DIỆU HIỀN (13 tuổi)
Bình minh. Biển trải dài mút mắt. Nước biển xanh như ngọc bích. Những con sóng liên tiếp vỗ bờ mang theo bao nhiêu là bọt biển.
Minh họa: Đặng Mậu Tựu
Trong đoàn người đủ màu đủ sắc, một cô bé đứng cô đơn trên bãi cát, trầm tư. Một chiếc quần đã bị "nhún lò xo". Một chiếc áo đã bạc phếch màu, đó là tài sàn của cô.
Đôi mắt màu nâu u buồn chợt mở to: một chú còng đang chạy. Có vẻ yếu lắm. Có lẽ cái dáng chậm chạp của chú làm bọn trẻ phát chán, không thèm bắt. Cô bé đưa đôi tay đen xạm, khẳng khiu nâng còng lên. Những cái chân ngọ nguậy như muốn thoát ra. Cô bé thì thầm: "Đừng sợ, ta không bắt chú đâu". Cô bé chợt bật khóc nức nở. Cũng ngày này. Năm ngoái cha mẹ bé đã bị lớp sóng tưởng chừng hiền lành kia cuốn trôi. Cô như bị điên. Cô chạy trên cát, vừa cười khầng khậc vừa khóc mếu máo. Cô thét gọi tên cha mẹ, oán trách biển rồi lại than thở phận mình. Từ nay cô chỉ còn trơ trọi một mình. Cô ngồi xuống cát, nghĩ lại những ngày cha mẹ còn sống, cô sung sướng biết bao. Trong căn nhà lá đơn sơ luôn có tiếng, vô vàn hạnh phúc. Bây giờ, hạnh phúc đã vuột khỏi tầm tay của cô. Biển sao tàn ác quá!
Tiếng ồn ào xung quanh đưa cô về thực tại. Cô nhìn chú còng rồi nhủ thầm: "Ta giống nó, nó giống ta. Cả hai đều đi tìm cái gì đã mất. Nó tìm ngọc quý, còn ta tìm mẹ cha. Kẻ cướp chính là dòng nước trong xanh hiền dịu kia!". Dù rằng không tìm được cô vẫn cứ tìm, giống như “chú còng xe cát biển Đông, nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì".
Biển rì rầm, rì rầm như tiếng ai từ biển cả vọng về: "Con ơi!"
21.7.92
D.H.
(TCSH53/01&2-1993)
Tải mã QRCode
MA VĂN KHÁNGỨ ừ, không đi học đâu!Ứ ừ, không đi học đâu!
DƯƠNG THỊ HIỀNMong mãi rồi cũng được về quê cũ. Nắng tháng 7 chói chang phả vào mặt ran rát. Hôm nay tôi lại đi giữa đường quê, gom nhặt những ký ức lấm lem thời thơ dại. Con đường này là nơi tôi đến trường, nơi những trưa hè tôi đầu trần chân đất chạy bắt chuồn chuồn cùng tụi bạn. Đường quê cát bụi lọt giữa hai hàng trinh nữ - loài hoa trắng hồng phơn phớt mà ngày xưa tôi thường ngắt cài lên đầu chơi trò cô dâu chú rể. Cô dâu là tôi - một con bé tóc khét lẹt mùi nắng, quần xắn tới đầu gối, hai tay còn ôm gùi lúa vừa đi mót về...
MAI PHƯƠNG - NGUYỄN QUỲNH THI - LY LY
HỒNG NHUTruyện ngắn Từ trong nguồn sâu, Suối Nhỏ cần cù len lỏi qua những gốc cây, những hòn đá.
PHAN TUẤN ANHTruyện ngắnCô bé vừa chuyển đến ở nơi vắng vẻ này. Thế là cô bé trở thành hàng xóm của hắn. Hắn biết ngay điều ấy, mặc dù, hắn là người ít để ý những gì nằm ngoài ngôi nhà của mình. Hoàn cảnh không cho phép hắn được biết nhiều.
LÂM THỊ MỸ DẠTruyện ngắn Chúng tôi có khoảng vài trăm triệu sinh mệnh sống trong một ngôi nhà xanh đã chục năm. Thỉnh thoảng ông chủ chúng tôi lại mở cửa nhìn chúng tôi âu yếm, vẻ mặt đượm buồn.
...Em thơ đọc sáchHoa sứ rụng đầyVừa thơm vừa rụngSao lìa được cây?...
Về quê thăm lại cánh đồngBờ ngang, kẹ dọc mênh mông là đường
Hoa phượng dập tắt lửa rồiLặng im chẳng thấy một lời ve kêu
Ở Trại sáng tác VHNT Thiếu nhi 2001 do Nhà Thiếu nhi Huế phối hợp với Hội Liên hiệp VHNT tổ chức cuối tháng bảy đầu tháng tám vừa qua, nhóm văn học có 24 em đã sáng tác được 16 bài thơ, 34 bài văn xuôi.