ĐỖ VĂN KHOÁI
Ảnh: tư liệu
Buổi sáng xanh
Hun hút hai bên đường cánh cửa mở của thời gian
Xanh đến vô cùng
xa đến tận...
Những bóng dáng quê hương
chập chùng
ẩn hiện
Lớp lớp mở ra
trong thức ngủ mơ màng.
Có cái lùi dần
Có cái tưởng như theo
Cứ nối mãi nối mãi
Trong cái màu xanh man mác ấy
Tôi tìm thấy mặt trời lên
như đèn nhà ai chưa tắt
Sương chưa tan
Trong lòng buổi sớm
Một màu xanh
Một màu xanh như thuốc nước ai pha.
Bao nhiêu rồi những năm tháng đi qua
Những khoảng rừng những cánh đồng những dòng sông đi qua
Nay gặp lại giữa hồn mình xanh sắc sớm
Và quê nhà trong những làn khói bếp bay ra
Như cũng theo về cùng buổi chợ xa
Buổi sáng thì xanh mà con đường thì dài
Tôi tưởng chừng sẽ mang về với làng quê xa lắc
Ai ngờ con gái hiện ra cười khúc khích
Rải rơm vàng nghẽn lối tôi đi
Bạn ơi ! Con đường xanh đã chín.
Chiếc chìa khóa của tôi
Trái tim tôi bị kẹp vào khe cửa
Khi em vừa khép lại nửa chiều trôi
Tôi một nửa với phố chiều nhộn nhịp
Một nửa phòng em im ắng có nhau ngồi.
Tôi lại đi - lại về em mở cửa
Cái chung cư một chìa khóa một người
Và cứ thế quay đều như nhịp thở
Tôi thành của em trong giới hạn cuộc đời.
Chân lang thang cũng có hồi mệt mỏi
Mọi con đường không chứa sẵn niềm vui
Trong mắt em như có gì níu lại
Nhưng sao tôi vẫn thèm khát bầu trời.
Đã bao lần gọi em về mở cửa
Em đứng trong gương chỉ mở mắt cười
Có những đêm khuya tôi về không gọi nữa
Em mở cửa ra đã thấy tôi ngồi.
Chính là em chiếc chìa khóa của tôi ơi !
Như đánh mất như vừa tìm lại được
Là hạnh phúc cuối đường tôi bắt gặp
Nhưng tiếc rằng. Tôi - một nửa thôi.
(TCSH56/07&8-1993)
Tải mã QRCode
NGÔ MINH
THANH THẢO
Ngàn Thương - Nguyễn Khoa Như Ý - Công Nam - Nguyễn Thanh Mừng - Nguyễn Văn Thanh - Phan Lệ Dung - Lê Ngã Lễ
HỒNG VINH
Dăm năm cuối của thập niên 90, tác giả Ngọc Khương nổi lên với những tập thơ viết cho thiếu nhi như Bim bim và mướp vàng, Cây đàn và bông hồng (in chung với con gái út Kiều Giang). Dạo đó thơ anh được các nhạc sĩ chú ý, tìm đọc và chắp cánh cho những bài: Em là gió mát, Búp bê cổ tích, tập đàn, Nhà cười thành những ca khúc “đứng” được với thời gian.
NGUYỄN MIÊN THẢO
VI THÙY LINH
ĐÀO DUY ANH
Tôi không có ý định vẽ một chân dung bụi bặm mang hồn cốt lãng tử của kẻ phiêu bạc muốn “đày đọa” hồn mình trong mọi ưu phiền phiêu linh chữ nghĩa. Tôi biết Phùng Hiệu “bị thơ làm” vì lòng anh vốn đa đoan, trắc ẩn với mọi thứ trên đường đời anh gặp.
Nguyễn Trọng Văn - Hồ Đắc Thiếu Anh - Nguyễn Giúp - Nguyễn Loan - Nguyên Hào - Vũ Thanh Lịch - Huỳnh Minh Tâm - Nguyễn Đạt - Đỗ Thượng Thế
TRẦN ĐÌNH BẢO
TRẦN THIÊN THỊ
Xuân Hoàng - Lưu Quang Vũ - Trần Khắc Tám - Trần Thị Huyền Trang - Văn Lợi
Lê Hòa - Nguyễn Man Kim - Trần Văn Hội - Vũ Thiên Kiều - Thảo Nguyên - Trần Phương Kỳ - Phạm Bá Nhơn - Phạm Thị Phương Thảo - Vĩnh Nguyên - Hoàng Ngọc Quý
HẢI KỲ
Trần Chấn Uy - Hồ Dzếnh - Thiệp Đáng
Phan Lệ Dung - Nguyễn Đông Nhật - Phan Trung Thành - Đoàn Mạnh Phương - Triệu Nguyên Phong - Ngọc Tuyết - Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Thiền Nghi - Nhất Lâm
ĐÀO DUY ANH
HỒNG NHU
Nguyễn Đạt - Đoàn Minh Châu - Phùng Tấn Đông - Đinh Cường