Bồng bềnh lắc lư lắc lư những cặp vú rời đỉnh núi cao bồng bềnh trôi về biển chỉ còn những ngôi sao bá vai vào thăm thẳm chỉ còn một khoảng đêm một dệ cỏ những nụ hôn linh tinh bám đầy quần áo những hơi thở bị ngắt quãng những lẩm nhẩm nguyện cầu trong ký ức chúng mình trải đệm giường những vệt lân tinh lót đầy tiếng dế cỏ sương đêm tiếng đất rã rời đó là mùa xuân sao, mùa dại khờ mùa dâng hiến sao những mạch máu chật căng rầng rậc chảy và xa xa sóng biển như những cái phất tay hững hờ xa xa những người quay lưng lại chúng ta như trái đất quay nửa mặt vào bóng tối bồng bềnh mây trôi qua cổ họng chúng mình biết sẽ đến lúc mình tan loãng như mây đến lúc mình hoá mưa rây 9 - 12 - 2000 Gieo bóng mặt trời gieo những cái bóng xếp lớp như lá khô cái bóng tôi cuốn về đâu cùng ngọn gió cái bóng trò chuyện một mình đêm mong manh bóng tôi lang thang cầm tay đêm cầm tay gió mơ về một cọng cỏ một ngôi sao cái bóng tôi gieo xuống một vùng im lặng 2 - 2001 Không đề đi qua cánh đồng dại dột hái những bông cỏ ngây thơ còn sót lại tôi cứ như dòng sông lơ mơ mùa giêng hai chảy mà không chảy tôi đã ăn vào nắng ăn vào mưa ăn những tiếng kêu dài của ruộng đồng nghèo khổ của những dấu chân thô tháp dẫm vào ký ức dẫm cả vào giấc mơ làm sao có tương lai khi những dấu chân này bị xoá nhanh sau một click chiều cuối năm 24 tháng Chạp Canh Thìn Không đề tôi như đất đai buồn nắm chặt lại những giọt nước mình đang mất những khoảng xanh mình chưng cất thoảng mùi rượu lá lúa tôi như đụn cỏ cuối mùa khô chờ từng cú lăn mình đám mây hay con chó nhỏ tôi như cánh đồng sau vụ gặt trơ cuống rạ chĩa lên trời những bơ vơ tôi như vệt nứt đất không soi rõ chiều sâu giọt nước mắt của người bước lùi cắm từng dảnh mạ bước lùi suốt đời tôi không thể bay lên khi những người ấy cắm chặt chân xuống bùn khi bầu trời của họ là những tấm tôn rách 29 - 12 - 2000 Vườn nhà cô đặc những quả ổi chín dần trong mắt má buổi chiều lăn qua đám mây mắt má nhìn con thơm ổi chín nhiều năm khuất sau lãng quên cây ổi nhà ta không còn không còn cây vú sữa những mùa quả con về ngồi trên thành giếng vườn nhà ta cô đặc tay con chạm mùi thơm ngọt hai mươi năm trước tay con chạm mong manh mắt má nhìn con mắt lá. THANH THẢO (nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001) |
Tải mã QRCode
Phan Huyền Thư - Hoàng Hưng - Trịnh Lữ - Inrasara - Trần Tuấn - Nguyễn Thanh Mừng
Phan Trung Thành - Mai Bá Ấn - Nguyễn Thị Phước - Hồng Thị Vinh
Sinh năm 1948 tại Bắc Ninh. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam.Nhiều năm sống và gắn bó với vùng Kinh Bắc. Tốt nghiệp khoá 2 Trường Viết văn Nguyễn Du (1983 - 1985). Hiện công tác tại báo Sức khoẻ và Đời sống (Bộ Y tế).
Hoàng Phủ Ngọc Tường - Lê Hoàng Anh - Trần Hữu Lục - Lê Văn Ngăn - Vũ Thị Khương - Trần Phá Nhạc - Lê Anh Dũng
Lê Mỹ Ý - Nguyễn Lãm Thắng - Thuý Nga - Nguyễn Vĩnh Nguyên - Võ Tấn Cường - Đại Giang
Quê Thanh Hoá.* Thơ đã xuất bản:- Hồi ức chuồn chuồn (NXB Thanh niên 1995)- Thơ ký gửi (NXB Văn học 1998)* Sắp xuất bản: - Cho; - Thu về
Tôn Nữ Ngọc Hoa - Nguyễn Đức Đát - Võ Khánh Cừ - Ngân Vịnh
Vĩnh Nguyên - Trần Hoàng Phố - Nguyễn Trần Thái - Võ Phước - Đào Trung Việt - Nguyễn Chí Hoan
Ngô Đức Tiến - Phan Văn Từ - Huy Huyền - Võ Quê - Phạm Dạ Thuỷ - Ngô Đức Kiên - Mai phương
Nguyên Quân - Nguyễn Xuân Sang
Nguyễn Thị Anh Đào - Nguyễn Thị Tố Nga - Lê Mai
Nguyễn Văn Phương - Nguyễn Văn Vinh - Huỳnh Lê Nhật Tấn
Nguyễn Hữu Hồng Minh - Nguyễn Đăng Việt - Đỗ Hoàng - Nguyễn Vĩnh Nguyên
Hoàng Ngọc Châu - Võ Văn Luyến - Võ Văn Hoa
VŨ THỊ KHƯƠNG sinh năm 1953Quê quán: Hà Dương - Hà Trung - Thanh HoáHiện công tác tại: Uỷ ban nhân dân thị xã Bỉm Sơn Thanh Hoá.Cử nhân báo chí.Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Thanh HoáĐã có các tập thơ in riêng, in chung và in trong nhiều tuyển tập.
Từ Hoài Tấn - Đoàn Quỳnh Như - Thúy Liên - Lê Tất Sĩ - Trần Vạn Giã - Từ Nguyễn - Trần Hữu Dũng - Thái Hải - Nguyễn Man Kim - Thanh Tuyền - Hồng Vinh - Đào Duy Anh
Thúy Nga, Trần Tịnh Yên, Nguyễn Thị Thái, Văn Công Hùng, Lê Quốc Hán, Nhất Lâm, Nguyễn Trung Bình
Huỳnh Lê Nhật Tuấn, Bùi Văn Dung, Vương Tuyết Mai, Vi Thuỳ Linh
THU NGUYỆT...Rồi đây dần tóc bạc màuRồi đây mình sẽ mất nhau hay còn?!...
NGUYỄN VIỆN...Những con người rơi vãi từ giấc mơ địa ngục ẩn khuất dưới bóng những gốc cây khóc...