Con mèo của Tổng thống

08:58 19/11/2008
MARSEL SALIMOV (LB NGA)Đất nước ta quá giàu! Vì thế tôi nảy ra ý định muốn cuỗm một thứ gì đó. Những tên kẻ cắp ngày nay chả giống như trước đây. Chúng không thèm để mắt đến những thứ lặt vặt. Cả một đoàn tàu bỗng dưng biến mất tăm! Những nhà máy không thể di dời được, thế nhưng người ta lại nghĩ ra kế chiếm đoạt chúng. Nghe đồn nay mai người ta sẽ bắt đầu chia chác cả đất lẫn nước!

Vợ tôi mắng:
- Anh là đồ ngốc! Ai biết ăn cắp thì đã giàu lên từ lâu, thế còn anh thì sao?
Tất nhiên tôi lý sự rằng ăn cắp là không tốt. Chiếm đoạt tài sản của người khác là không nên, dù đó là tài sản nông trang hay tài sản quốc gia.
- Tôi thì nhổ toẹt vào cái sự thật thà chính trực của anh. Anh sẽ làm được gì nào? Lại đi cày thuê cuốc mướn cho mấy lão điền chủ mới chứ gì?!
Những lời móc máy ấy khiến tôi căm lắm. Kỳ thật thì phải làm gì bây giờ? Nghĩ mãi, nghĩ mãi, nhưng chả nghĩ ra kế mẹ gì, ngoài việc đi ăn cắp. Tôi ngó chung quanh – trong nông trang mọi thứ đã bị khoắng sạch trơn.
Có lẽ cần phải ra thành phố – tôi bụng bảo dạ – may ra còn sót lại một chút gì chăng.

Thế là tôi vù ra thành phố. Một thành phố to đùng. Thủ đô mà lại! Chính Tổng thống sống ở đây. Tôi thấy của nả đầy rẫy trong các cửa hiệu và ngoài chợ. Nhưng thứ nào cũng có chủ.Bất cứ một con buôn nào cũng nhìn tôi như một vị đại nguyên soái hoặc như một con chó dữ. Tôi nghĩ bụng chẳng nhẽ ở đây mọi thứ cũng bị nẫng hết? Hoặc bị chiếm đoạt? Hoặc bị tư hữu hóa?
Bỗng tôi nhìn thấy một con mèo. Một con mèo tuyệt đẹp, không hẳn là giống mèo Trung Á, mà cũng không hẳn là giống mèo Xiêm La. Và điều chủ yếu là con mèo vô chủ. Nó đi lang thang ngoài đường và kêu meo meo với khách bộ hành. Chà, tôi nghĩ bụng, có nên “thuổng” không nhỉ? Chưa biết chừng chủ của nó đang đi tìm cũng nên. Sẽ được một món tiền “hậu tạ” kha khá chứ chẳng chơi.Thậm chí có thể bằng đôla là đằng khác! Thiên hạ kháo nhau rằng chuyện đó thường xảy ra ở các thủ đô mà lại.

Tôi bèn ôm con mèo và dấu vào sau vạt áo khoác. Tôi đang định chuồn thì bỗng nhiên xuất hiện hai viên mật vụ cứ y như vừa từ trên trời rơi xuống. Tuy họ mặc thường phục nhưng điệu bộ chúng là con nhà “cớm”.
- Này anh kia, thả ngay con mèo ra! – Họ sẵng giọng ra lệnh.
- Chà, - tôi nghĩ bụng – chả nhẽ họ là chủ nhân của con mèo?
- Thả ra thì được thôi – tôi nói – nhưng còn cái khoản tiền thưởng thì sao?
- A ha! – họ nói – Anh lại còn muốn được thưởng nữa cơ à? Vậy thì hãy mau đi theo chúng tôi.
- Đi đâu? – Tôi hỏi.
- Rồi sẽ biết.
Họ đỡ lấy con mèo, vuốt ve nó rồi thận trọng đặt vào bên trong chiếc xe hơi ngoại cực kỳ sang trọng.
Con mèo kêu “ngoao” một thứ tiếng như thể ra lệnh cho tài xế, và chiếc xe từ từ chuyển bánh. Đi ở phía sau là một đoàn mô tô hộ tống y như đội vệ sĩ danh dự.
- Chà – tôi nghĩ bụng, mèo quái gì mà oách thế?
- Tôi chưa kịp hết ngạc nhiên thì đã được dẫn tới đồn cảnh sát. Hai viên “cớm” thì thầm điều gì với thủ trưởng, còn ông ta thì gật đầu và nói:
- Được, được! – Sau đó nghiêm khắc bảo tôi như tất cả các “xếp: “– Bây giờ thì anh hãy cho biết ai đã xui anh làm hành động khiêu khích này?
- Hành động nào? – tôi nói – Hành động khiêu khích gì?
- Hành động ăn cắp con mèo của Tổng thống.
- Trời đất! Tôi làm sao mà biết được rằng nó là con mèo của Tổng thống? Tôi nghĩ nó chỉ là một con mèo bình thường, một con mèo vô chủ. Nếu truy nguyên đến cùng thì quả là tôi đánh thó... Hoặc chiếm đoạt... Hoặc tư hữu hóa... Bởi vì, như ngài biết đấy, thưa đồng chí thủ trưởng, tất cả mọi người chung quanh đều ăn cắp...
Viên cảnh sát trưởng chăm chú nhìn tôi để cân nhắc xem nên bỏ tù hay nên thả. Rồi ông ta nói:
- Thế bác giữ chức vụ gì?
- Chả giữ chức vụ gì cả.
- Lạ nhỉ! Thế tại sao bác không giữ chức vụ gì mà lại đi ăn cắp. Ở ta, bác sẽ bị bỏ tù về chuyện ấy đấy.
Và quả thật tôi phải vào tù.
Những bạn tù cùng xà lim nhìn tôi cười cười:
- Té ra đằng ấy chính là kẻ dám “thổi” con mèo của Tổng thống à?
Giám ngục bước vào xà lim và hỏi:
- Cái tên đã xâm phạm đến tài sản của Tổng thống đâu rồi? Anh có thư của vợ đây.
Tôi đọc thư. Vợ tôi đã đệ đơn xin ly dị. Cô ấy viết: “Tôi không cần cái ngữ đi ăn trộm mèo!”
Đấy, đàn bà là như vậy đó. Có mà trời hiểu được họ!
 LÊ SƠN (dịch)

(nguồn: TCSH số 203-204 – 01&02 - 2006)

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TIMUR JONATHAN KARACA

    Timur Jonathan Karaca được sinh ra ở San Francisco. Ông là bác sĩ y khoa khoa gây mê tại UCSF. Ông sống ở Oakland, nơi ông hành nghề. Karaca theo học sáng tác tại Studio Hi Nhà văn San Francisco.

  • Naguib Mahfouz (1911 - 2006) sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cairo. Ông học triết học tại Đại học Cairo và làm công chức cho tới khi về hưu năm 1971. Mahfouz là nhà văn lớn của Arab và của thế giới. Ông có 35 tiểu thuyết, 14 tập truyện ngắn và nhiều tác phẩm kịch. Tác phẩm của ông rất phổ biến ở phương Tây. Mahfouz được trao giải Nobel văn chương năm 1988.
    Truyện ngắn dưới đây diễn tả bi kịch của cá nhân khi bị phụ thuộc vào kẻ khác. Tuy nhiên, như rất nhiều tác phẩm khác của văn học Arab, nó còn mang tính ẩn dụ và nghĩa hàm ẩn.

  • ALBERT LAMORISSE (Pháp)

    Albert Lamorisse là một nghệ sĩ đa tài của nước Pháp. Ông vừa viết văn, làm thơ, vừa biên kịch và đạo diễn điện ảnh. Truyện "Quả bóng đỏ" (Le Ballon Rouge) này đã được chính Albert Lamorisse dựng thành phim, rất nhiều người hâm mộ.

  • HANS CHRISTIAN ANDERSON   

    Hans Christian Andersen sinh tại Odense, Đan Mạch, thuộc gia đình bình dân, cha là thợ đóng giày, mẹ là thợ giặt. Tuy gia cảnh tầm thường, cha ông lại say mê văn học, ông có cả một tủ sách văn học quý giá. Từ sau khi cha qua đời (năm Andersen 11 tuổi), cậu bé đã được thỏa thích đọc những quyển sách cha để lại.


  • George Saunders - Franz Kafka

  • Brazil, nhà văn danh tiếng Jorge Amado nói, không phải là một quốc gia mà là một lục địa. Trong phần đóng góp mới nhất của loạt nhà văn trẻ xuất sắc được tạp chí Granta giới thiệu, họ kể những câu chuyện rộng lớn và hấp dẫn của xã hội Brazil hiện đại và ai là tương lai của nó; trong những nhà văn chưa từng được dịch và giới thiệu này góp mặt có Ricardo Lísias đã xuất bản hai tiểu thuyết rất hấp dẫn người đọc.
    Xin chuyển dịch sang Việt ngữ từ bản dịch sang Anh ngữ của Daniel Hahn: “My chess teacher”.
                                  Dương Đức dịch và giới thiệu

  • Daly sinh trưởng tại thành phố Winchester, bang Indiana, Hoa Kỳ. Ông có bằng Cử nhân Văn chương của đại học Ohio Wesleyan University và bằng Bác sĩ Y khoa của đại học Indiana University. Trong 35 năm, ông là bác sĩ phẫu thuật tại Columbus, Indiana. Ông từng là một bác sĩ phẫu thuật cấp tiểu đoàn trong chiến tranh Việt Nam.

  • AMOS OZ

    Sáng sớm, khi mặt trời chưa mọc, tiếng gù của đôi chim bồ câu trong bụi cây bắt đầu trôi qua ô cửa sổ để mở.


  • ALBERTO MORAVIA

  • KATHERINE MANSFIELD (Anh)     

    Thời tiết thật tuyệt vời. Người ta sẽ không có một bữa tiệc ngoài trời hoàn hảo hơn nếu họ không tổ chức tiệc vào ngày hôm nay.

  • Shun Medoruma (sinh năm 1960) là một trong những nhà văn đương đại quan trọng nhất của Okinawa, Nhật Bản. Ông được giải Akutagawa Prize năm 1997 với truyện ngắn “Giọt nước” (Suiteki).

  • Có lẽ tác giả tâm đắc lắm với truyện này nên mới chọn để đặt tên cho cả tuyển tập. “The Persimmon Tree, and Other Stories (1943)” gồm 15 truyện ngắn, góp phần mang lại chỗ đứng vững vàng trong văn đàn nước Úc cho nhà văn nữ Marjorie Barnard (1897-1987), người có thể sáng tác nhiều thể loại khác nhau, kể cả phê bình và lịch sử.

  • MARK TWAIN  

    M. Twain (1835 - 1910) là nhà văn lớn của Mỹ, từng phải lăn lóc nhiều nghề lao động chân tay trước khi trở thành nhà văn, do đó văn của ông rất được giới lao động ưa chuộng.

  • L. TOLSTOY

    Các anh em từng nghe nói rằng: mắt đền mắt, răng đền răng; còn ta nói với các anh em rằng: đừng chống lại kẻ ác. (Phúc Âm theo Matthiew V, 38, 39).

  • VẠN CHI (Trung Quốc)

    Tôi nhớ hình như ở đây có một bến ô tô buýt. Phải, phải rồi, ngay chỗ giờ đây cô gái kia đang đứng, dưới ngọn đèn đường ảm đạm ấy. Tôi thong thả bước tới, hỏi thăm.

  • Peter Bichsel sinh tại Lucerne (Thụy Sĩ) ngày 24 tháng 3 năm 1935, là con của một người thợ thủ công. Ông là nhà giáo dạy tại một trường tiểu học cho tới năm 1968.

  • Chitra Banerjee Divakaruni sinh năm 1957 tại Calcutta, Ấn Độ. Bà học đại học tại Đại học Calcutta. Năm 1976, bà đến Mỹ học thạc sĩ và tiến sĩ, sau đó dạy văn chương tại các đại học ở đó. Bà làm thơ, viết tiểu thuyết và truyện ngắn, được trao nhiều giải thưởng văn học. Ngoài ra bà còn sáng lập tổ chức Maitri chuyên trợ giúp phụ nữ Nam Á bị xúc phạm.

  • SAKI   

    1. Saki là bút hiệu của nhà văn Hector Hugh Munro (1870 - 1916), sinh tại Miến Điện (nay là nước Myanmar) khi nước này còn là thuộc địa của Anh.