Chùm thơ Nguyễn Sĩ Đại

16:34 29/06/2009
Quê Hà Tĩnh.Từng tham gia quân đội trong chiến tranh chống Mỹ, cứu nước.Tốt nghiệp ĐHTH văn Hà Nội, Tiến sĩ văn học, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam Có thơ đăng báo từ 1975. Ngoài làm thơ còn viết phê bình và nghiên cứu văn học.

Nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại

 







NGUYỄN SĨ ĐẠI


Thì em, Xuân nhỏ

Đã muộn chưa em, xế bóng giời
Tóc dày hai mái rẽ khơi vơi
Nửa tan quá khứ thành hư ảnh
Nửa vẫn tơ xanh ngút đợi người

Ai thả thuyền tình lên cõi thế
Neo trời chỉ mãi bóng trăng chênh
Ta như cát nhỏ, đời căng gió
Đâu kiếp luân hồi để tái sinh?

Gặp nhau dù khó, thương nhau khó
Vô tình lá rụng, nhạn đường mây
Ta như cát nhỏ, đời căng gió
Thu cả muôn năm lại một ngày.


Thơ lập đông

Anh không thể nào còn tốt được như xưa
Anh biết thế và đau lòng bởi thế
Hết dịu ngọt thôi thì em cứ rẽ
Hoa tình yêu không thể nở đất cằn.

Không thể nào biện hộ được cho anh
Anh biết thế và đau lòng bởi thế
Cánh mơ mộng bay ngàn trùng sóng bể
Đời lăn tăn cũng đủ để đôi đường!

Anh như mọi đàn ông, rốt cuộc tầm thường
Anh biết thế và đau lòng bởi thế
Giá em sớm nhận ra điều đó
Để anh đừng mắc nợ với tình em!

Em đã qua bao dung. Em đã quá muộn phiền
Anh biết thế và đau lòng bởi thế
Có thể bao dung làm dịu lòng tất cả
Không bao giờ là thứ để nài xin

Mỗi số phận trên đời là một nỗi cô đơn
Một thiếu hụt của bàn tay tạo hoá
Là thánh thiện, là tầm thường - có thể
Là nụ cười, nước mắt cũng đành cam...



Ngày rỗi, đánh cờ với anh

Hoàng Cát, nhân viết


Vui bạn thì chơi một cuộc cờ
Vài ly rượu nhạt, sáng liền trưa
Chữ ngờ vốn biết còn kinh sợ
Sự đời tốt thắng, mã xe thua!

Đánh hết ván này, bày ván khác
Hát cười như trẻ tóm quân nhau
Chợt thương người chẳng như cờ ấy
Tóc trắng khôn bày được ván sau

(179-180/01&02-04)

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Từ Nguyễn - Đông Triều - Cao Hạnh - Trần Huy Minh Phương - Nguyễn Minh Khiêm - Đức Sơn - Từ Hoài Tấn - Bảo Cường - Biển Bắc

  • LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.

  • HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)

  • Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu

  • NGUYỄN NGỌC PHÚ                   (Trích trường ca)

  • TRẦN HỒ THÚY HẰNG

  • TUỆ NGUYÊN

  • Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm

  • Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang  - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh

  • LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng  chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.

  • Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương

  • Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang

  • Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương