Bồng bềnh lắc lư lắc lư những cặp vú rời đỉnh núi cao bồng bềnh trôi về biển chỉ còn những ngôi sao bá vai vào thăm thẳm chỉ còn một khoảng đêm một dệ cỏ những nụ hôn linh tinh bám đầy quần áo những hơi thở bị ngắt quãng những lẩm nhẩm nguyện cầu trong ký ức chúng mình trải đệm giường những vệt lân tinh lót đầy tiếng dế cỏ sương đêm tiếng đất rã rời đó là mùa xuân sao, mùa dại khờ mùa dâng hiến sao những mạch máu chật căng rầng rậc chảy và xa xa sóng biển như những cái phất tay hững hờ xa xa những người quay lưng lại chúng ta như trái đất quay nửa mặt vào bóng tối bồng bềnh mây trôi qua cổ họng chúng mình biết sẽ đến lúc mình tan loãng như mây đến lúc mình hoá mưa rây 9 - 12 - 2000 Gieo bóng mặt trời gieo những cái bóng xếp lớp như lá khô cái bóng tôi cuốn về đâu cùng ngọn gió cái bóng trò chuyện một mình đêm mong manh bóng tôi lang thang cầm tay đêm cầm tay gió mơ về một cọng cỏ một ngôi sao cái bóng tôi gieo xuống một vùng im lặng 2 - 2001 Không đề đi qua cánh đồng dại dột hái những bông cỏ ngây thơ còn sót lại tôi cứ như dòng sông lơ mơ mùa giêng hai chảy mà không chảy tôi đã ăn vào nắng ăn vào mưa ăn những tiếng kêu dài của ruộng đồng nghèo khổ của những dấu chân thô tháp dẫm vào ký ức dẫm cả vào giấc mơ làm sao có tương lai khi những dấu chân này bị xoá nhanh sau một click chiều cuối năm 24 tháng Chạp Canh Thìn Không đề tôi như đất đai buồn nắm chặt lại những giọt nước mình đang mất những khoảng xanh mình chưng cất thoảng mùi rượu lá lúa tôi như đụn cỏ cuối mùa khô chờ từng cú lăn mình đám mây hay con chó nhỏ tôi như cánh đồng sau vụ gặt trơ cuống rạ chĩa lên trời những bơ vơ tôi như vệt nứt đất không soi rõ chiều sâu giọt nước mắt của người bước lùi cắm từng dảnh mạ bước lùi suốt đời tôi không thể bay lên khi những người ấy cắm chặt chân xuống bùn khi bầu trời của họ là những tấm tôn rách 29 - 12 - 2000 Vườn nhà cô đặc những quả ổi chín dần trong mắt má buổi chiều lăn qua đám mây mắt má nhìn con thơm ổi chín nhiều năm khuất sau lãng quên cây ổi nhà ta không còn không còn cây vú sữa những mùa quả con về ngồi trên thành giếng vườn nhà ta cô đặc tay con chạm mùi thơm ngọt hai mươi năm trước tay con chạm mong manh mắt má nhìn con mắt lá. THANH THẢO (nguồn: TCSH số 146 - 04 - 2001) |
Tải mã QRCode
...người mẹ ngồi chờ con sau tán lá bàng cuối thurơi vào miền tĩnh lặngnhững vết da mồi đo tuổi mẹnhững dòng nước mưa đo nước mắtchảy vào chiều tiễn biệt lặng im...
...Bồng bồngBống bốngBông bông...
...Chỉ trong lá con chim sâu làm tổChỉ trong tim tình yêu kết nụ...
...Hãy mở các cửa sổ hồn mìnhCho khúc ca biến tấu dâng dângĐừng nguỵ trang mình là người hạnh phúcĐừng đóng đinh trên thập giá tình yêu...
...Trầm trầm giọng kể từ hồn người xưa, làm Người khó lắm phải đâu chuyện vừa...Làm Người khó lắm, sống kiếp trần gian. Hãy ôm dấu hỏi mà nhìn bàn chân!...
Võ Quê - Tôn Phong - Phạm Thị Quỳnh Phương - Hồ Huy Sơn - Nguyễn Quang Việt - Nguyễn Thị Hợi.
Nguyễn Xuân Hoa - Mai Văn Hoan - Phạm Tấn Hầu - Bùi Đức Vinh - Nguyễn Thị Hồng Hà - Lãng Hiển Xuân - Đinh Hạ - Nguyễn Hưng Hải - Châu Thu Hà - Nhất Lâm - Lê Hưng Tiến - Nguyễn Trần Thái - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Thị Yến
...Mặc cho đất bận nâu, trời mải bận xanhNgười đi, mòn cả bóngThắp tận cùng thẳm sâu một khát vọng yên bình...
...Đang mùa xuân ha y đã sang hèmà hoa tím rụng đầy mặt nướcchảy về đâu, sông ơi...
...Tôi vừa được sống lạiVì trong suốt cuộc đờiTôi đã sống dùkhông biết mình sống...
...Ta nhờ cỏ hít khí trời kết mậtDâng lên em cùng những hạt sương đêm...
LÊ HOÀNG ANH...Mẹ ơi mẹ qua đau khổ đã nhiều sao luôn có những chùm hoa ổi trắng, lúc nào cũng nhìn con đăm đắm – vẫn tìm con trong lắng đọng tâm hồn...
LTS: Với một tờ báo, chắc hẳn niềm vui mừng trước hết là nhận được những bản thảo chất lượng. Nhưng cũng không vì vậy mà chúng tôi không trân trọng những bài viết chưa đạt tới “tiêu chí” Sông Hương. Giới hạn trong lĩnh vực thơ: Có không ít tác giả hầu như tuần nào, tháng nào cũng gửi từ ba bốn bài trở lên. Đều đặn bao nhiêu năm trời như thế, tính ra số thơ mà chúng tôi nhận được của họ đã có thể đóng thành một “tổng tập”. Những trang chữ viết tay, những trang vi tính quen thuộc đến mòn mắt ấy mỗi lần nhận được là chúng tôi lại hồi hộp đọc, để rồi… áy náy!Dưới đây là những bài gần như khá nhất trong số thơ lai cảo của Sông Hương.
Thạch Quỳ - Nguyên Quân - Đông Hà - Kiều Trung Phương - Nguyên Hào - Lê Quốc Hán - Đinh Thu - Hoàng Thị Thiều Anh - Nguyễn Phước Loan
...nghe thanh âm mà không có tiếng ngườisao khép mắt mà không thể chết được...
Từ Nguyên Tĩnh - Lê Huỳnh Lâm - Nguyễn Thiền Nghi - Trần Hữu Lục - Mai Thìn - Cao Hạnh - Văn Công Hùng - Trần Tuấn - Nguyễn Ngọc Phú - Đức Sơn - Trần Vạn Giã - Trần Cao Sơn - Lê Hữu Khoá - Trần Hoàng Phố - Phạm Thị Anh Nga
Đất nước đã vẹn toàn một mối hơn ba mươi năm, song còn đó những nỗi đau âm ỉ, thấm vào cốt xương của thân nhân các thương binh - liệt sĩ, thấm vào máu thịt của những ai từng kinh qua hoặc không kinh qua chiến tranh mà nay đều được hưởng cuộc sống yên bình. Kỷ niệm 60 năm ngày thương binh liệt sĩ(27/7/1947 – 27/7/2007), Sông Hương xin nghiêng mình trước nỗi đau không hề ngẫu nhiên đã thấm vào thơ ấy… *Nguyễn Gia Nùng - Triệu Nguyên Phong - Trần Đức Đủ - Huỳnh Tuấn Vinh
Vân Long là tạng người thơ không chịu cũ. Nhà thơ luôn ý thức được việc làm mới mình để có thể đồng hành với nền thơ đương đại và nhịp thở nóng hổi của cuộc sống thường nhật.Dù là trữ tình tự sự hay nội cảm ngoại quan, thơ Vân Long luôn để lại những dấu ấn sáng tạo - dấu ấn lao động thơ. Vân Long đã từng có duyên với xứ Huế qua “Đêm sông Hương”, “Vườn Huế”... được tuyển chọn trong Tuyển thơ Sông Hương 20 năm...
khi em là vực sâu im lặng tôi pho tượng đá lắng nghe...
...chim chích bay về đăm đắm mắtnghe phế hưng bông lơn ký ức thành xanhrêu...