Về
những con phù du ngoi lên mặt nước
lao
đi
phía ánh sáng
theo đường bay bình minh
về
theo vệt nắng hoàng hôn
mịt mù đường căng vô định
chìm nghỉm
phù du
thăng hoa cùng trời đất
loài dã thú từ vũng bùn tăm tối hụp lặn trong chiếc lá rữa trôi
ngoi lên chỗ của nhiều loài đã đẫm mồ hôi
lên ánh sáng vàng
ngụm từng giọt nước mắt đầy khổ lụy
mơ giấc mơ bằng nụ cười của bầy thiêu thân
trên chiếc ghế đoạn trường
loài dã thú đoạn trường
những câu nói bóng bẩy cám dụ đầy nhân bản sau nhát cắn đầy tai ương đoản hậu
câu ngụ ngôn vụt chết
bầy thiêu thân vụt chết trong ánh sáng huy hoàng cuối chiều
loài dã thú chưa với tới bầy thiêu thân
và đã chết trong khi đang sống
vòng xoáy
phù du
dã thú
thân
xoay
quay
hướng nào rồi tới
tỉnh thức nào mê
hồi chuông ủ mộng
phù du
đầy
về...
Điệu hát cũ
em đừng xua nhau
đừng đẩy nhau về cũ
hai lần đò còn nhìn trộm mỗi lần anh ngang nhà
em đừng nguyền cái ngày xưa
tại mưa
lại tan tầm ra đứng trước ngõ
tướng huênh hoang rồi cúi mặt sau ngày
như cây muồng truổng vươn cành thân đọt đỏ lá bầm như mắt
còn nhìn nhau trong nỗi muộn màng
em đừng kể, dù tờ hôn thú dù xé ngang một bận
và có thêm tờ nữa cũng chưa chắc đã có tên mình
chúng ta đã cùng nhau đi qua tháng ngày nông nổi
khi bắt đầu lớn chúng ta thèm trở về
đốt cháy khoảng không
dù trời có sập vẫn cuồng như điên như dại
chúng ta đã ở lại trong xó xỉnh rách nát
những khuôn mặt rách nát
vá vào nhau
chúng ta đã bỏ nhau trong nhiều ngày
chúng ta thiếu vắng
cha mẹ bỏ chúng ta mà đi như ông bà rời xa cha mẹ
thời gian như chiến tranh xâm lăng tuổi trẻ chúng mình
vun cây gia phả cao xanh
trong trí nhớ của anh
nhòa như chiếc máy
những ảnh tượng giết chóc
thảm cảnh bại hoại tàn nhẫn của niềm tin rối bời
những con rối vong thân tuốt kiếm chĩa về bầu trời hoàng hôn
người dí tay vào bóng tối
vào sự khước từ của buổi chiều nô lệ cơn mưa rát mặt trên
dòng sông hoang
ai còn
ai
điệu hát mang mang phả vào đêm mấy mươi năm về giữa
khuya bất chợt xao xác chiếc lá rời cành thời gian đi - đi - trôi
- trôi câu hát run môi ký ức từng mảng rời làm sao về lại hỡi
gã trai trẻ ơ hờ hát bên kia sông đưa ta đi thêm đoạn dài khi
người đã rời xa đêm đặc quánh những câu chuyện...
(TCSH435/05-2025)
Tải mã QRCode
Văn Công Hùng - Kai Hoàng - Trần Phương Kỳ - Vũ Dy - Nguyễn Man Kim - Đức Sơn - Pháp Hoan - Nguyễn Đạt - Khaly Chàm
LÊ THÀNH NGHỊ
P.N.THƯỜNG ĐOAN
TRỊNH CÔNG LỘC
Lê Văn Ngăn - Thanh Thảo - Vĩnh Nguyên - Hồ Hồng Trâm - Đăng Vũ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Hữu Quý - Nguyễn Đức Quang
Trần Thị Tường Vy - Nguyễn Nghĩa - Nguyễn Hoàng Thọ
LGT: Võ Công Liêm quê quán Vỹ Dạ. Bắt đầu làm thơ năm 2000 (lúc sắp bước vào tuổi thất thập cổ lai hy). Điều đặc biệt này có ý nghĩa hơn khi đọc thơ anh. Trong thơ, anh đã diễn tả tột độ cái khí thơ mà khi đọc tôi nhận được chất thơ vốn đã tiềm tàng trong anh mà anh không chịu phát tiết những ngày tháng trước đây. Những dòng thơ mang tính quê hương nhưng chứa trong một không gian siêu hình mà đôi khi vấn vương vào một thế giới bồng bềnh, đầy cảm xúc hơn là suy tưởng.
Trần Dzạ Lữ (giới thiệu)
Nguyễn Hưng Hải - Nguyễn Giúp - Nguyễn Thiền Nghi - Vĩnh Nguyên - Trần Thị Tường Vy - Từ Hoài Tấn - Lê Ngã Lễ - Ngàn Thương
LÂM THỊ MỸ DẠ
PHAN HOÀNG
HẢI BẰNG
NGUYỄN VĂN DINH
VĂN LỢI
Đông Triều - Nguyễn Đông Nhật - Nhất Lâm - Nguyễn Tấn Tuấn - Triệu Nguyên Phong
LGT: Khác với những cây bút trẻ cùng thời, Hoàng Thúy đi thẳng vào mạch cảm xúc không qua bước khởi động. Thơ như trạng thái tâm hồn dồn nén, đến thời thì xuất hiện. Điều này hiếm thấy ở một tác giả trẻ. Thơ Hoàng Thúy biểu hiện của vẻ đẹp tự nhiên sâu kín, không phải trau chuốt. Trong trường hợp này thơ chính là hiện tượng linh ứng của con người trước thế giới thiên nhiên và xã hội.
Hoàng Vũ Thuật (gt)
PHAN HOÀNG PHƯƠNG
Nhớ Phùng Quán
NGUYỄN THANH MỪNG
Ngô Minh - Hải Kỳ - Phan Bá Linh - Thế Hùng - Mùi Tịnh Tâm - Nguyễn Văn Phương
HOÀNG VŨ THUẬT
Nguyễn Lãm Thắng - Khaly Chàm - Nguyễn Loan - Huỳnh Minh Tâm - Kai Hoàng