NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG
Ảnh: tư liệu SH
Cây
Những mái tóc ướt
Mùa mưa trong những tàn cây
Lóe lên sắc đỏ và lạnh
Những cái gai mọc lên phủ đầy sương giá
Miền xanh đậm
Có trái tim mù mờ về những khoảng trời
Vẫn có hoa vàng vẫn có mây trắng vẫn có những trúc trắc của số phận
Cây không là cây
Cây là cây
Khi buổi chiều đã sống mơ màng len lỏi qua những buốt giá qua những gút mắc
Mái tóc ướt mùi cây
Tâm hồn đẫm những tháng trời như hàng cây vươn mình qua bão tố
Bàn tay nâng niu trong không khí của ánh sáng
sự đứt gãy hiện thực
Con người mơ mộng dưới hàng cây đã tự tình rồi bỏ đi
Những khoảng vàng ở lại
Tôi không là cây
Em không là cây
Sao thấy những trơ khốc trong thân thể
Những buốt giá của tháng ngày
Chút hồng hoang mộng tưởng
Cây đã bỏ đi đâu những gai góc nhọn người
Những cành rêu phủ
Trong nỗi khổ mê man cây thấy vẻ đẹp của mình tựa đêm đỏ
Màu xanh không giải thoát
Nó bắt em vào những thực tại và tôi trốn tránh hiện thực
Một lần nữa chào mời
Sự mờ phai của số phận
Ở đâu đó con đường
chúng mình không đi
bậc thang phủ lá trúc
đường ven những ruộng đồng
núi đồi
vực hoa tim tím như cổ mộng
ở đâu đó là ánh mắt
ruộng cải vàng
men theo chân đồi
ngơ ngẩn
phủ lên câu chuyện những con đường ban sơ
nhớ đường rồi quên
phủ lên bụi mờ bầu trời thanh thanh
ai đi tìm vệt khói
trời thì cao
núi thì cao
ngôi nhà cỏn con
sống như những cái cây trên đồi
đùa như vạt hồng trước ngõ
thời gian cười đóa hoa bươm bướm không tự mình bay đi
bông cải vàng ở lại mê mải một điều gì
chở về những chân tình
em không cảm được mù khói
không cảm được đại dương
chỉ có những chân đồi thật gần từng bậc thang thật nhỏ
vậy mà chúng mình không đi
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT