Bậc thềm nhà xưa
Là nơi sớm sớm bà ngồi chải tóc
Chiều chiều ông ngồi pha nan cật
Bố hút điếu cày sòng sọc
Sau mỗi buổi cày trâu
Mẹ ngồi vá khâu
Những buổi nông nhàn, rỗi rãi
Anh em chúng con nằm sõng soài, thư thái
Nhồm nhoàm trái ổi, nắm xôi
Chị đánh chắt, chơi chuyền
Nhặt rau trưa tối.
Nơi cả nhà quây quần bên mẻ ngô rang
Giá khoai lang hay rổ lạc vừa chín tới
Quả mít bổ ra thơm nức chiều mưa.
Nơi con vện khoanh tròn sủa cả trong mơ
Chú mèo mướp lê la
Nằm sưởi ấm sáng mùa đông không nhúc nhích.
Bậc thềm nhà xưa
Trông ra bể nước mưa
Cạnh hàng cau
Tỏa hương đêm trăng ngan ngát
Viền gạch thơm rưng rức
Tiếng nói, cười xôn xao.
Thềm nhà xưa nay đã phá rồi
Chị đi lấy chồng
Ông bà khuất núi
Bố mẹ mỗi ngày một yếu…
Mỗi lần vào ra bối rối
Vấp vào dấu xưa!
Ngoái lại phía quê
Tôi như người khách lạ của quê hương
Bao nhiêu năm về lại cánh đồng làng
Cơn mưa ấu thơ rơi trên đám lúa
Tãi ra thành những hạt nhớ thương
Gieo lên luống cày
Trổ mầm ngóng đợi.
Con bù nhìn ngơ ngác bao năm
Chồn chân đuổi chim bên ruộng dưa tháng tám
Giờ thèm một tiếng ríu ran
Thức cùng mưa nắng.
Bàn chân tôi
Ngày xưa ớn mình đất mô, gốc rạ
Giờ thèm vết cọ ram ráp
Để nghe lòng mình
Thấm vị quê xa.
Mùi khói đốt đồng
Ngang buổi non trưa
Cay xè cọng cỏ gà ngái ngủ
Rạ hết rồi giờ chỉ màn sương phủ
Tôi vấp phải cánh cò trong nửa giấc mơ
Bỗng thành người khách lạ giữa quê.
(TCSH57SDB/06-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất