ĐỖ VĂN KHOÁI
Ảnh: tư liệu
Buổi sáng xanh
Hun hút hai bên đường cánh cửa mở của thời gian
Xanh đến vô cùng
xa đến tận...
Những bóng dáng quê hương
chập chùng
ẩn hiện
Lớp lớp mở ra
trong thức ngủ mơ màng.
Có cái lùi dần
Có cái tưởng như theo
Cứ nối mãi nối mãi
Trong cái màu xanh man mác ấy
Tôi tìm thấy mặt trời lên
như đèn nhà ai chưa tắt
Sương chưa tan
Trong lòng buổi sớm
Một màu xanh
Một màu xanh như thuốc nước ai pha.
Bao nhiêu rồi những năm tháng đi qua
Những khoảng rừng những cánh đồng những dòng sông đi qua
Nay gặp lại giữa hồn mình xanh sắc sớm
Và quê nhà trong những làn khói bếp bay ra
Như cũng theo về cùng buổi chợ xa
Buổi sáng thì xanh mà con đường thì dài
Tôi tưởng chừng sẽ mang về với làng quê xa lắc
Ai ngờ con gái hiện ra cười khúc khích
Rải rơm vàng nghẽn lối tôi đi
Bạn ơi ! Con đường xanh đã chín.
Chiếc chìa khóa của tôi
Trái tim tôi bị kẹp vào khe cửa
Khi em vừa khép lại nửa chiều trôi
Tôi một nửa với phố chiều nhộn nhịp
Một nửa phòng em im ắng có nhau ngồi.
Tôi lại đi - lại về em mở cửa
Cái chung cư một chìa khóa một người
Và cứ thế quay đều như nhịp thở
Tôi thành của em trong giới hạn cuộc đời.
Chân lang thang cũng có hồi mệt mỏi
Mọi con đường không chứa sẵn niềm vui
Trong mắt em như có gì níu lại
Nhưng sao tôi vẫn thèm khát bầu trời.
Đã bao lần gọi em về mở cửa
Em đứng trong gương chỉ mở mắt cười
Có những đêm khuya tôi về không gọi nữa
Em mở cửa ra đã thấy tôi ngồi.
Chính là em chiếc chìa khóa của tôi ơi !
Như đánh mất như vừa tìm lại được
Là hạnh phúc cuối đường tôi bắt gặp
Nhưng tiếc rằng. Tôi - một nửa thôi.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
Ba bông hoa mang đêm phi qua vườn saoanh và em định mệnh dịu sángmở địa cầu trinh tiếtlửa quàng xanh yếm cổ mùa đông
Cơn lũ xoáy mòn vai mẹGiạt trôi manh áo em thơNhận chìm bếp lửaNhững hạt lúa không biết lội
Em huyền ảo với mùi hương hoa đạiVà trắng trong như một búp sen hồTôi lầm lỡ nói lời vụng dạiKẻ phàm phu tục tử đến sân chùa.
Người nghệ sĩ lang thangMùa xuân chạm khắc nụ cười ẩn sâu trong từng ô vuông cửa khép
Ơi con chim nhỏ của ta ơiBão tố đêm qua đã dịu rồiNước nước vây quanh thành ốc đảoChỉ còn chim nhỏ với ta thôi
...Ta chỉ là hạt bụiGiữa đất trời mênh mông...
ngày tình yêu chớm nởnhững bông hồng ngát hươngbây giờ hoa, em hỡicánh rã rơi lạnh lùng
...Đàn bướm bay quaÔi những đàn bướm cứ bay qua vườn...
...Bao năm dựngđá nằm chơi với rừng...
...Bon chen lắm chỉ mệt ngườiHồn nhiên bố sống cuộc đời hiền lương...
Linh hồn đã bay...
...Hoa giấy có màu sao không nói...
Có ai không? Tiếng kêu ném vào chiều. Mùa xuân im lặng. Nghe rõtiếng những mầm cây cục cựa. Thì ra chiều này chưa gió ở hoàng hôn.
Tôi đi về phía cánh đồngBất chợt nghe tiếng nhọc nhằn lúa hátVọng từ thẳm sâu đất đai trăn trở...
Khư khư ôm bóng Lam Kiềutrăng lùa Cuội xuống phì nhiêu cánh đồng
Áo em màu trắng mịnDưới trăng ngời sáng trongÁo anh sờn vai bạcTrăng sáng xanh màu rong
Chừng hoa hồng kiếp trước đã hoa khôi và hoa lựu cũng từng là đốm lửa
Cánh đồng tuổi thơ gặt gió heo mayNgày cưỡi lưng trâu, diều trăng đêm thả
Hoang vu. Đêm màu xanh trở dạ. Đom đóm lập loè ma trơi. Lũng sâu mưa khóc. Sáng ra rừng lộng lẫy triệu chồi non. Tôi ca vui trong nắng.
Giọng nói chỉ còn thoang thoảngđồng cỏ hoa vàng