DIỆU HIỀN (13 tuổi)
Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.
Minh họa: Đặng Mậu Tựu
Trong đoàn người đủ màu đủ sắc, một cô bé đứng cô đơn trên bãi cát, trầm tư. Một chiếc quần đã bị "nhún lò xo". Một chiếc áo đã bạc phếch màu, đó là tài sàn của cô.
Đôi mắt màu nâu u buồn chợt mở to: một chú còng đang chạy. Có vẻ yếu lắm. Có lẽ cái dáng chậm chạp của chú làm bọn trẻ phát chán, không thèm bắt. Cô bé đưa đôi tay đen xạm, khẳng khiu nâng còng lên. Những cái chân ngọ nguậy như muốn thoát ra. Cô bé thì thầm: "Đừng sợ, ta không bắt chú đâu". Cô bé chợt bật khóc nức nở. Cũng ngày này. Năm ngoái cha mẹ bé đã bị lớp sóng tưởng chừng hiền lành kia cuốn trôi. Cô như bị điên. Cô chạy trên cát, vừa cười khầng khậc vừa khóc mếu máo. Cô thét gọi tên cha mẹ, oán trách biển rồi lại than thở phận mình. Từ nay cô chỉ còn trơ trọi một mình. Cô ngồi xuống cát, nghĩ lại những ngày cha mẹ còn sống, cô sung sướng biết bao. Trong căn nhà lá đơn sơ luôn có tiếng, vô vàn hạnh phúc. Bây giờ, hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay của cô. Biển sao tàn ác quá!
Tiếng ồn ào xung quanh đưa cô về thực tại. Cô nhìn chú còng rồi nhủ thầm: "Ta giống nó, nó giống ta. Cả hai đều đi tìm cái gì đã mất. Nó tìm ngọc quý, còn ta tìm mẹ cha. Kẻ cướp chính là dòng nước trong xanh hiền dịu kia!". Dù rằng không tìm được cô vẫn cứ tìm, giống như “chú còng xe cát biển Đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì".
Biển rì rầm, rì rầm như tiếng ai từ biển cả vọng về: "Con ơi!"
21.7.92
D.H.
(TCSH53/01&2-1993)
Tải mã QRCode
TÔ DIỆU LAN
TÔ DIỆU LIÊN
(8 tuổi, lớp 2)
Su Su - Dương Thuấn - Phạm Thị Liên Minh - Vũ Năng Thi
Quyên Gavoye - Nguyễn Ngọc Phú - Nguyễn Văn Thanh
ĐOAN TRANG
Nhà tôi ở xóm Loài. Tôi chẳng hiểu tại sao người ta lại đặt tên nó như vậy, có lẽ đơn giản là để gọi và phân biệt giữa các xóm khác trong thôn.
NGUYỄN THỊ THANH TÚY
Sáng nay tôi thức dậy sớm. Đẩy nhẹ cánh cửa, tôi nghe một làn gió mát dịu phả vào mặt, vào cổ, vào sâu đến tận cõi lòng.
BÌNH NHIÊN
Chuột cố nội nằm trên ghế dựa hướng về ti vi màn hình, tay cầm điều khiển bấm xem hết kênh này đến kênh khác.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Thanh Hải
Truyện ngắn
TRẦN BẢO ĐỊNH
Phạm Đình Ân - Trần Quang Mới
NGUYỄN ĐÀO MAI KHÁNH
Olephia
Cha không thể trở về với con được nữa
Con không thể chạm vào cha được nữa
...
LÊ THANH VÂN
Chi một người chết đi, ông ấy nắm trong tay những gì đã cho đi khi còn sống”. Tôi vẫn còn nhớ mãi tấm lòng nhân hậu của một cô bé nghèo.
Nguyễn Thị Thùy Linh - Nguyễn Thu Vy
Nguyễn Ngọc Phú - Hà Ngọc Hoàng - Lê Đình Tiến
HỒ DUY
Con Ky thấy lão Mọi tiến vào nhà. Rõ rồi. Đây là cơ hội hiếm hoi, khi bố Út cưng ở đâu chưa về. Ky ghét lão Mọi đến tận... răng. Lão hay trộm vặt từ trong nhà cho tới ngoài vườn. Không ai thấy, chỉ mình Ky phát hiện. Nhưng mỗi lần Ky vồ thì lão Mọi hét lên; và bố Út cưng xách gậy lao ra. Đơn giản, Ky ăn đòn.
Bình Lộc - Nguyên Hào
Nguyễn Văn Song - Phan Hoài Thương
THANH NHƯ
1.
Bé Ty ré lên tầm nửa đêm. Bố chồm dậy và mẹ cũng thế.
Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Minh Khiêm
CÂY BÚT TUỔI HỒNG
Cuộc sống hôm nay, người ta đi tìm những giá trị thực dụng, thì chúng tôi lại đi tìm những mầm non văn chương, hòng kiếm ra những chiếc lá, nhành cây, nụ hoa tâm hồn bé bỏng giữa cuộc đời. Với mong muốn sẽ gầy dựng được một vườn hoa mát lành giữ lại cho cuộc sống một khoảng xanh râm mát. Để lỡ khi ai đó có những vấp váp trong đời mình, sẽ ghé lại ngồi nghỉ ngơi.