Thức giấc
ô cửa gọi giấc mơ thức giấc
con mở đôi mắt ngác ngơ
thấy mình lọt thỏm trong căn nhà của mẹ
da thịt sực mùi hương gỗ cũ
nắng tràn vào phòng đọng môi con
đôi môi đựng nụ cười người đàn bà bốn mươi tuổi
lạ kỳ thay
con nhìn qua gương lại bắt gặp hình hài đứa trẻ
mặc chiếc áo đỏ mẹ may
trên ngực thêu một nhánh cỏ gầy
đôi chân xỏ đôi dép xốp trắng tinh
sau phút lặng thinh
đứa trẻ ùa ra sân nhặt lấy bóng mình náo nức
đi đâu, rồi cũng về ở đó rưng rức
chạy vòng quanh sân gạch loang lổ vết hồng
miệng giếng khoan tua tủa rêu bám hoan reo
cành vải nghiêng đổ bóng mặt nước rung rinh nhắc nhớ
chùm quả mùa hạ ngọt lịm
đi đâu, rồi cũng quay về tuổi thơ hò hẹn
như cau già ngả bóng trước bình minh
dạy con mèo ngoan bài học khôn lớn
nó miệt mài vồ, xoay, đuổi bắt
học cách leo cao tít tắp với trời
sau tất cả trơn trượt ru mình nằm phơi
thiêm thiếp êm đềm một buổi nắng.
Làng cổ
Lá rừng bung biêng đón bước chân người
Bốn bề núi cao thăm thẳm mắt ướt
Đàn bò ăn hương giữa hoang sơ trùng điệp
Cánh tay mây buông thõng hiền hòa
Khói thuốc vòng quanh sau cánh cửa nhòa nhòa
Em lạc mình vào tầng sâu cũ kỹ
Bao lời nói vang lên từ chum sành, vại gốm
Ai khéo sắp đặt câu chuyện ở đây?
Ai đã dựng lên bức tường nâu xám?
Cho mùa thu Việt Hải thêm thâm trầm, lặng lẽ
Cho cầu tre lắt lẻo ru nỗi buồn khe khẽ
Réo rắt lòng em một nỗi nhớ vơi đầy
Ai cất tiếng cười khua sóng nước thơ ngây?
Bình yên đậu gương mặt bông hoa nhỏ
Sắc màu bện nhau đang đều đều nhịp thở
Nhất định, trên mái nhà rơm rạ của làng cổ
Đã có cơn mưa ào ạt đổ xuống, anh ạ!
Để cỏ cây biết xanh đến bây giờ.
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
MAI VĂN PHẤNTên khai sinh đồng thời là bút danh. Sinh ngày 16-1-1955 tại huyện Kim Sơn, tỉnh Ninh Bình. Hiện sống và làm việc tại Hải Phòng. Hội viên Hội Nhà văn Việt .
MAI NGỌC THANH...Tôi mới chỉ tìm thấy phần Đất nổiBiển cả còn vô số những cái phải khám phá ở tầng sâu...
ĐÀO VIẾT BỬUNụ cười ai bỏ sau lưngGió qua lững thững trên từng liễu nghiêng
LÊ BÁ DUYBiết bao ca khúc để đờiMênh mông một cõi đất trời cưu mang
PHẠM BÁ NHƠNĐôi chân bước giữa phố người nắng nhạtChợt nhiên nghe giọng thác đỗ quyên xưaThuở ta đến em cũng vừa mới đếnMưa đầu mùa rớt xuống hạt lưa thưa
NGUYỄN TIẾN CHỦNGBồng con đứng tự bao giờMà thành tượng đá Vọng Phu thế này?
THIỆP ĐÁNGĐiệu slow ru ngủ những ghềnh đáSự êm dịu chậm rãi của sóng biểnVà những chiếc hài thuyền lửng lơNhư không biết về đâu
TÔN PHONGLam lũ đôi taycày xới cánh đồng mộng mịgieo gặt rong rêu
NGUYỄN HỮU QUÝMưanhư đã từng mưatrên ngực em.
TRẦN HỮU LỤC...Làng xưa chớp loè đèn xanh, đèn đỏCồn cát ơi! Nhớ quá một mảnh trăng quê...
NGUYỄN ĐÔNG NHẬTMây bay điCó tiếng động gọi về ngày đã mất.
LÊ ANH DŨNG...Áo dài em nền nã dịu dàngrơi hết kiếm anh hùng Lương Sơn Bạc...
DZIỆP THẢO MINH DZƯƠNG Tặng MẹNgồi nép vào mãi phía trongNgười hay dấu hỏi mà cong thế này
ĐOÀN LAMcòn đâu áolụa xênh xangrêuxanh đền các lầu vàng hiênmưa
Rồi một ngày bước giang hồ chợt mỏiTa bỗng thèm một góc ấm, bỏ cuộc chơi,Nơi ta về sẽ chẳng còn ai ở đó,Lối đã rêu, buồng đã quạnh hơi người...
Nhảy múa bên triền sôngCác em có nghe thấyỞ nơi nào, cá quẫy mơ hồỞ nơi nào, đất đang lởỞ rất xa thế giới con người?
LTS: Trại sáng tác Văn học Nghệ thuật của Ủy ban toàn quốc Liên hiệp các Hội VHNT Việt Nam tại Cố đô thơ mộng đã bế mạc cách nay hơn 1 tháng. Trong ký ức của Huế bây giờ là một khoảng trống mênh mang tình mà “loài - thi - sĩ” đã giăng mắc như những dấu lặng không thể mờ phai trên hình hài từng nẻo phố… Sông Hương trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ hơn 100 tác phẩm ở Trại viết Cố Đô.
Có thể ngày mai cỏ sẽ mọc đều hơnDưới bước chân mình anh sẽ nghe nhịp đời tan chảyEm định cư trong những ký ức thời gian nhập nhòe mùa phượng đỏMột góc Huế bình yên Thiên Mụ nắng chan vàng
Người gieo mùa thu trong thành phố bỏ đi rồibỏ hoang công viênbỏ hoang những con đường thông thốcbỗng thấy lạ những mặt người, lạ trời, lạ đấtcòn mỗi ngọn heo may bạn cũ dẫn đường
...Trăng non hé cửaCuội lẻn thăm nhàMây ôm chăn cưới, ru giấc CuộiVà...