ĐỖ VĂN KHOÁI
Ảnh: tư liệu
Buổi sáng xanh
Hun hút hai bên đường cánh cửa mở của thời gian
Xanh đến vô cùng
xa đến tận...
Những bóng dáng quê hương
chập chùng
ẩn hiện
Lớp lớp mở ra
trong thức ngủ mơ màng.
Có cái lùi dần
Có cái tưởng như theo
Cứ nối mãi nối mãi
Trong cái màu xanh man mác ấy
Tôi tìm thấy mặt trời lên
như đèn nhà ai chưa tắt
Sương chưa tan
Trong lòng buổi sớm
Một màu xanh
Một màu xanh như thuốc nước ai pha.
Bao nhiêu rồi những năm tháng đi qua
Những khoảng rừng những cánh đồng những dòng sông đi qua
Nay gặp lại giữa hồn mình xanh sắc sớm
Và quê nhà trong những làn khói bếp bay ra
Như cũng theo về cùng buổi chợ xa
Buổi sáng thì xanh mà con đường thì dài
Tôi tưởng chừng sẽ mang về với làng quê xa lắc
Ai ngờ con gái hiện ra cười khúc khích
Rải rơm vàng nghẽn lối tôi đi
Bạn ơi ! Con đường xanh đã chín.
Chiếc chìa khóa của tôi
Trái tim tôi bị kẹp vào khe cửa
Khi em vừa khép lại nửa chiều trôi
Tôi một nửa với phố chiều nhộn nhịp
Một nửa phòng em im ắng có nhau ngồi.
Tôi lại đi - lại về em mở cửa
Cái chung cư một chìa khóa một người
Và cứ thế quay đều như nhịp thở
Tôi thành của em trong giới hạn cuộc đời.
Chân lang thang cũng có hồi mệt mỏi
Mọi con đường không chứa sẵn niềm vui
Trong mắt em như có gì níu lại
Nhưng sao tôi vẫn thèm khát bầu trời.
Đã bao lần gọi em về mở cửa
Em đứng trong gương chỉ mở mắt cười
Có những đêm khuya tôi về không gọi nữa
Em mở cửa ra đã thấy tôi ngồi.
Chính là em chiếc chìa khóa của tôi ơi !
Như đánh mất như vừa tìm lại được
Là hạnh phúc cuối đường tôi bắt gặp
Nhưng tiếc rằng. Tôi - một nửa thôi.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
Chợ hoa phiên Tết thêm đôngNgười xinh bán cúc bán hồng khéo chưa?
Trên thiên đường ai biếtBao kiếp người kiếm tìm
I. Đôi khi nhơ nhớ trong đời... Điều gì không rõ đã rời vuột điRồi buồn chẳng hiểu buồn chiCứ ngơ ngẩn tựa phân ly - một người...
Mong manh đi qua những tiết mùaHương từ lụa trắng của nghìn xưa
Và cuối cùng y đã đến ngồi vào vị trí của mình, xếp đặt lại đồ đạc trong căn phòng.Y đã tìm thấy một chúc thư.
Đốt một nén hương trầm bên mâm ngũ quảMơ hồ nghe gà gáy trên môi ngườiTiếng gà le te gọi tôi đi chợ Tết
Anh cứ nghĩ ấy là hạnh phúcQua dốc Đồng Lào mưa như trútBần bật hoa mưa bần bật oàMột trời hoa vây kín hai ta
Mắt xưa có là chiếc láVỗ vào mưa ru dáng ngườiChắc ta có lần dối tráMôi đau rét tím nụ cười
...Trong khốn cùng cô đơnhạnh phúc lại trở về...
Bầu trờiBắt đầu nhiễm lạnhNgoài đồngThưa thót tiếng chim...Rơm rạ... có mùi ẩm mốcCon chó buồn, ngáp vặt ngoài hiên?
Lúc nào cũng chỉ một mìnhCho dù được sống bên anh - cuối đời
Tặng VânKhi em là dòng sông ám ảnh khôn nguôi đang trôi trên đôi bờ thácloạn thì những câu thơ rã rời, những mảng màu u tối bất lực, những tháng ngày tả tơi đang quất vào anh như một ngọn roi bởi vì em vừa gần gũi, vừa mãi mãi xa xôi như một tinh cầu.
Một lần em vô ý đánh rơiTôi nhặt vội nụ cười bên giếng nướcChợt bắt gặp lòng mình hồi hộpPhút lặng người giấu kín vào trong
...Ai khao khát ngủ trên đỉnh Vinh QuangXin chớ vong ân quên lãng mọi điều...
LTS: Hội viên Hội Nhà văn thành phố Hồ Chí Minh. Hiện là Trưởng ban Văn hoá - Nghệ thuật báo Thanh Niên. Đã viết và in nhiều tập truyện ngắn, tiểu thuyết, tạp bút.Nếu dựa vào đó để xưng tụng” thì có lẽ với Nguyễn Viện, thơ chỉ là “tay trái”. Song tay trái mà rất “gân guốc”, đáng nể lắm. Sông Hương xin trân trọng giới thiệu một chùm thơ mới của Nguyễn Viện để bạn đọc cùng “ngự lãm” có đúng vậy không. SH.
Sinh năm 1965 tại HuếLà giáo viên THPT ở Krông Pắc, tỉnh Đắc Lắc.
I. Rồi quẩn quanh những tường mưa loang lổtự làm đầy mình bằng im lặng bằng nghe ngóng sự chuyển động của những câu thơ khúc ca xưa trên lửng lơ bìa sách cũ
Bạn đã đi qua cây cầu đó, và đã bình thản quay nhìn, những mảnhvỡ những ván đinh dây thừng, những vằn xoắn bứt tung rớt tả tơixuống vực sâu, nơi sóng nước đang ầm ào cuộn xoáy
...Trong vại chượp mắm phơi ngấu những linh hồn cáChảy rân rân trong da thịt con ngườiMáu ta nóng hay là nước mắm...
Những thiếu phụ vừa đi vừa vấn lại giấc mơ ngái ngủTrăng non ngậm sương, bầu vú họ ngậm trăng