Nợ
Nghệ An riêng vết chân mòn…
Gió Lào thổi rát vành tai
điều sâu nhất luôn nghèn nghẹn giọng
người xứ Nghệ vẫn rút ruột mình thành bấc
leo lét chiều quê
đồng khô mắt mẹ mòn nỗi nhớ
trăng nghiêng thân rạ còn mơ
giấc chật vật chơ vơ mùa hạn
mọi lời ru đều hóa kiên cường
chữ đỏ, bùn non
nét chữ mang dáng hình thân phận
giọng nồng khê muối mặn
thấm cả tháng năm gió quẩn thắt lòng
nhớ gió Lào hun tóc
nhớ giọng hò lạc nhịp chiều mưa
cát theo vào giấc ngủ
hoa cau thơm tận cuối câu chờ
mỗi cánh cò qua truông dài xứ sở
chở thêm nặng trĩu chân trời
giữa phố thị xa xôi
giọng quê mình lẫn cùng cơm đọi
bấc tháng năm rụng mỏi chân đèn.
Mảnh trăng
An Giang
nghe câu hát cúi đầu mới hiểu…
Mở ra từ vết chân sông
tràm đước lặng nghe gió hú
mùa nước nổi trời vẽ lên mặt ruộng
bóng xuồng như dấu lặng trôi
Bảy Núi giấc mơ hóa đá
Thất Sơn giấu bóng chư thần
vọng cổ buông mái lá
đờn kìm rơi giọt mắt ai mong
nghìn năm phận nước
nỗi đời cỏ dại rong rêu
dơi bay ngang cửa đình làng
nghe câu hát người cúi đầu mới hiểu
điên điển vàng cơn mộng
lũ rút rồi lúa lại mênh mông
không chịu yên giấc bồi
sông đuổi miết bóng người đàn bà
xuống ghe chợ nổi
ngụm phù sa ngập đầy tiếng mẹ
khói se se vai áo thương hồ
lời kinh cuộn nỗi buồn tháp cổ
giọng Khmer lẫn trống hội bên chùa
cò trắng tìm mảnh vỡ của trăng
cá linh búng vào trẻ con giấc ngủ
Vĩnh Tế neo thuyền chờ lũ
gặp Tịnh Biên ai rủ thắp đèn.
(TCSH439/09-2025)
Tải mã QRCode
TRẦN TỊNH YÊN
TRẦN THỊ HUÊ
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN
Nguyễn Thiền Nghi - Nguyên Hào
Nguyễn Hữu Phú - Lâm Hạ - Lâm Tẻn Cuôi
LÊ VI THỦY
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
Từ những cảm trạng thường nhật đặt trong sự giao cắt với đời sống nay lại được quy đổi thành những cảm thức khá chân thật đặt trong những rung chấn thì thầm của tâm cảm, thế giới trong thơ của Nguyễn Thúy Quỳnh hiện lên với những sức sống động cố hữu của nó.
PHAN VĂN CHƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
TRẦN QUỐC TOÀN
Hồ Tấn Phong - Nguyễn Loan - Hà Nhật - Nguyễn Minh Khiêm - Bạch Diệp - Ngàn Thương - Phan Lệ Dung - Nguyễn Hới Thọ - Lê Viết Xuân - Nguyễn Thiền Nghi
Nghiệm về sự chết qua từng nhịp thở mong manh, không dễ ai cũng lặng chừng thấu cảm. Người thơ thấy bóng đêm khi vầng dương rạng rỡ và cái đầu nghiêng hẳn về một giấc mơ.
Tác giả trẻ Đặng Thiên Sơn soi vào tưởng tượng hầu tìm kiếm bản thể khác của đời sống, lặng lẽ như tiếng dế đêm thâu, như ánh sáng đom đóm chiếu xuống tuyền đường ký ức.
Sử Khuất giới thiệu
Nguyễn Hoàng Thọ - Phùng Tấn Đông - Đỗ Quyên - Hà Văn Sỹ
HOÀNG VÂN KHÁNH
HOÀNG THU PHỐ
NGUYỄN TÂN DÂN
NGUYỄN THỊ NAM
Nguyễn Khoa Điềm - Trần Vạn Giã - Huỳnh Minh Tâm - Đinh Thị Như Thúy - Lãng Hiển Xuân - Hoàng Thụy Anh - Nguyễn Thị Hải - Trần Duy Trung - Từ Nguyễn
NGUYỄN CÔNG THẮNG