NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG
Ảnh: tư liệu SH
Cây
Những mái tóc ướt
Mùa mưa trong những tàn cây
Lóe lên sắc đỏ và lạnh
Những cái gai mọc lên phủ đầy sương giá
Miền xanh đậm
Có trái tim mù mờ về những khoảng trời
Vẫn có hoa vàng vẫn có mây trắng vẫn có những trúc trắc của số phận
Cây không là cây
Cây là cây
Khi buổi chiều đã sống mơ màng len lỏi qua những buốt giá qua những gút mắc
Mái tóc ướt mùi cây
Tâm hồn đẫm những tháng trời như hàng cây vươn mình qua bão tố
Bàn tay nâng niu trong không khí của ánh sáng
sự đứt gãy hiện thực
Con người mơ mộng dưới hàng cây đã tự tình rồi bỏ đi
Những khoảng vàng ở lại
Tôi không là cây
Em không là cây
Sao thấy những trơ khốc trong thân thể
Những buốt giá của tháng ngày
Chút hồng hoang mộng tưởng
Cây đã bỏ đi đâu những gai góc nhọn người
Những cành rêu phủ
Trong nỗi khổ mê man cây thấy vẻ đẹp của mình tựa đêm đỏ
Màu xanh không giải thoát
Nó bắt em vào những thực tại và tôi trốn tránh hiện thực
Một lần nữa chào mời
Sự mờ phai của số phận
Ở đâu đó con đường
chúng mình không đi
bậc thang phủ lá trúc
đường ven những ruộng đồng
núi đồi
vực hoa tim tím như cổ mộng
ở đâu đó là ánh mắt
ruộng cải vàng
men theo chân đồi
ngơ ngẩn
phủ lên câu chuyện những con đường ban sơ
nhớ đường rồi quên
phủ lên bụi mờ bầu trời thanh thanh
ai đi tìm vệt khói
trời thì cao
núi thì cao
ngôi nhà cỏn con
sống như những cái cây trên đồi
đùa như vạt hồng trước ngõ
thời gian cười đóa hoa bươm bướm không tự mình bay đi
bông cải vàng ở lại mê mải một điều gì
chở về những chân tình
em không cảm được mù khói
không cảm được đại dương
chỉ có những chân đồi thật gần từng bậc thang thật nhỏ
vậy mà chúng mình không đi
(TCSH421/03-2024)
Tải mã QRCode
Một khả thể: Tách bóng thế gian ra khỏi sự vật. Trần Quốc Toàn dùng vỏ não múc tháng năm đổ vào cuộc đời mình như một hoài vọng về dòng nước mắt chảy buốt cõi hoang sơ.
LGT: Bắt đầu từ thơ là những hoài thai mơ mộng, Lê Quang Trạng dọ dẫm bước chân mình đi trong đêm “ký ức cứa vào mắt ướt”. Một người sống giữa đồng bằng, hít thở bầy không khí ngọt bùi đồng nội, ăn trái mật trong đêm thả trăng gom bầy tinh tú và theo quang gánh ra tận biên giới của giấc mơ úp mặt. Diễn biến tinh thần của một tác giả trẻ sinh năm 1996 là sự truy vấn trí nhớ, ngõ hầu tìm lại mộc bản chân thật từ những đám cháy ký ức xa xôi, như những dòng thơ gầy cong mà suy tưởng.
Trường Giang (gt)
Trần Duy Trung - Nam Nguyên - Nguyễn Loan - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Phan Đạo - Phan Nam - Nguyên Hào - Nguyễn Nghĩa - Hoàng Vũ Thuật - Nguyễn Đông Nhật - Nguyễn Hoàng Thọ - Nguyễn Thanh Hải
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
ĐỖ THÀNH ĐỒNG
Trương Đình Phượng - Hạ Nhiên Thảo - Ngô Hoàng Anh - Nguyễn Tân Dân
PHẠM QUYÊN CHI
“Phím sông Hương ngân lên từ phố núi” - là tiêu đề của báo cáo tổng kết sau đợt sáng tác của Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế ở Đắk Lắk trong những ngày đầu tháng 12/2017 vừa qua của nhà thơ Võ Quê.
THẠCH ĐÀ
Lê Hào - Võ Ngột - Phan Bùi Bảo Thy - Nguyên Quân - Trần Văn Liêm - Triệu Nguyên Phong
Hoàng Thu Phố là bút danh của Nguyễn Minh Ngọc, sinh năm 1985 ở miền núi Yên Bái, hồi hộp gửi đến Tạp chí Sông Hương những dòng thơ ban đầu và đã có duyên.
NGUYỄN HẢI TRIỀU
VŨ TRỌNG QUANG
NGUYỄN THIỆN ĐỨC
NGUYỄN THỤY VÂN ANH
Tên thật Nguyễn Thị Giáng Vân, sinh năm 1959 tại Nghệ Tĩnh. Tốt nghiệp khoa Ngữ văn, Đại học tổng hợp Hà Nội, 1980. Đã công tác tại Công trường Thủy điện Hòa Bình, biên tập viên Báo Phụ nữ Hà Nội. Tập thơ đầu tay: Năm tháng lãng quên, Nxb Thanh niên, 1990.
ĐÀO NGỌC CHƯƠNG
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Lê Ân - Thảo Nguyên - Thy Lan
VŨ THANH HOA