Con Gái

10:00 31/08/2009
JAMAICA KINCAIDNhà văn hậu hiện đại Anh J. Kincaid sinh năm 1949. Mười sáu tuổi, bà đến New York làm quản gia và giữ trẻ. Bà tự học là chính. Tuyển tập truyện ngắn đầu tiên của bà: “Giữa dòng sông” (1984) nhận được giải thưởng của viện hàn lâm Văn chương và Nghệ thuật Mỹ; còn các tiểu thuyết “Annie” (1985), “Lucky” (1990) được đánh giá cao.

Nhà văn Jamaica Kincaid - Ảnh: rutgersprep.org

Giặt quần áo trắng vào Thứ hai và phơi trên đống đá; giặt quần áo màu vào Thứ ba và phơi trên dây; không đi chân trần khi nắng nóng; chiên bánh bí ngô rán trong dầu tinh chất thật nóng; ngâm quần áo lót của em khi em vừa cởi ra; khi mua vải bông để may cho chính em một cái áo choàng đẹp, phải chắc chắn là vải không có chất gôm, bởi vì nếu có, vải sẽ không thẳng thớm sau khi giặt; ướp cá với muối qua đêm trước khi em nấu; có đúng là em hát benna ở lớp học ngày Chủ nhật?; luôn luôn ăn làm sao để người khác không thấy buồn nôn; vào những ngày Chủ nhật, cố bước đi như một bà mệnh phụ, không bước đi như một con mụ nhếch nhác mà em đang sắp trở thành; không hát benna ở lớp học ngày Chủ nhật; không chuyện trò với bọn trai đểu cáng, thậm chí cũng đừng chỉ đường; không ăn trái cây trên đường - ruồi sẽ bu theo em; nhưng tôi tuyệt đối không hát benna vào ngày Chủ nhật và không bao giờ hát ở lớp học ngày Chủ nhật; đó là làm thế nào để khâu một cái khuy áo; đó là làm thế nào để rạch khuyết áo cho cái khuy mà em vừa khâu; đó là làm thế nào để may lại lai của một chiếc váy mà em thấy lai đã bung ra và nhờ đó giúp em trông không giống như một con mụ nhếch nhác mà chị biết em đang sắp trở thành ; đó là em phải ủi chiếc áo sơ mi vải kaki của bố em như thế nào để không còn nếp nhăn; đó là em phải trồng cây okra như thế nào - trồng xa nhà, vì cây okra là nơi cư trú của kiến lửa; khi em trồng cây dasheen, đoan chắc là em phải tưới thật nhiều nước, nếu không cổ họng em sẽ bị ngứa khi em ăn trái của nó; đó là em phải quét một cái góc như thế nào; đó là em phải quét cả một ngôi nhà như thế nào; đó là em phải quét một cái sân như thế nào; đó là em phải cười như thế nào với một người mà em không thật thích; đó là em phải cưới như thế nào đối với một người mà em không thích chút nào; đó là em phải cười như thế nào với một người mà em rất thích; đó là em phải dọn ra một bàn trà như thế nào; đó là em phải dọn một bữa tối như thế nào; đó là em phải dọn một bữa tối có khách quý như thế nào; đó là em phải dọn một bữa trưa như thế nào; đó là em phải dọn một bữa sáng như thế nào; đó là em phải cư xử ra làm sao khi có mặt những người đàn ông không biết rõ em, vì cách cư xử của em sẽ làm cho họ không nhận ra ngay cái con mụ nhếch nhác mà chị đã cảnh báo em đừng trở thành; đoan chắc là phải tắm rửa mỗi ngày, ngay cho dù có phải tắm bằng chính nước bọt của em; không ngồi chồm hổm chơi bi - em biết đó, em không phải là con trai; không nhặt hoa của người khác - em có thể sẽ nhặt phải thứ khác; không lấy đá ném quạ, bởi vì đó có thể chẳng phải là quạ; đó là làm thế nào để làm bánh mì putđinh; đó là làm thế nào để làm bánh doukona; đó là làm thế nào để làm bánh pepper pot; đó là làm thế nào để uống đúng thuốc bị cảm; đó là làm thế nào để uống đúng thuốc khi muốn vứt đi một cái bào thai trước khi nó thật sự trở thành một đứa bé; đó là làm thế nào để bắt một con cá; đó là làm thế nào để trả lại con cá em không thích mà chuyện xấu không ập đến; đó là làm thế nào để bắt nạt đàn ông; đó là đàn ông bắt nạt em như thế nào; đó là yêu một người đàn ông thế nào, và nếu cách này không hiệu quả thì có những cách khác; và nếu chúng cũng không có hiệu quả thì đừng quá buồn khi phải từ bỏ chúng; đó là làm thế nào để phun nước bọt lên trời, nếu em thích; và đó làm thế nào để nhanh chân tránh đi, do đó nước bọt sẽ không rơi trúng em; đó là làm thế nào để kết thúc một cuộc gặp; luôn luôn bóp bánh mì để chắc chắn rằng nó nóng giòn; nhưng giả như người bán bánh mì không cho tôi sờ vào bánh mì thì sao?; em muốn nói là em đang thật sự sắp trở thành loại đàn bà mà người bán bánh không cho đến gần bánh mì?

Dịch từ “the International Story”,
NXB St Martin’s Press, New York, 1994

TRẦN NGỌC HỒ TRƯỜNG dịch
(245/07-09)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • TIMUR JONATHAN KARACA

    Timur Jonathan Karaca được sinh ra ở San Francisco. Ông là bác sĩ y khoa khoa gây mê tại UCSF. Ông sống ở Oakland, nơi ông hành nghề. Karaca theo học sáng tác tại Studio Hi Nhà văn San Francisco.

  • Naguib Mahfouz (1911 - 2006) sinh ra trong một gia đình nghèo tại Cairo. Ông học triết học tại Đại học Cairo và làm công chức cho tới khi về hưu năm 1971. Mahfouz là nhà văn lớn của Arab và của thế giới. Ông có 35 tiểu thuyết, 14 tập truyện ngắn và nhiều tác phẩm kịch. Tác phẩm của ông rất phổ biến ở phương Tây. Mahfouz được trao giải Nobel văn chương năm 1988.
    Truyện ngắn dưới đây diễn tả bi kịch của cá nhân khi bị phụ thuộc vào kẻ khác. Tuy nhiên, như rất nhiều tác phẩm khác của văn học Arab, nó còn mang tính ẩn dụ và nghĩa hàm ẩn.

  • ALBERT LAMORISSE (Pháp)

    Albert Lamorisse là một nghệ sĩ đa tài của nước Pháp. Ông vừa viết văn, làm thơ, vừa biên kịch và đạo diễn điện ảnh. Truyện "Quả bóng đỏ" (Le Ballon Rouge) này đã được chính Albert Lamorisse dựng thành phim, rất nhiều người hâm mộ.

  • HANS CHRISTIAN ANDERSON   

    Hans Christian Andersen sinh tại Odense, Đan Mạch, thuộc gia đình bình dân, cha là thợ đóng giày, mẹ là thợ giặt. Tuy gia cảnh tầm thường, cha ông lại say mê văn học, ông có cả một tủ sách văn học quý giá. Từ sau khi cha qua đời (năm Andersen 11 tuổi), cậu bé đã được thỏa thích đọc những quyển sách cha để lại.


  • George Saunders - Franz Kafka

  • Brazil, nhà văn danh tiếng Jorge Amado nói, không phải là một quốc gia mà là một lục địa. Trong phần đóng góp mới nhất của loạt nhà văn trẻ xuất sắc được tạp chí Granta giới thiệu, họ kể những câu chuyện rộng lớn và hấp dẫn của xã hội Brazil hiện đại và ai là tương lai của nó; trong những nhà văn chưa từng được dịch và giới thiệu này góp mặt có Ricardo Lísias đã xuất bản hai tiểu thuyết rất hấp dẫn người đọc.
    Xin chuyển dịch sang Việt ngữ từ bản dịch sang Anh ngữ của Daniel Hahn: “My chess teacher”.
                                  Dương Đức dịch và giới thiệu

  • Daly sinh trưởng tại thành phố Winchester, bang Indiana, Hoa Kỳ. Ông có bằng Cử nhân Văn chương của đại học Ohio Wesleyan University và bằng Bác sĩ Y khoa của đại học Indiana University. Trong 35 năm, ông là bác sĩ phẫu thuật tại Columbus, Indiana. Ông từng là một bác sĩ phẫu thuật cấp tiểu đoàn trong chiến tranh Việt Nam.

  • AMOS OZ

    Sáng sớm, khi mặt trời chưa mọc, tiếng gù của đôi chim bồ câu trong bụi cây bắt đầu trôi qua ô cửa sổ để mở.


  • ALBERTO MORAVIA

  • KATHERINE MANSFIELD (Anh)     

    Thời tiết thật tuyệt vời. Người ta sẽ không có một bữa tiệc ngoài trời hoàn hảo hơn nếu họ không tổ chức tiệc vào ngày hôm nay.

  • Shun Medoruma (sinh năm 1960) là một trong những nhà văn đương đại quan trọng nhất của Okinawa, Nhật Bản. Ông được giải Akutagawa Prize năm 1997 với truyện ngắn “Giọt nước” (Suiteki).

  • Có lẽ tác giả tâm đắc lắm với truyện này nên mới chọn để đặt tên cho cả tuyển tập. “The Persimmon Tree, and Other Stories (1943)” gồm 15 truyện ngắn, góp phần mang lại chỗ đứng vững vàng trong văn đàn nước Úc cho nhà văn nữ Marjorie Barnard (1897-1987), người có thể sáng tác nhiều thể loại khác nhau, kể cả phê bình và lịch sử.

  • MARK TWAIN  

    M. Twain (1835 - 1910) là nhà văn lớn của Mỹ, từng phải lăn lóc nhiều nghề lao động chân tay trước khi trở thành nhà văn, do đó văn của ông rất được giới lao động ưa chuộng.

  • L. TOLSTOY

    Các anh em từng nghe nói rằng: mắt đền mắt, răng đền răng; còn ta nói với các anh em rằng: đừng chống lại kẻ ác. (Phúc Âm theo Matthiew V, 38, 39).

  • VẠN CHI (Trung Quốc)

    Tôi nhớ hình như ở đây có một bến ô tô buýt. Phải, phải rồi, ngay chỗ giờ đây cô gái kia đang đứng, dưới ngọn đèn đường ảm đạm ấy. Tôi thong thả bước tới, hỏi thăm.

  • Peter Bichsel sinh tại Lucerne (Thụy Sĩ) ngày 24 tháng 3 năm 1935, là con của một người thợ thủ công. Ông là nhà giáo dạy tại một trường tiểu học cho tới năm 1968.

  • Chitra Banerjee Divakaruni sinh năm 1957 tại Calcutta, Ấn Độ. Bà học đại học tại Đại học Calcutta. Năm 1976, bà đến Mỹ học thạc sĩ và tiến sĩ, sau đó dạy văn chương tại các đại học ở đó. Bà làm thơ, viết tiểu thuyết và truyện ngắn, được trao nhiều giải thưởng văn học. Ngoài ra bà còn sáng lập tổ chức Maitri chuyên trợ giúp phụ nữ Nam Á bị xúc phạm.

  • SAKI   

    1. Saki là bút hiệu của nhà văn Hector Hugh Munro (1870 - 1916), sinh tại Miến Điện (nay là nước Myanmar) khi nước này còn là thuộc địa của Anh.