Tàn đêm
Ở thành phố luôn bận rộn trong dấu chân người
Đêm rơi trên vỉa hè những giấc mơ chằng chịt
Cái trở mình là tiếng rao
Cái trở mình là động cơ vừa réo rắt
Cái trở mình giữa cái lạnh mưa tuôn
Hay hơi ấm từ cái bánh, hộp cơm vừa trao trong tay người lạ
Ở thành phố khắp nơi là cao tầng xen kẽ có những một mét vuông
dưới chân cầu, bên vỉa hè tự làm mái ấm
Người đàn bà đang vá mùa đông trong chiếc chăn loang lổ bóng trời
Người đàn ông chia bữa cơm cho chú chó lang thang với nụ cười tít mắt
Chiếc xe ba gác người cha chở con thơ rong ruổi
Đêm của bao sắc màu
Tìm trầm tích nhẹ nhàng nơi những co ro
Có lẽ các con đường ở đây thương nhau từ vết cắt
Bình nước miễn phí và gói mì, chiếc áo
Có lẽ con người ở đây gắn bó nhau tận cùng hẻm nhỏ
Từng hạt gạo, bó rau nghĩa tình chuyển dọc từ các miền yêu thương
Và trong muôn triệu chập chờn
Ánh sáng vẫn rọi đến tàn đêm
Những âm thanh đang lọ mọ đến ngày
Chiếc bao bì được gấp dành cho mai ngả bóng
Từ đôi mắt lem nhem đem buôn thời gian
Từ đôi mắt đơn côi đun nóng bóng hình
Những người tìm nương tựa một ghé thăm.
Muộn
Từ trong bao giấc mong manh
Trở trăn với bóng từng canh mỏi mòn
Biết còn đâu nữa ngày son
Ta về ru lại héo hon tháng ngày
Dẫu rằng đâu có ngày mai
Duyên tình đã lỡ làm hai ngả đường
Người về nơi vẹn yêu thương
Ta về đâu với từng cuồn cuộn xưa
Dầm đời trong những cơn mưa
Lạc nơi nỗi nhớ đã thưa tiếng người
Ướt rồi bao sợi tóc tươi
Ai đem ảo mộng ra phơi đêm sầu
Muộn rồi hỡi những mặn sâu
Còn ta qua những vết cào cấu ta
Muộn rồi đâu một mái nhà
Ta lang thang giữa ta bà thời gian
Muộn rồi một sợi tơ vàng
Cột ta vào với lỡ làng trăm năm.
(TCSH438/08-2025)
Tải mã QRCode
LGT: Gia đình Kim Quý là một gia đình nghệ sĩ nổi tiếng. Chồng, nghệ sĩ Nhân dân Xuân Đàm, tác giả kịch bản đồng thời là đạo diễn của nhiều vở kịch nói, để lại dấu ấn cho nền sân khấu Việt Nam một thời không thể nào quên.
NGỌC TUYẾT
VI THÙY LINH
HOÀNG VŨ THUẬT Nếu tôi chết đi Xin cứ để bao lơn rộng mở… (F. Garcia Lorca)
Huỳnh Thúy Kiều - Nguyễn Đông Nhật - Thạch Quỳ - Trần Tịnh Yên - Đoàn Vĩnh Phúc - Lê Huỳnh Lâm - Khaly Chàm - Tôn Phong - Nguyễn Lãm Thắng - Đình Thu
NGUYỄN NGỌC PHÚ (Trích trường ca)
TRẦN HỒ THÚY HẰNG
TUỆ NGUYÊN
VŨ TRỌNG QUANG
Trần Mạnh Hảo - Lý Toàn Thắng - Trần Bá Đại Dương - Thái Ngọc San - Trúc Chi - Phạm Tấn Hầu - Ngô Minh - Văn Tăng - Nguyễn Khắc Thạch - Lý Hoài Xuân - Trần Hải Sâm
PHAN DUY NHÂN
Hoàng Vũ Thuật - Lê Vĩnh Thái - Nguyễn Ngọc Hòa - Nguyễn Văn Quang - Trần Gia Thái - Hiếu Vinh - Chử Văn Long - Đông Hà - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Hoa - Fan Tuấn Anh - Vạn Lộc - Nguyễn Thánh Ngã - Nguyễn Tất Hanh
LGT: Mộng là cõi cứu chuộc tâm hồn của thi nhân khi thực tại không còn là nơi để họ hiện hữu. Với Lưu Trọng Lư thì điều đó hiển nhiên đúng. Không phải một cách vô cớ mà trong Thi nhân Việt Nam Hoài Thanh viết: “Giá một ngày kia Lư có nhảy xuống sông ôm bóng trăng mà chết ta cũng không ngạc nhiên một tí nào.” Nếu thế thì đó cũng chính là cái “mơ về”, cái “tìm đến” trong miền sáng tạo riêng của thi nhân.
VĂN CÁT TIÊN
Hoàng Vân - Nguyễn Đạt - Vĩnh Nguyên - Ngàn Thương
Thanh Thảo - Phạm Ngọc Cảnh - Nguyễn Thị Hồng - Tạ Hữu Yên - Bảo Định Giang
Vương Kiều - Lê Đình Ty - Huệ Nguyên - Từ Nguyễn - Từ Dạ Linh - Hoàng Xuân Thảo - Đoàn Mạnh Phương
TRƯƠNG VĂN VĨNH
NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG
Tôn Phong - Nguyễn Thất Hanh - Bùi Tấn Xương - Trần Thị Ngọc Mai - Nguyễn Tuất