NGUYÊN QUÂN
Về lại trên cái vùng đất xưa nổi tiếng là ma thiêng nước độc và hiện tại tuy vẫn rất heo hút nhưng cũng mang đầy đủ sinh khí của một vùng dân cư, tôi vẫn không tin rằng có một thứ quyền lực siêu nhiên nào đó đã nhúng tay vào chơi trò mộng du với những cô gái thanh niên xung phong thời ấy. Nhưng cũng chẳng giải tỏa được sự tồn nghi trong lòng, dù sau nhiều năm dài vẫn cố đi tìm lời giải…
Minh họa: Đặng Mậu Tựu
Đó là sau một thời gian dài đằng đẵng hàng chục năm trời.
Những người đàn ông, đàn bà luống tuổi, ngồi xếp bàn, quây thành một vòng tròn trên cái chỏm đồi bằng phẳng, dần xích sát vào nhau. Những cái đầu đã bạc trắng cúi thấp như đang thành kính mặc tưởng.
Giọng người đàn ông đang kể chuyện vẫn trầm trầm…
Cái chóp đồi khá bằng phẳng đã trở thành nương ngô, rẫy sắn xanh ngút mắt. Nhưng vào thời điểm câu chuyện kỳ bí quái huyễn xảy ra, thì trên đỉnh đồi và dọc bốn phía sườn dốc xuống vẫn còn phủ lấp dưới tán rừng nguyên sinh. Những cây cổ thụ hai ba vòng tay ôm xoát không kín, vươn cao hàng chục mét. Dưới tầng thấp của rừng già lại ken dày những vạt rừng trúc Lan Anh. Trên bầu trời luôn ào ạt tiếng đập cánh của từng đàn chim Bồ Nông khổng lồ, dưới mặt đất thì vương vãi vô số mảnh vỡ ché chum, chén đĩa, mộ táng - dấu tích của một nền văn minh khá rực rỡ của cư dân bản địa đã từng sinh cư nơi đây.
Tôi vẫn chủ quan suy diễn hiện tượng xảy ra trên ngọn đồi này, vào những đêm lạ lùng của ba mươi bảy năm trước; là biểu hiện của sự ám tưởng do quá suy nhược tinh thần và hệ quả từ nếp sống kham khổ, nhọc nhằn của những cô gái đang tuổi mộng tuổi mơ, quen nếp sống đầy đủ tiện nghi tay ngà ngón ngọc chốn phố thị, phải dấn thân đến một vùng rừng núi ma thiêng nước độc, ăn kham uống khổ, lao động chân tay quần quật dưới sự áp đặt thứ kỷ luật tập thể khá hà khắc. Một phương rừng, già cỗi thâm u, đầy xác lá vàng úa ngập và di chỉ tâm linh của người xưa, in hằn chi chít dấu chân thú dữ. Tất cả cảnh vật hiện diện trên mặt đất, trên bầu trời vừa hoang sơ, huyền bí vừa thơ mộng. Tất cả hoàn toàn lạ lẫm đến rợn người.
Người đàn ông đang kể chuyện, bỗng dừng lại, thả cái nhìn u tịch, bần thần đầy vết rạn thời gian hằn sâu đuôi mắt xuống phía xa xa. Dưới chân ngọn đồi là một con khe nhỏ, nước trong vắt nhìn tận đáy. Dọc theo bờ khe vẫn còn đâu đó những khoảnh đất bằng, dấu tích lán trại đơn vị nữ của trung đoàn thanh niên xung phong từ một thành phố xa lắc non ngàn cây số lặn lội lên đây giúp dân xây dựng vùng kinh tế mới.
Trong trí nhớ mù mờ. Ở những khoảnh bằng phẳng, ngập ngụa cỏ dại đó, chắc hẳn vẫn còn in đậm vô vàn tàn tích của lũ con trai thường tranh thủ giờ nghỉ, liều lĩnh rập rình quanh cái thiên đường con gái. Liều lĩnh thật sự, vì cái quy định nghiêm khắc cấm “trai gái” của Ban chỉ huy trung đoàn. Nhưng khó thể quản lý chuyện tình cảm dù với bất cứ hình thức kỷ luật nào, nếu vẫn duy trì tình trạng ăn chung mâm ở chung lán.
Tránh tình trạng ắt đủ và có điều kiện xảy ra chuyện yêu đương, rồi ăn cơm trước kẻng, Ban chỉ huy trung đoàn quyết định tách hơn trăm thanh niên nữ ra khỏi các đơn vị, thành lập riêng một đại đội toàn nữ đưa vào hiện trường mới, cách khá xa nơi trú đóng các chàng thanh niên đang hừng hực sức sống, tình yêu.
C nữ. Nhiều khi những thằng con trai... bây giờ đã là ông ngoại, ông nội vẫn đầy phấn khích khi có dịp được ngồi nhâm nhi cốc bia, kể chuyện liều mình đột nhập vào cái thiên đường bị cấm tiệt ấy. Bất chấp bị cắt tiêu chuẩn phép, bị đưa lên trại quản chế, nơi có một tay trại trưởng sắt đá chẳng ngần ngại việc đấm đá tắp lự lũ “vô kỷ luật”.
Riêng các tiên nữ của thiên đường nơi trần thế khổ ải ấy… giờ đây, tóc bạc quá nửa mái đầu vẫn cảm thấy bẽn lẽn, xúc động bởi những kỷ niệm hiếm hoi được nhìn xa xa trên hiện trường lao động, hay xâm mình lén lút hẹn hò chớp nhoáng với người tình trong mộng ở góc rừng, xó núi… trong những giây phút được giải lao hiếm họa.
Phía xa hơn bên kia bờ khe, trước kia là vùng đầm lầy lau lách, lồi lõm dấu chân dã thú, đan xen với từng cụm rừng Dầu cổ thụ, chạy ngút tầm mắt; giờ đây cũng đã trở thành những cánh đồng ruộng nước, nham nhở hầm hố đào giật cấp theo phương pháp cắt lớp của nhiều đoàn khảo cổ đến thám sát, khai quật, từ lúc một số người dân trong lúc đào giếng lấy nước, đã phát hiện được nền móng những công trình kiến trúc đền, tháp cùng nhiều hiện vật thờ tự, tùy tán cổ xưa.
Trở lại với đêm đầu tiên xảy ra cái hiện tượng không thể giải mã bằng lý trí, nhưng có lẽ nó đã trở thành thứ ký ức kinh hoàng nhất của hầu hết những cô gái đã bị tham gia vào trò chơi kỳ bí đáng sợ ấy. Rất nhiều người tuy bây giờ không còn nhớ cụ thể thời điểm chính xác đầu đuôi sự chuyện, nhưng chẳng thể nào quên được nó.
Hồi đó, quy định về giờ giấc sinh hoạt ban đêm được áp dụng rất chặt chẽ. Đúng tám giờ ba mươi tối, một hồi xúp lê vang lên từ lán ban chỉ huy là tất cả doanh trại ngừng mọi sinh hoạt.
Đêm bắt đầu sự chuyện cũng bình thường như tất cả mọi đêm. Sau tiếng hiệu lệnh, mấy cô gái thôi buôn chuyện tâm tình, dừng viết nhật kí để giăng màn, tắt đèn đi ngủ.
Cả vùng núi rừng lại rơi vào bóng tối và tĩnh mịch thinh lặng.
Vào đúng nửa đêm, khoảng rừng quanh trại nữ bỗng bị một màn sương quánh đục bốc lên từ mặt đất, rồi từ từ lan rộng phủ choàng lên toàn khu vực đóng quân, tiếng chim cú rúc từng hồi rờn rợn. Những cô gái của tiểu đội đóng sát chân đồi cứ từng người, từng người thức giấc, lặng lẽ chuồi mình ra khỏi mùng màn, không ai rủ ai cứ âm thầm khoác áo mưa, vác cuốc đi ngược lên đỉnh đồi...
Sáng hôm sau, khi nhận được thông tin, một tiểu đội nửa đêm đi cuốc đất. Tay đại đội trưởng, một sĩ quan quân đội biệt phái về cầm trịch đơn vị thanh nữ liền triệu tập những cô gái chơi trò mộng du lên xét hỏi.
- Hình như… có những đốm lửa xanh chập chờn… đứa nào cũng mắt nhắm tít vung cuốc cật lực… rồi ngồi ôm nhau khóc… Về lán lúc nào cũng không biết. - H., một cô gái tỉnh táo nhất đám, bị ban chỉ huy truy vấn đã lúng túng giải thích, còn những cô khác thì lơ ngơ lắc đầu tỏ ý không biết, không nhớ gì.
Khó có thể tin vào câu chuyện mang tính hão huyền vô căn cứ do mấy cô gái kể. Tay đại đội trưởng dùng đủ mánh khóe tra hỏi riêng rẽ từng người suốt cả ngày trời, cũng chỉ được câu trả lời duy nhất. Đành phải quy kết đó là một hành động “quậy phá cho vui của mấy cô gái thành phố vốn trái tính trái nết”, nên chỉ lớn tiếng răn đe, cảnh cáo. Tái phạm là cho vác ba lô ra quản chế tất. Mấy cô nàng tuy bị kết tội oan rất ấm ức nhưng đành ngậm bồ hòn chẳng một lời phân bua trước viễn cảnh bị “đi đày” ra khu quản chế, nơi mà bọn nam thanh niên sừng sỏ ngang bướng nhất trung đoàn, nghe thấy cũng ớn lạnh, sởn da gà.
Và rồi, đêm sau và những đêm kế tiếp tình trạng ấy vẫn tái diễn, không chỉ riêng mấy cô gái ở lán trại gần chân đồi, như một phản ứng dây chuyền. Hành động vô thức, ngớ ngẩn thức dậy mặc áo mưa giữa đêm hanh khô nóng nực, kéo nhau lên đồi cuốc đất rồi ôm nhau khóc càng lúc càng trầm trọng. Cứ sau mỗi đêm lại có thêm vài cô bị cuốn vào hiện tượng ma quái ấy.
Báo cáo lên trung đoàn, thì không thể. Vì tính chất sự vụ hoàn toàn vô căn cứ, còn nếu để tình trạng “bị ma nhập” của đơn vị nữ kéo thêm nhiều lời đồn đoán lan rộng, chắc chắn sẽ làm ảnh hưởng đến tinh thần lao động của cả trung đoàn trong giai đoạn nước rút hoàn tất một số hạng mục hạ tầng để đưa dân vào.
Dù đã được ban chỉ huy đại đội áp dụng biện pháp cách ly, tăng cường thêm tự vệ, đóng chốt ngăn cấm lũ con trai của đơn vị nam hẻo lánh đến gần hiện trường và khu lán trại của nữ, nhưng câu chuyện đồn đại C nữ bị ma ám cũng len qua được cái hàng rào được bảo vệ nghiêm ngặt suốt ngày đêm…
Thời điểm ấy tôi đang ở ban quy hoạch của công trường, nghe phong thanh chuyện kì lạ ấy; một chút tò mò của tuổi trẻ, một chút gan lỳ bạo dạn cố hữu, cứ thôi thúc, tôi quyết định sẽ đột nhập thiên đường con gái xem thử thực hư.
Từ nơi toán quy hoạch trú đóng, vào đến cái đỉnh đồi có hiện tượng mộng du tập thể kì bí huyễn hoặc, nếu cứ đi theo con đường mòn duy nhất đã được toán quy hoạch khai mở, phải mất ba, bốn giờ sải bước mới đến nơi. Đi ban ngày thì sợ không qua lọt mấy trạm gác tự vệ Trung đoàn cắt đặt ngăn cấm bọn con trai bén mảng đến C nữ. Đi vào ban đêm thì cũng hơi ớn lũ thú dữ chờ chực, nhưng có vẻ an toàn hơn phải lẻn qua các chốt của mấy tay tự vệ trung đoàn. Không thể rủ rê được ai cùng tham gia cái trò chơi mạo hiểm với rừng đêm, với thú dữ và với tay trại trưởng quản chế thích trò nắn gân, nên tôi phải một mình chui lủi qua những cánh rừng đêm mù mờ ánh trăng, thỉnh thoảng đâu đó lại vang lên tiếng gầm gào hoang thú.
Dù vẫn có cảm giác sờ sợ, nhưng cái sờ sợ ấy lại được trấn an bằng con dao rừng cầm lăm lăm trên tay, và thật sự con đường mòn cũng quá quen thuộc với những bước chân của tôi trong suốt mấy tháng cắt núi vạch đường quy hoạch cho rừng rú thành phường phố tương lai.
Lúc chiếc đồng hồ dạ quang đeo tay chỉ đúng mười một giờ đêm, tôi đã đến được địa phận đóng quân của C nữ. Dưới ánh sáng mờ mờ của con trăng thượng tuần vắt ngang bầu trời, cả cánh rừng và dãy lều trại được lũ con trai mệnh danh thiên đường nơi khổ ải vẫn trầm chìm trong giấc ngủ.
Kiếm được một gốc cây lớn đầy vè rễ che chắn chung quanh, tôi ẩn mình, chờ đợi. Dù đã cẩn thận thoa khắp người loại thuốc phòng trừ sên vắt, muỗi mòng của quân đội còn sót lại từ thời chiến tranh, cũng không tránh khỏi bị lũ muỗi đeo bám cắn đốt, ngứa ngáy khắp người. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua trên chiếc kim đồng hồ, gần mười hai giờ đêm, khu rừng và lán trại vẫn im lìm, chỉ thỉnh thoảng vọng lên một tiếng cú rúc rời rã, buồn nản.
Trót nhúng chàm thì phải chịu, tôi vừa cào gãi sồn sột vừa thầm trách mình nhẹ dạ tin vào ba cái chuyện ma quái vớ vẩn để chịu khổ. Nhìn đồng hồ, hai chiếc kim dạ quang đã trượt qua khỏi lằn mốc mười hai giờ. Theo lời đồn đại thì cứ đúng mười hai giờ khuya lại xảy ra hiện tượng ma quái. Tôi ngán ngẩm quyết định rút lui, may ra khi về đến ban quy hoạch, còn kịp ngủ một chút lấy sức…
Lớp sương nhàn nhạt bắt đầu ứa ra từ khoảnh rừng Lan Anh ven chân ngọn đồi. Trong hình dạng một cái cột dựng thẳng đứng từ mặt đất lên, vạt sương dần dần quánh đặc và nở bung phần trên như một cây nấm không lồ. Cả khu rừng bỗng vỡ òa âm thanh chết chóc của loài chim báo tử. Cây nấm sương càng quánh đặc, càng lan rộng, tiếng cú rúc càng dồn dập.
Một cơn lạnh khủng khiếp mọc ra từ phía sau gáy, chạy dọc xương sống rồi lan tỏa dần. Tôi run lên bần bật, nổi đầy gai ốc, cảm giác tê dại, đờ cứng cũng lan nhanh toàn thân theo tốc độ phủ choàng của cây nấm sương…
Trong đôi mắt đùng đục tuổi già của người đàn ông kể chuyện chợt ánh lên một thoáng hoảng loạn, thất thần. Đã nhiều năm trôi qua rồi nhưng hình như nỗi sợ hãi đêm đó vẫn còn nguyên vẹn. Ông đốt thêm một điếu thuốc, rít sâu và thở ra một vòng khói trắng. Những người đàn ông đàn bà đang ngồi quây thành một vòng tròn lại cố xích sát vào nhau hơn. Cái vòng tròn như tai nấm…
Cái tán nấm khổng lồ đã bao phủ lên toàn bộ lán trại C nữ. Từ tán nấm, từng vạt sương lờ nhờ tỏa buông chầm chậm xuống, toàn khu vực trại nữ mỗi lúc mỗi mù mịt màu trắng đục. Tôi tự cấu véo thật mạnh vào người để trấn tĩnh rồi tự nhủ “Chỉ là một hiện tượng thiên nhiên kì thú của núi rừng”.
Tìm được biện chứng hợp lý cho một hiện tượng, là tôi đã phần nào lấy lại được bình tĩnh. Ngồi ở đây xa quá, chẳng thể nhìn thấy gì qua tấm màn sương quánh đục, tôi nghĩ phải đến gần hơn nữa. Chuồi người ra khỏi đám vè rễ, tôi cẩn trọng lội qua con khe, làn nước lạnh tanh ngập ngang gối cũng giúp thêm chút tỉnh táo.
Từ trong màn sương trắng đục, trong tiếng cú rúc liên hồi, bỗng nháng lên từng đốm lửa xanh lè, chúng bay lờ lững, tạo thành những hình thù kì quái bằng ánh sáng trên những mái lán lợp tranh...
*
Người đàn ông kể chuyện khẽ khàng bật lửa. Cong… thanh âm thánh thót như tiếng chuông đồng vang lên từ chiếc bật lửa Zippo khiến người kể chuyện hơi khựng lại một chút, ngọn lửa xanh phù phập lung lay trên bàn tay đã nhuộm đầy vết chàm thâm…
Sự hốc hác xanh xao cùng nỗi hoảng hốt hiển hiện rõ rệt trên từng khuôn mặt của hầu hết những cô nàng trong đơn vị mỗi buổi sáng thức dậy, khiến tay đại đội trưởng mặt sắt và ban chỉ huy đại đội cũng rất hoang mang. Có người còn góp ý phải cho chị em cúng vái cầu xin. Khổ nỗi cái việc mang tính tâm linh đó bị nghiêm khắc phê bình kiểm điểm…
Người đàn ông lại bật lửa, ánh lửa xanh xao, làn khói trắng mỏng quyện loang… Cái hiện tượng huyền hoặc mộng du tập thể của những cô gái, những tiếng kêu rờn rợn của loài chim huyền thuyết báo tử, chiếc nấm sương quánh đục và những đốm lửa ma trơi lan tỏa phủ chụp...
Trên chỏm đồi đã được cày xới, gieo trồng, không còn những vạt rừng Lan Anh tù mù ảm đạm những tàn tích cổ mộ âm u hoang lạnh. Người đàn ông kể chuyện vẫn liên tục đốt thuốc. Những người đàn bà luống tuổi lúc này xích lại sát vào nhau, tiếng thì thào dần biến mất dành chỗ cho những hơi thở phấp phỏng… Đêm tồn nghi của gần bốn mươi năm trước hình như đang lẩn quất trở về.
N.Q
(SH302/04-14)
Tải mã QRCode
Khi nhà vua Đường Minh Hoàng, giữa đêm hôm khuya khoắt, quay sang kẻ đội mũ cánh chuồn có gương mặt béo và nghệt bên cạnh, bảo "Tìm nàng đến đây cho ta", thì tôi tự thấy kẻ mặt nghệt này có nét giống tôi quá.
1. Ngọn lửa bùng lên cao trong òa vỡ reo hò và tiếng trống, tiếng cồng chiêng khởi xướng. Cô bước ra dẫn đầu tốp nữ uyển chuyển xoay người, hai tay đưa cao dẻo mềm lượn vòng quanh đống lửa.
Tôi tìm thấy cuốn nhật ký của ba vào một buổi chiều hè oi ả. Ánh nắng rát bỏng đổ xuống sân gạch đã phai màu thời gian, làm rực lên những vết nứt nhỏ như mạng nhện. Trên cành xoài đầu ngõ, tiếng ve râm ran chẳng ngớt, như gọi về một thời xa xăm nào đó. Tôi lên gác xép để tìm lại ít kỷ vật cũ, chẳng ngờ lại vén được một lớp bụi dày của ký ức.
Truyện ngắn dự thi 1993
Truyện ngắn dự thi 1993
Đó là một du khách đặc biệt. Ông ta thường có mặt ở lăng rất sớm, không qua cửa chính, bởi người bán vé vào thăm lăng gần tám giờ mới làm việc, còn ông, bằng cách nào đó đã đi dạo trên những con đường rợp bóng thông, tùng, sứ, nhãn từ sớm tinh mơ, khi cái hoàng cung u trầm, diễm lệ của vị vua đã khuất còn chìm trong màn sương.
Sương đêm giăng giăng đang bao trùm núi rừng vắng lặng. Ánh điện trên quốc lộ 9 không đủ chiếu sáng cho thị trấn Lao Bảo, nơi miền sơn cước rộng lớn này.
Ẩm ướt, mặn mòi, nóng ấm. Nàng nghe thấy tiếng gió. Là cảm giác khi nàng đứng trên boong tàu từ đất liền ra đảo, hướng mặt ngược chiều gió, u u bên tai, khúc khơi xa.
Trong thăm thẳm ký ức của tôi, có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được con ngõ dài khuất sau hàng bưởi mỗi độ xuân về rụng đầy hoa trắng muốt.
Trường thi khối C, Văn - Sử - Địa. Vốn yêu thích môn lịch sử, tư chất thông minh nhưng thi đại học tới lần thứ hai vẫn thiếu một số điểm mới trúng tuyển vì lần nào cậu cũng ngoan cố chỉ đăng ký duy nhất một nguyện vọng vào trường đại học tốp đầu của quốc gia.
Đêm thành phố, ánh đèn led trên những tấm biển quảng cáo chớp nháy như mạch đập của một cơ thể khổng lồ. Giữa sự rộn ràng ấy, Tuấn, kẻ nhập cư từ nông thôn, thấy mình như một chiếc bóng vô hình.
Linh hồn ta là ánh chiếu của một vì sao đã chết
Mùa xuân về trên vùng rẻo cao, trong hơi gió nồng nàn mùi hoa dại, mùi bột nếp, cả mùi nhựa cây chảy đầy trong thân thảo. Khắp thung lũng rộng, cây cối đâm lên tầng tầng lớp lớp những mầm lá tươi non. Con suối róc rách trườn qua tảng đá xám mượt rêu tung bọt trắng xóa. Trận mưa đêm qua khiến mực nước dâng cao, vỗ lên bờ cỏ những đợt sóng nhỏ trong suốt lạnh lẽo như băng mịn.
Cô bắt đầu gõ, những dòng chữ đầu tiên hiện lên trên màn hình trắng trước mặt, những con chữ màu đen, nhảy múa và chẳng có ý nghĩa gì, chúng rời rạc, đua chen nhau như một mắt xích dài.
1. Tôi được nàng chọn và đưa về. Đó là một sự may mắn mà may mắn không thì chưa biết nhưng ít nhất cũng rời được tay một bà già. Với chừng đó thôi, lòng cũng đủ sướng rơn.
1. Căn biệt thự hoa vàng 3 tầng duy nhất ở chấn ba sầm uất này luôn khiến người khác phải ngoái nhìn bởi độ kỳ bí và nét trang đài hiếm có.
Khi tôi vẫy tay, 362 cũng vẫy tay. Anh ta hoặc cô ta đang muốn chào tôi? Chắc vậy. Tôi không biết người sống trong căn hộ đối diện ở tòa nhà bên kia là ai. Thậm chí, tôi chỉ mới quan tâm đến sự tồn tại của anh ta hay cô ta vào sáng ngày hôm nay, khi đứng tựa người vào bếp, chờ ấm đun nước réo lên.
Hùng hoàn tất kỹ thuật xoa bóp chân tay buổi sáng trong ngày cho người vợ bị bán thân bất toại đã gần bốn năm, theo hướng dẫn của các bác sĩ và kỹ thuật viên khoa Vật lý trị liệu - Phục hồi chức năng của bệnh viện hướng dẫn.
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân... (Ca dao)
Ở đời, khi bình lặng, mấy ai để ý đến anh. Muốn nổi tiếng, có khi phải trả giá.