Chùm thơ Trần Ngọc Mỹ

08:32 16/06/2025
TRẦN NGỌC MỸ

Thức giấc

ô cửa gọi giấc mơ thức giấc
con mở đôi mắt ngác ngơ
thấy mình lọt thỏm trong căn nhà của mẹ
da thịt sực mùi hương gỗ cũ
nắng tràn vào phòng đọng môi con
đôi môi đựng nụ cười người đàn bà bốn mươi tuổi
lạ kỳ thay
con nhìn qua gương lại bắt gặp hình hài đứa trẻ
mặc chiếc áo đỏ mẹ may
trên ngực thêu một nhánh cỏ gầy
đôi chân xỏ đôi dép xốp trắng tinh
sau phút lặng thinh
đứa trẻ ùa ra sân nhặt lấy bóng mình náo nức

đi đâu, rồi cũng về ở đó rưng rức
chạy vòng quanh sân gạch loang lổ vết hồng
miệng giếng khoan tua tủa rêu bám hoan reo
cành vải nghiêng đổ bóng mặt nước rung rinh nhắc nhớ
chùm quả mùa hạ ngọt lịm

đi đâu, rồi cũng quay về tuổi thơ hò hẹn
như cau già ngả bóng trước bình minh
dạy con mèo ngoan bài học khôn lớn
 miệt mài vồ, xoay, đuổi bắt
học cách leo cao tít tắp với trời
sau tất cả trơn trượt ru mình nằm phơi
thiêm thiếp êm đềm một buổi nắng.


Làng cổ

 rừng bung biêng đón bước chân người
Bốn bề núi cao thăm thẳm mắt ướt
Đàn bò ăn hương giữa hoang sơ trùng điệp
Cánh tay mây buông thõng hiền hòa

Khói thuốc vòng quanh sau cánh cửa nhòa nhòa
Em lạc mình vào tầng sâu cũ kỹ
Bao lời nói vang lên từ chum sành, vại gốm
Ai khéo sắp đặt câu chuyện ở đây?

Ai đã dựng lên bức tường nâu xám?
Cho mùa thu Việt Hải thêm thâm trầm, lặng lẽ
Cho cầu tre lắt lẻo ru nỗi buồn khe khẽ
Réo rắt lòng em một nỗi nhớ vơi đầy

Ai cất tiếng cười khua sóng nước thơ ngây?
Bình yên đậu gương mặt bông hoa nhỏ
Sắc màu bện nhau đang đều đều nhịp thở
Nhất định, trên mái nhà rơm rạ của làng cổ
Đã có cơn mưa ào ạt đổ xuống, anh ạ!
Để cỏ cây biết xanh đến bây giờ.

(TCSH435/05-2025)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Tin nổi bật
  • Có những mùa hè không nắngvà mùa thu không trăngthời gian đi trên những lối mòn không thể thấy.

  • Thời mặt đất thiếu mênh môngCá nhân lang bạt chân trầnChạy tích cực trong mọi hình thức

  • Ta đã sống, và ta còn sốngCháy hết mình vì phẩm giá kiếp ngườiTa đã trải vô vàn cay đắngNên bây giờ đời càng đẹp gấp đôi

  • ...Sao nhiều việc vẫn còn im lặng đáSức ỳ nào?Sao nhiều việc không bén nhanh như                                              cứu hoả...

  •                 Tặng Hoàng HưngCó thật ông đấy không?Vừa đi vừa đếm bướcNhững bước trầm trên trảng cátMột bước lên, lại một bước lùi về

  • ...Âm dương day trở cuộc sinh thànhMùa tinh tú phong phanh...

  • Nước cuộn xoáy chỗ sông tìm gặp biểnHãy còn nghe hương cỏ THẠCH XƯƠNG BỒ Nơi cuối sông nhớ về nguồn khắc khoảiSông hiền hòa nên được gọi sông THƠ...

  • Những đàn bà không chồngNhư những chiếc mâm cổLặng lẽ đầy rêu phong

  • Kêu sớm, kêu chiều, kêu cả hoàng hônKêu bồ đề xanh (*), kêu tượng đài trắngKêu buốt lá kim trên cây mọc thẳngTiếng kêu nhức nhức Trường Sơn.

  • ...dòng sông quê mang chuyện tình trôi mãisông ơi...

  • Lê Vĩnh Tài sinh tại thành phố Buôn Mê Thuột, hội viên Hội văn nghệ Đắc Lắc. Năm 1996 anh có mặt trong tập thơ “6 ô cửa sổ” cùng với 5 tác giá trẻ Đắc Lắc; Và là đại biểu chính thức dự Hội nghị những người viết trẻ toàn quốc lần thứ V (1998).Thơ Lê Vĩnh Tài đẹp và buồn, bảng lảng như một tiếng gõ cửa mơ hồ, để lại những ngấn sóng xao xuyến trong lòng bạn đọc.

  • Con đẻ của Khánh Hoà nhưng là con dâu của Huế. Lê Khánh Mai tốt nghiệp Thạc sĩ khoa học xã hội và nhân văn, hiện là Tổng biên tập tạp chí Nha Trang. Ngoài 4 tập thơ và 1 tiểu thuyết đã xuất bản, Lê Khánh Mai còn có nhiều thơ in trong các tuyển tập khác.Thơ Lê Khánh Mai lành mà gợi, róc rách giữa hai dòng truyền thống và hiện đại, dùng dằng giữa hai nẻo hiện thực với mộng mơ...

  • Sinh 1954 tại Nghi Lộc,  Nghệ An. Hiện là công nhân ngành in ở Huế. Hội viên Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế. Tác phẩm đã xuất bản:- Lá thời gian- Tinh khôi- Chàng ca sĩ bình minh

  • Sinh ngày 29 - 05 - 1978 tại HuếNguyên quán: Đồng Hới - Quảng BìnhĐại biểu Hội nghị những người viết văn trẻ Việt Nam 2 lần V và VIHiện đang công tác tại Khoa Ngữ văn - ĐHSP HuếTác phẩm: Thơ “Khi em mười chín”- NXB Thuận Hoá 1998.

  • Tưởng chừng như dòng sông trôi chật hương                                                 bòng, hương bưởitưởng chừng như con đường quen, quen tựbao giờhình như tôi đã có lần tiền kiếpđêm thiên hà vỡ một ánh sao rơi

  • Có gì mà nhớ quêGặp sông nhìn đăm đắmThương bên lở bên bồiLo quê mùa nước lớn

  • Bãi cát nhàu muối mặnHoang dại một loài hoaAi đặt tên Cúc biểnMàu tím đỏ mượt mà

  • Em về với chị, quê xưaQuê em quê chị, bây giờ quê ai?Cách xa hút tháng năm dàiSao ngày trở lại lạnh gai cả người.

  • (Nhân lời kể của một người chơi chim)

  • Chị tôiphận gáiheo may về lơ lửng sáo diều ngânSông Bồ mười hai bếnbến nào nước đụcbến nào trong...