Về
những con phù du ngoi lên mặt nước
lao
đi
phía ánh sáng
theo đường bay bình minh
về
theo vệt nắng hoàng hôn
mịt mù đường căng vô định
chìm nghỉm
phù du
thăng hoa cùng trời đất
loài dã thú từ vũng bùn tăm tối hụp lặn trong chiếc lá rữa trôi
ngoi lên chỗ của nhiều loài đã đẫm mồ hôi
lên ánh sáng vàng
ngụm từng giọt nước mắt đầy khổ lụy
mơ giấc mơ bằng nụ cười của bầy thiêu thân
trên chiếc ghế đoạn trường
loài dã thú đoạn trường
những câu nói bóng bẩy cám dụ đầy nhân bản sau nhát cắn đầy tai ương đoản hậu
câu ngụ ngôn vụt chết
bầy thiêu thân vụt chết trong ánh sáng huy hoàng cuối chiều
loài dã thú chưa với tới bầy thiêu thân
và đã chết trong khi đang sống
vòng xoáy
phù du
dã thú
thân
xoay
quay
hướng nào rồi tới
tỉnh thức nào mê
hồi chuông ủ mộng
phù du
đầy
về...
Điệu hát cũ
em đừng xua nhau
đừng đẩy nhau về cũ
hai lần đò còn nhìn trộm mỗi lần anh ngang nhà
em đừng nguyền cái ngày xưa
tại mưa
lại tan tầm ra đứng trước ngõ
tướng huênh hoang rồi cúi mặt sau ngày
như cây muồng truổng vươn cành thân đọt đỏ lá bầm như mắt
còn nhìn nhau trong nỗi muộn màng
em đừng kể, dù tờ hôn thú dù xé ngang một bận
và có thêm tờ nữa cũng chưa chắc đã có tên mình
chúng ta đã cùng nhau đi qua tháng ngày nông nổi
khi bắt đầu lớn chúng ta thèm trở về
đốt cháy khoảng không
dù trời có sập vẫn cuồng như điên như dại
chúng ta đã ở lại trong xó xỉnh rách nát
những khuôn mặt rách nát
vá vào nhau
chúng ta đã bỏ nhau trong nhiều ngày
chúng ta thiếu vắng
cha mẹ bỏ chúng ta mà đi như ông bà rời xa cha mẹ
thời gian như chiến tranh xâm lăng tuổi trẻ chúng mình
vun cây gia phả cao xanh
trong trí nhớ của anh
nhòa như chiếc máy
những ảnh tượng giết chóc
thảm cảnh bại hoại tàn nhẫn của niềm tin rối bời
những con rối vong thân tuốt kiếm chĩa về bầu trời hoàng hôn
người dí tay vào bóng tối
vào sự khước từ của buổi chiều nô lệ cơn mưa rát mặt trên
dòng sông hoang
ai còn
ai
điệu hát mang mang phả vào đêm mấy mươi năm về giữa
khuya bất chợt xao xác chiếc lá rời cành thời gian đi - đi - trôi
- trôi câu hát run môi ký ức từng mảng rời làm sao về lại hỡi
gã trai trẻ ơ hờ hát bên kia sông đưa ta đi thêm đoạn dài khi
người đã rời xa đêm đặc quánh những câu chuyện...
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
Tuệ Lam - Nguyễn Việt Chiến - Nguyễn Hồng Hạnh - Phạm Bá Thịnh - Võ Quê - Nguyen Su Tu
LGT: Thông Thanh Khánh - người bạn Chăm mới đến với trang thơ Sông Hương vốn là nhà nghiên cứu và giảng dạy văn hóa Chăm ở một số trường Đại học phía Nam.
PHAN TRUNG THÀNH
Trần Phương Kỳ - Phương Uy - Lê Thu Thùy - Lê Hưng Tiến - Trần Thu Hà - Đức Phổ - Hồng Vinh - Nguyễn Thiện Đức - Lê Hà Ngân
PHẠM XUÂN PHỤNG
TỪ HOÀI TẤN
LTS: Nhà thơ Phạm Thị Phương Thảo bước vào làng thơ từ rất sớm, nhưng phải đến sau này chị mới cho xuất bản những ấn phẩm: “Dòng sông khát vọng” (thơ - Nxb. Văn học 2010), “Hoa nắng” (thơ - Nxb. Văn học 2011), “Trao em mùa hạ” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Khúc ru nơi lưng núi” (thơ - Nxb. Hội Nhà văn 2012), “Hà Nội dấu yêu” (tản văn - Nxb. Hội Nhà văn 2013).
TRẦN ĐỨC LIÊM
Vân Nguyễn - Phạm Trường Thi - Hồ Đắc Thiếu Anh - Đông Hương - Phan Như
Phạm Ngọc Túy - Hà Duy Phương - Ngô Thị Ý Nhi - Phan Lệ Dung - Lê Vĩnh Thái - Đức Sơn - Nguyễn Hoàng Thọ - Mai Văn Phấn - Huỳnh Ngọc Thương - Lan Hoàng Miên
DUY TỪ
ĐINH THỊ NHƯ THÚY
LGT: Sinh tháng 10, tuổi con Ngựa, là tác giả truyện ngắn với tên thật Vũ Thanh Lịch, Nguyễn Hải Minh là bút danh dành cho thơ, chị hiện công tác tại Hội VHNT Ninh Bình. Hải Minh làm thơ lúc 16 tuổi, thơ của chị ăm ắp hơi thở của núi, vị mặn của biển, cùng những vui buồn mê thức trong cõi tình, cõi người mang mang… và cũng có lúc mê đắm, mải miết như con ngựa hoang rong ruổi qua từng cung bậc cảm xúc. Nhân ngày Phụ nữ Việt Nam 20/10, xin giới thiệu đến bạn đọc chùm thơ tác giả trẻ Nguyễn Hải Minh.
Tường Thi (gt)
LTS: “Niềm đam mê vô tận của tôi là đọc, làm thơ, viết văn và khao khát đến cháy bỏng là có đủ thời gian để thực hiện niềm đam mê ấy”. Khát khao ấy đã đi cùng năm tháng với nữ thi sĩ Vũ Thiên Kiều từ khi còn là cô học trò giỏi văn toàn quốc (1985), cho đến hôm nay, khi công tác tại Ban Dân vận huyện Hòn Đất, tỉnh Kiên Giang.
Ngôn ngữ như một phương tiện truyền đạt thông tin, đối với thi sĩ, ngôn ngữ là công cụ để truyền cảm xúc của mình đến mọi người. Người làm thơ, điều quý nhất là cảm xúc. Nghệ thuật tu từ là phần kế tiếp để tác giả chia sẻ trọn vẹn cảm xúc của chính mình đến với mọi người.
(SHO). Người đã ra đi thật rồi
Đại Tướng Huyền Thoại của chúng ta – Đại Tướng Võ Nguyên Giáp
Người Đại Tướng Vĩnh Viễn, Người Đại Tướng Của Nhân Dân
NGUYỄN PHI TRINH
NGUYỄN DUY
Đặng Huy Giang - Nguyên Quân - Mai Văn Hoan - Nguyễn Miên Thảo - Phan Văn Chương - Phạm Xuân Phụng