Chùm thơ Tôn Nữ Ngọc Hoa

09:31 26/03/2020


TÔN NỮ NGỌC HOA

"Đường vào Cung Diên Thọ" - Ảnh: Nguyễn Hữu Đính

Vô lý

Em không thấy thế ư
Biết bao điều vô lý
Không riêng gì con chữ G của tôi

Trời vô lý dường kia
Khi nắng xót người giữa mùa đông Huế
Sông vô lý dường kia
Khi chẳng cồn cào như mùa này lụt lũ
Chùm quả xanh vô lý dường kia

Tôi vô lý khi trống không giữa chồng chất bủa vây
Khi mỏi mong điều không bao giờ có
Cả em nữa cũng quá chừng vô lý

Khi ruồng rẫy tình yêu hằng khao khát giữa thanh xuân
Cuộc đua chen vô lý đến hãi hùng
Người ta chạy như rồi chân sẽ không có nữa
Họ chạy như điên dù biết rằng đích tới
Sẽ là sự ngừng vĩnh viễn - không hơn

Còn một điều vô lý không ngờ
Là mọi điều vô lý trở nên có lý
Với thêm thắt đằng sau, đặt bày
giữa
Như con chữ
G trong dòng chữ của tôi.
                                                11-87


Sợ

Tôi không sợ bóng đêm
nơi xui ý nghĩ vẽ nên bao ảnh hình huyễn hoặc
tôi không sợ ánh sáng
nơi dễ dàng bóc trần mọi khuyết tật

không sợ tiếng thét gào mưa gió bão bùng
sấm sét cơn giông tích điện

trước thiên nhiên con người thường bé nhỏ
càng bé nhỏ hơn khi khổ đau


tôi sợ vẻ vô hồn của sự lặng im
với nó không ai rõ người ta yêu thương hay căm ghét
sợ lời khen dối lòng
sợ mình khô nước mắt

và tôi sợ đến chừng ám ảnh
khoảnh khắc trống rỗng khác thường
cứ bất chợt đôi khi ập đến
dìm tôi vào cùng cực cô đơn...

                        1988


Viết trong đêm khó ngủ

Đêm nghe mưa giọt mái tranh
lá rơi tiếp lá run cành vườn sau
tiếng chim thảng thốt ngọn cau
e chừng gió lạnh luồn vào cánh non


vẩn vơ nghĩ dại nghĩ khôn
nhớ xa xôi chợt ngùi thương kề gần
nhớ ngày qua thuở vừa xuân
thương bây giờ buổi quẩn quanh tơ vò

vẩn vơ nghĩ vẩn vơ lo
ráo hoanh hai mắt ngẩn ngơ như là...
nhủ thầm thôi nhé hỡi ta
ngủ đi thôi - bỗng tiếng gà đổ nhanh

giật mình lại nhận ra mình
với đêm giấc vẫn chưa thành vẫn chưa
ngoài hiên giọt nhặt giọt thưa
giọt rơi chìm tiếng chuông chùa nhẹ buông

trong tôi mưa cũng thầm tuôn
giọt thương giọt nhớ giọt buồn hòa âm
chao ôi còn nữa bao đêm
giấc không thành giấc mơ quên không về.
                                                1990

(TCSH48/03&4-1992)


 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương

  • Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất