khắp nơi rồi về sống ở Sài Gòn suốt hơn 15 năm qua với đủ nghề gắn liền với thơ, sách và nghệ thuật.

  • Nguyễn Thái Sơn - Nguyễn Hiệp - Chu Minh Khôi - Hà Huy Tuấn - Nguyễn Thánh Ngã - Minh Tự - Diệp Thảo Minh Dzương - Hàn Nhật Châu - Bá Vi Tuân

  • NGUYỄN HỮU HỒNG MINHTổ quốc

  • LGT: Quê ngoại xứ Huế, quê cha gốc Bắc nhưng Nguyễn Thị Ánh Huỳnh lại là con gái Cần Đước, Long An. Chị đã xuất bản 3 tập thơ, nhận một số giải thưởng thơ. Nhưng những điều đó với chị không quan trọng bằng việc làm thơ để “khiến ta được giải phóng khỏi bản thân mình để thử làm kẻ khác, làm chim muông cây cỏ, sương gió... ngu ngơ hơn, huyền ảo, linh diệu hơn”, và nữa “để làm mình làm mẩy với phận số cô đơn của mình, được giải toả, được thoát khỏi cái chật hẹp của tham - sân - si...” (tự bạch).

  • Nguyễn Văn Tam - Mai Thanh - Cao Hạnh - Phan Văn Chương - Nguyễn Hoa - Từ Hoài Tấn - Ngàn Thương - Vân Anh - Trần Hữu Lục - Lê Tấn Quỳnh

  • Đào Phương - Hồ Trường An - Văn Lợi - Nguyễn Lương Hiệu - Đoàn Mạnh Phương - Phan Đình Tiến - Nguyễn Thanh Mừng - Trương Quang Thứ - Nguyễn Thụy Kha - Lê Quốc Hán - Phụng Lam

  • LƯƠNG NGỌC AN               (Trích Phác thảo những lời ru)

  • Nguyễn Thiền Nghi - Nguyễn Thánh Ngã - Trần Tịnh Yên - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Quang Hưng

  • Lê Lâm Ứng - Nguyễn Sĩ Cứ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Sơn Nhân - Nguyễn Ngọc Phú - Minh Quang

  • MAI VĂN PHẤNMũi tên bóng tối

  • LÊ THANH NGANgười thổi sáo