Tàn đêm
Ở thành phố luôn bận rộn trong dấu chân người
Đêm rơi trên vỉa hè những giấc mơ chằng chịt
Cái trở mình là tiếng rao
Cái trở mình là động cơ vừa réo rắt
Cái trở mình giữa cái lạnh mưa tuôn
Hay hơi ấm từ cái bánh, hộp cơm vừa trao trong tay người lạ
Ở thành phố khắp nơi là cao tầng xen kẽ có những một mét vuông
dưới chân cầu, bên vỉa hè tự làm mái ấm
Người đàn bà đang vá mùa đông trong chiếc chăn loang lổ bóng trời
Người đàn ông chia bữa cơm cho chú chó lang thang với nụ cười tít mắt
Chiếc xe ba gác người cha chở con thơ rong ruổi
Đêm của bao sắc màu
Tìm trầm tích nhẹ nhàng nơi những co ro
Có lẽ các con đường ở đây thương nhau từ vết cắt
Bình nước miễn phí và gói mì, chiếc áo
Có lẽ con người ở đây gắn bó nhau tận cùng hẻm nhỏ
Từng hạt gạo, bó rau nghĩa tình chuyển dọc từ các miền yêu thương
Và trong muôn triệu chập chờn
Ánh sáng vẫn rọi đến tàn đêm
Những âm thanh đang lọ mọ đến ngày
Chiếc bao bì được gấp dành cho mai ngả bóng
Từ đôi mắt lem nhem đem buôn thời gian
Từ đôi mắt đơn côi đun nóng bóng hình
Những người tìm nương tựa một ghé thăm.
Muộn
Từ trong bao giấc mong manh
Trở trăn với bóng từng canh mỏi mòn
Biết còn đâu nữa ngày son
Ta về ru lại héo hon tháng ngày
Dẫu rằng đâu có ngày mai
Duyên tình đã lỡ làm hai ngả đường
Người về nơi vẹn yêu thương
Ta về đâu với từng cuồn cuộn xưa
Dầm đời trong những cơn mưa
Lạc nơi nỗi nhớ đã thưa tiếng người
Ướt rồi bao sợi tóc tươi
Ai đem ảo mộng ra phơi đêm sầu
Muộn rồi hỡi những mặn sâu
Còn ta qua những vết cào cấu ta
Muộn rồi đâu một mái nhà
Ta lang thang giữa ta bà thời gian
Muộn rồi một sợi tơ vàng
Cột ta vào với lỡ làng trăm năm.
(TCSH438/08-2025)
Tải mã QRCode
PHẠM THỊ PHƯƠNG THẢO
PHÙNG SƠN
Vĩnh Nguyên - Hoàng Vũ Thuật - Khaly Chàm - Hoàng Thu Phố - Lưu Xông Pha - Nguyễn Minh Khiêm - Trường Thắng
Nguyễn Đức Tùng - Lê Minh Thắng - Kinh Thượng - Thảo Nguyên - Nguyễn Hữu Trung - Lê Trinh - Trương Hữu Thuận - Ngô Minh
Cảm nghiệm những con chữ của Trương Đăng Dung thiên di trên mặt phẳng tâm thức, để lại dấu vết và người ta gọi chúng là thơ. Không gian trong chùm thơ dưới đây của Trương Đăng Dung khiến ta cảm giác bước lên những nấc thang rời xa tầng địa ngục sâu thêm phía dưới. Nỗi choáng ngợp về ký ức như tòa lâu đài ảo ảnh dung nhốt ngã ái lại tự hân hoan lấy, là lúc huyễn giác nhà thơ lần đầu linh cảm về sự bất an khi thời gian bỗng tước luôn cả những gì vừa chạm đến bàn tay.
SH
PHAN BÍCH MAI
LÊ THÀNH NGHỊ
PHẠM THỊ ANH NGA
Tặng các Hoàng tử bé và bông hồng của các chàng.
“Đàn ông đã quên mất chân lý này, chồn nói. Nhưng cậu thì không được quên. Cậu trở thành người có trách nhiệm muôn đời với những gì cậu đã thuần dưỡng. Cậu có trách nhiệm với bông hồng của cậu…” (Saint-Exupéry, Hoàng Tử Bé).
Nguyễn Hoàng Dương - Văn Lợi - Xuân Đài - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Hoàng Anh Thư - Đặng Văn Sử - Hà Văn Sĩ - Lê Hào - Lê Viết Xuân
TRẦN VẠN GIÃ
ĐÀO DUY ANH
HẠ NHIÊN THẢO
THÁI KIM LAN
(Nhân kỷ niệm ngày sinh nhật Phương Lan một năm sau khi mất (1951-2016), viết tặng gia đình Trần Đình Lập)
Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Mai Văn Hoan - Nguyễn Thị Hải - Trần Xuân An - Huy Uyên - Trần Quốc Toàn - Lê Văn Lâm - Lan Anh - Võ Ngột
NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO
VI THUỲ LINH
TRẦN MẠNH HẢO
Phạm Thị Phương Thảo - Trần Hữu Dũng - Bạch Diệp - Ng.H. Dao Trì - Nguyễn Đạt - Nguyễn Duy Từ - Nguyễn Man Kim - Hoàng Vũ Thuật - Triệu Nguyên Phong - Nguyễn Loan - Phạm Trường Thi
NGUYỄN THỊ HỒNG NGÁT
NGUYỄN ĐÔNG NHẬT