Trên mặt đất, trong bầu trời - Trái tim xôn xao
Minh họa: Nhím
NHÃ THUYÊN
Trên mặt đất, trong bầu trời
Những cụm mây tụ lại bồng bềnh trên bầu không và bay ngang ô cửa, cố nán lại đôi chút như thể biết rằng có tôi ngồi nhìn ngắm chúng từ lâu, tôi nghe có những tiếng nói mềm mại thì thầm, tôi nghe tiếng róc rách của dòng suối tuôn tự xa thẳm, một dòng suối bắt đầu từ không nơi nào cả, tôi thấy màu trắng mềm mượt buông lỏng trước mặt tôi như thân hình một nàng con gái trong trắng, tôi thấy những cánh đồng mây ai đó đã cày vỡ và đợi tôi đến gieo hạt, tôi thấy chiếc lều đã dựng lên vừa vững chãi vừa ấm cúng vừa bồng bềnh và phổng phao, tôi thấy những hàng cây đứng bạt gió, xiêu vẹo biến thái rồi lại trở lại hình dạng ban đầu, những đầu ngọn cây vàng ruộm nắng, tôi thấy những hồ nước sáng long lanh và tôi nghe tiếng vỡ ra như kính vỡ trên mặt hồ. Tôi giơ hai tay lên đầy cảm kích ân sủng bất ngờ của Tạo Hóa, tôi vươn tới, tôi rạo rực, tôi xôn xao, tôi trong veo và thuần túy, tôi khao khát trọn vẹn và sôi nổi, tôi có trái tim, có khối óc, và có cả thân thể, tôi có một vũ trụ sinh thái trong người, này những núi đồi, những thung lũng, những thảm thực vật mênh mông thăm thẳm, này những cổ thụ tỏa bóng, này những rừng nguyên sinh, này tiếng suối bí mật reo nhạc không ngừng dù không hề hiện diện. Tôi siêu vượt chính mình, quên lãng và tan lẫn vào hư không, rơi tự do trên những đám mây bồng bềnh, tôi đang sống trên bầu trời và chẳng có lý do gì để phải trở về mặt đất. Tất nhiên, tôi biết Lưu Nguyễn cũng đã trở về, thiên đường không có giới tính, và cánh đồng ai cày vỡ cho tôi phút chốc biến thái thành muôn hộc đá, vách cheo leo dựng đứng. Cũng chẳng sao, bây giờ, tôi lại ôm lấy cái hư không, ngã xuống mặt đất, và tôi cứ thử nằm im ở mặt đất thêm chút nữa sau khi ngã, để nghe chói chang những tiếng cười nhạo báng, và tiếng mẹ tôi, một người đàn bà suốt đời lo lắng sự mơ mộng sẽ giết chết con gái bà, rít lên đau khổ “hãy giết chết những cơn mộng của mày đi”, trong khi tôi nhất quyết vẫn nằm yên, áp tai xuống đất, má thấm đầy nước mắt và giấc mơ, nhưng tôi nghe thật rõ ràng, thật chính xác những âm thanh từ đất mà những kẻ rủa nguyền các giấc mơ không nghe được.
Trái tim xôn xao
cùng Kieuberry & những thi sĩ đã được vô danh
Khi tôi lật mở một trang sách của một nhà thơ vô danh trong thư viện vắng lặng, một dòng âm liên tục rót vào tai tôi, nóng rẫy và lạnh buốt và dịu êm bất ngờ. Cây bút trong tay tôi di chuyển, những ngón tay tôi nháo nhào rượt theo ma lực vô hình của giọng nói vừa tha thiết vừa thanh lặng, một cái túi đổ tung ra những tên tuổi, mà dưới đây chỉ là phần nhỏ xíu tôi đã nghe danh đâu đó nên chép lại được làm ví dụ, thứ tự lộn xộn và hầu hết tôi chưa từng đọc.
“Homere? Shakespeare? Nguyễn Du? Tagore? Goethe? Walt Whitman? Charles Baudelaire? Arthur Rimbaud? Pushkin? Eliot? Ezra Pound? Trần Dần? Pablo Neruda? Allen Ginsberg? Bùi Giáng? Jack Kerouac? Apollin- are? Paul Celan? John Cage? Yoko Ono? Basho? Lý Bạch? Lý Hạ? Paul Klee? Marcel Duchamp? Borges? Tomas Transtromer? Octavio Paz?... Rồi ngươi, kẻ vẫn còn đang ấp ủ khao khát bước đi mê muội lần tìm và nối tiếp dấu vết thơ ca từ thuở hồng hoang sẽ nhận ra điều ấy thật vô vị. Cái còn lại với thời gian, không phải là những tên tuổi, mà là sự vô danh. Bởi nó chẳng bị những gì như là những thói hiềm khích ti tiện của loài người phủ lên và thời gian cuốn trôi đi; bởi dù có bị phủ lên, nó vẫn nằm đó nhẫn nại và không tranh đấu đòi quyền sống; bởi dù có bị cuốn trôi đi, sự vô danh vẫn còn lại đó, mãi mãi; và bởi nó thậm chí chưa từng bận tâm tới “thời gian”, nó đã trở thành vĩnh cửu. Hạnh phúc thay sự vô danh, người sống chẳng ai nhớ tới ta, vì họ chưa từng biết tên ta, nhưng ta đời đời len chảy nơi mỗi phần tử khí của vũ trụ, một vũ trụ, ngươi biết không, tạo thành từ những cái tên ta đang tuôn chảy vào tai ngươi, ngươi tưởng ta đang gọi tên và vinh danh họ, kẻ chết người sống, nhưng ta chỉ đang gọi tên sự vô danh, gọi tên những điều đang trên đường trở thành vô danh, và sự vô danh đó sẽ làm trái tim ngươi xôn xao mãi mãi.”
Tôi cùng người thủ thư hôm đó kinh hãi chứng kiến cuộc tự tử tập thể của sách trong thư viện. Cả một dãy giá sách dài, lần lượt từng cuốn nhảy ra ngoài và tan biến vào hư không cho đến khi giá sách trống trơn như thể những bàn tay vô hình nào đã móc sạch ruột gan. Tôi nghe nói những kẻ chứng kiến đã tự tử sau đó vì lo sợ trừng phạt, còn trái tim tôi, tôi biết, từ đó cứ nằm yên, xôn xao mãi mãi trên trang giấy đã ố màu còn lại trên bàn đọc, trang giấy cứ mỗi lần có ai chạm phải lại mở rộng ra thêm, vô tận, trên đó những con chữ, bất chấp thời gian, vẫn chạy xuôi ngược nháo nhào, vừa chạy vừa phập phồng thở, vài con chữ tôi viết cũng lổn nhổn đứng ngồi cạnh những con chữ đã chạy ra từ những cuốn sách đã nhảy khỏi giá và tan biến. Trong từ điển, câu chuyện về nó rút lại trong định nghĩa từ “vũ trụ” và sự vô danh hẳn nhiên không thể định nghĩa.
N.T
(SH296/10-13)
Tải mã QRCode
HOA NGÕ HẠNHHọ Nguyễn ở Trung Lộc quê gốc huyện Lôi Dương, phủ Thọ Xuân, Thanh Hóa. Gia phả ghi rõ, ông tổ của dòng họ theo chân Chánh đô An phủ sứ Phạm Nhữ Dực vào khai khẩn đất Thăng Hoa năm 1402. Ban đầu họ Nguyễn định cư tại Hương Ly. Đến đời sau, một nhánh trong tộc chuyển hẳn lên Trung Lộc, nằm ở thượng lưu sông Thu Bồn.
Đàm quỲnh NgỌcChiều nay, tôi nhận được điện khẩn của Tâm, bức điện vỏn vẹn chỉ có dòng chữ: “Thứ bảy tới, tao đi Hoa Kỳ, mày tới gấp”. Tôi không ngạc nhiên khi biết Tâm đi Hoa Kỳ, với nó, đi nước ngoài đã trở thành bình thường như các bà đi chợ. Tôi chỉ ngạc nhiên khi Tâm đã điện khẩn cho tôi, điều mà từ trước đến nay chưa bao giờ có.
TRẦN NGUYỄN ANH Trong gia đình tôi, dì là người đến sau cùng. Dì thường bảo tôi: “Ô Mai à, hãy coi dì là bạn nhé”. Tôi thẳng thừng bảo: “Tôi chỉ có thể coi dì như kẻ thù”.
NHẬT HÀ Lần đầu về thăm Đồng Tháp Mười, thú thật, tôi thấy có nhiều điều rất lạ, từ mảnh đất, sông nước, cây cối, chim muông tới các địa danh và nhất là con người.
CAO LINH QUÂN Ăn mày là ai? Ăn mày là... (Ca dao xưa)
LAM PHƯƠNGNàng không có sự lựa chọn nào khác. Cuộc đời không cho phép nàng lựa chọn. Ngôi nhà lá sùm sụp xám xịt như con ốc ma. Ba chị em không cùng cha và chưa bao giờ biết mặt cha. Và mẹ nàng, người đàn bà có khuôn mặt nhầu nhĩ như tấm lá mục úa, bươn bả mót máy làm thuê một ngày dẫn người đàn ông xa lạ về.
HÀ HUỆ CHI1. Mong đợi từ lâu lắm một tiếng cười sum họp. Tôi muốn khóc. Tôi muốn chết. Khi cuộc sống chẳng có gì giống một điệu múa. Khi trái tim chẳng buồn đốt pháo.
Phan HuyỀn ThưLam thấp thỏm nghe ngóng tiếng còi tàu từ xa vọng lại. Cứ khoảng hai phút một lần, tiếng còi hú dài xa xăm. Trời mưa to, chui tọt vào cái quán cà phê sát đường tàu, Lam ngồi gặm nhấm những thù hận của mình.
TRẦN HỒNG LONG“Tao cấm mầy nói nó chết! Nếu mầy còn nói nữa, tao sẽ đuổi mầy ra khỏi nhà tao ngay!”. Chỉ cần nghe cái “điệp khúc” ấy là dân xóm Vàm Đinh đủ biết bà Hoài chửi chị Ngọt ở trên tỉnh về thăm. Và, không cho chị nói chuyện anh Mặn hy sinh, mặc dù giải phóng đã hai mươi năm rồi vẫn không có một tin tức nào về anh.
ĐINH DUY TƯ Truyện ngắn “Chỉ vì thằng Mỹ, tao mới đến nông nỗi này. Ví như không có hắn, tao thành trạng lâu rồi”.Đó là tuyên ngôn của một trạng lính. Vâng! Hắn tên là Nguyễn Đăng Lính ở cùng làng với tôi. Hai đứa nhập ngũ một ngày, nhưng ngành nghề có khác nhau.
NGUYỄN THỊ THÁIVào hội Văn học Nghệ thuật được gần năm, đây là lần thứ hai tôi được đi thực tế. Lần thứ nhất cách đây hai tháng.
HOÀNG BÌNH TRỌNGGập tấm bản đồ địa hình lại và vừa kịp đút vào xà cột, thì trung uý Trương Đình Hùng nghe có tiếng chân người lội bì bọp dưới suối. Lách mình ra phía sau cái trụ chằng phủ đầy dây hoa lạc tiên, anh thấy một người đàn ông trạc ngoại ngũ tuần, cao lớn, vẻ mặt thô tháp, cõng chiếc ba lô cóc phồng căng từ dưới dốc bươn bả trèo lên.
Y NGUYÊN ... Những người muôn năm cũ Hồn ở đâu bây giờ
GIẢN TƯ HẢIGã bước xuống xe ôm móc ví trả tiền rồi lững thững bước về con phố ven đê. Chiều thu ánh mặt trời vàng vọt trải dài lên cái thị xã vùng biên vốn dĩ đã buồn lại càng thêm vẻ mênh mang hiu quạnh. Giờ tan tầm đã qua, dãy phố ven đê hoặc có người còn gọi là cái chợ người vốn tập trung nhiều lao động chân tay cũng đã vãn dần. Thấp thoáng vài bóng chiếc ô tô qua lại. Gã chậm rãi vừa đi vừa nhìn trái ngó phải, chốc chốc quay lại nhìn như sợ bị ai đeo bám. Chân gã đi giày thể thao adidas mới cứng, vận chiếc quần bò cũ đã thủng lỗ chỗ như đạn bắn, phía trên khoác chiếc áo đại cán rộng thùng thình màu cứt ngựa, đầu đội mũ cối Hải Phòng kiêu hãnh một thời cũng đã sờn cũ và bong lớp vải để lộ cái lõi xám xịt.
NGÔ HỮU KHOADưới gốc cây Sau Sau, thứ cây có thân gỗ nhưng muốn mang đốt cũng không cháy, dùng làm gỗ thì nhanh mục nên mới được sống tươi tốt ở vùng rừng thường xuyên được dân sơn tràng lui tới. Dũng trong thế ngồi co quắp, hai bàn tay giấu dưới vạt áo mưa để vừa tự sưởi ấm cho cơ thể vừa giảm tiết diện để tránh những hạt mưa lạnh buốt lọt qua tán lá rậm rạp, những hạt mưa mùa không biết mệt mỏi cứ rơi và rơi…
NGUYỄN VIỆT HÀCó một ngày rất âu lo đã đến với thằng béo. Bụng bồn chồn tưng tức, giống như đang ngồi giữa một cuộc họp trang trọng bỗng mót tiểu tiện mà không thể đi. Trước đấy hình như duy nhất một lần cái cảm giác bất an này cũng đã đến. Láng máng không thể nhớ.
MA VĂN KHÁNGKhi những người U Ní ở vùng biên sau mấy tháng trời đông giá, ngồi trong nhà đánh cuốc, sửa dao, đan lát bước ra khỏi căn nhà đất dày kín như cái kén, đặt chiếc vai cày lên cổ con trâu, đi những đường cày đầu tiên, hoặc rủ nhau đi bán công khắp các nơi trong vùng thượng huyện Bát Xát, thì hoa gạo bắt đầu nở.
PHAN TUẤN ANH- Anh ơi lên xe đi, xe chạy suốt Bắc Nam đấy.- Có đi Vinh hả anh, bao nhiêu tiền vậy?- Ôi dào! mấy chục ngàn thôi, lên nhanh đi anh ơi.
HOÀNG THỊ NHƯ HUYĐiện thoại di động trong túi rung lên báo tin nhắn đến, Luân uể oải mở ra xem. Khuya rồi sao còn ai nhắn tin nhỉ? Một số máy lạ với một dòng tin lạ hiện ra: “Bạn ơi tôi không biết bạn là ai nhưng tôi muốn bạn biết tôi sắp lìa xa cuộc sống này. Tôi đang tuyệt vọng”.Đúng là đồ khùng! Đồ dở hơi!
HOÀNG TRỌNG ĐỊNHPhòng giam chật chội, tối tăm... Gần trần có một lỗ thông hơi. Bên ngoài lỗ thông hơi là bức tường tôn xám xỉn. Khe hở dài chừng 10 mét, rộng chừng 3 tấc, nằm song song và gần sát với mặt đường bên ngoài. Đứng trong phòng giam, từ lỗ thông hơi nhìn qua khe hở của bức tường, chỉ có thể thấy những bước chân người đi.