Hành trang người lính
(Viết cho mình và đồng đội tôi cùng những người lính đang cầm súng bảo vệ Tổ quốc)
Tuổi đôi mươi với khẩu súng trên vai
cùng chiếc ba lô
chúng tôi mang hành trang quê hương đi đánh giặc
là dáng mẹ liêu xiêu trên cánh đồng gió bấc
là hình bóng cánh tay cha sần sùi dầm mưa, dãi nắng
kéo lưới trên sông
là giọng em thơ bập bẹ gọi ông bà, cha mẹ
là nước mắt chị suốt ba mươi năm ngóng chồng đằng
đẵng chờ tin
là bóng lũy tre làng xanh rợp tiếng chim
xanh vào những lời ru, câu hát
là cây đa sân đình đêm trăng sáng ai hẹn hò ai
là cánh cò dập dìu trên cánh đồng lúa chín tháng năm,
tháng mười
là hố bom thù khoét sâu vào lòng đất đai chảy máu
là di chỉ của làng
là hương ước của cha ông...
tất cả thành lời thề cứu nước
Thế hệ chúng tôi
em sau, anh trước
cùng tiếp bước nhau
“xẻ dọc Trường Sơn...”
dưới làn bom B52 và pháo bầy pháo chụm
kết thúc Chiến dịch Hồ Chí Minh và dẹp xong giặc phương Bắc xâm lấn
lại tiến tới đảo xa theo tiếng gọi Trường Sa
chiếc ba lô vẫn xếp đầy hành trang yêu dấu quê nhà
chúng tôi lại lấy làm lá chắn chở che thân hình Tổ quốc
hành trang nhắc nhở chúng tôi: “Không được bao giờ
buông súng... nguôi quên...”.
Ban mai
Ban mai - tấm gương trời trong veo rộng lớn
soi chiếu mọi ngõ ngách phố xá, làng mạc, sông, núi, ruộng, vườn...
ta thấy rõ khuôn mặt của gió sáng trưng dịu dàng
cây cối gật gù đắc chí được tiếp nhận ánh phản quang
của tấm gương trời ban mai rực rỡ
trong sân nhà những đóa hồng cũng đã thức dậy kịp nở nụ cười thân thiện sẻ chia...
dòng sông thấy mình trẻ lại tuổi đôi mươi - mở hết lòng
đón đưa những chuyến đò chở đầy câu hò qua bến đợi
núi mơ màng vươn vai đứng dậy soi mình như một gã si tình già nua vừa được hồi xuân
Ta chạy bộ ra phố như cánh chim mới ra ràng hớn hở vừa rời vòng tay mẹ
ban mai tinh khiết vô ngần
ta nhẹ nhàng hít thở như con tằm bấy lâu tự giam mình
trong tổ kén cô đơn lần đầu tiên được tiếp xúc với khí trời
ban mai vừa là gương soi - vừa mỏng mềm tơ lụa có thể
chạm vào là ngân rung như những nốt đàn trầm
một Ngày Mới khởi nguyên từ ban mai tinh khiết
(TCSH439/09-2025)
Tải mã QRCode
NGUYEN SU TU
Thủy táng...!
ĐẶNG MỸ DUYÊN
Nguyễn Thánh Ngã - Vương Ngọc Minh - Phạm Bá Thịnh - Hồng Vinh - Trần Thị Tường Vy - Trần Hương Giang - Đông Hương - Nguyễn Đức Sĩ Tiến - Nguyễn Thanh Mừng
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
Những đứa trẻ
LTS: Những giọt thơ về Huế như một thoáng mưa bóng mây, tự nhiên rơi và đem lại cảm giác lạ lẫm. Huế hiện lên cũng là lạ, như cô gái bước ra từ đóa sen thiền. Sông Hương xin giới thiệu những bài thơ vừa mới gửi đến của Lam Bình (tên thật là Hoàng Thị Mỹ Bình), hiện ở Hà Nội.
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
Trần Mạnh Hảo - Hoàng Nhuận Cầm - Hoàng Vũ Thuật - Hoàng Cát - Đỗ Hoàng - Mai Văn Hoan - Nguyễn Loan - Phù Sa Lộc
LÊ THỊ MÂY
HOÀNG DIỆP LẠC
Nguyễn Man Kim - Nguyễn Đức Dũng - Hà Duy Phương - Phạm Thị Ngọc Thanh - Lại Đăng Thiện
LTS: Trong vai công chúa Tây Hạ (vở kịch Thành Cát Tư Hãn của Vũ Khắc Khoan), Nguyễn Tuyết Lộc đã để lại trong lớp học sinh Quốc Học – Huế những năm 1960 một hình ảnh khó quên. Hơn 50 năm sau chị mới trở lại Huế qua hai bài thơ giới thiệu trên Tạp chí Sông Hương số này.
LGT: Không làm dáng và càng không kiểu cách, những ngôn từ cuộc sống chân thật tự tình hiện diện khắp nơi trong thơ Ngô Thị Hạnh, chạy dọc những bờ gió và mang theo những câu chuyện, những cảm xúc nhuần nhị, những trăn trở đầy cá biệt… Cũng nhiều khi bắt gặp những riết róng thở gấp gáp của gió hậu hiện đại trong thơ của chị.
NGUYỄN THANH MỪNG
Uống cà phê với Nguyễn Mộng Giác
và Tạ Chí Đại Trường
Ngưng Thu - Đoàn Trọng Hải - Trần Tịnh Yên - Lưu Ly - Phan Công Tuyên
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT
TỪ HOÀI TẤN
Bản tình ca khi xa cách
Gởi NT và Huế
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
Say trăng
VŨ THỊ KHƯƠNG
(Kính viếng hương hồn những liệt sĩ trên dòng Thạch Hãn)
NGUYÊN QUÂN
VƯƠNG KIỀU
Tôi đi qua đời tôi