Bà ngoại

14:36 07/07/2025
Bà ngoại người thấp và tròn. Tôi thường nói đùa "Bà trông bụ bẫm như em bé" hay "Bà ngoại tôi - cây nấm biết đi" và bao nhiêu biệt hiệu hỗn láo khác.

Giọng nói của bà vang to như tiếng kêu của kèn đồng. Những lúc bà rầy la, tôi lấy quyển vở cuộn tròn lại và dõng dạc: "A-lô! A-lô! Đây là Tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Huế, cố đô nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" và ôm bụng cười ngặt nghẽo. Hồi còn nhỏ, lúc còn lưu hành tiền xu, mỗi tối bà ngủ, tiền xu từ trong túi rơi ra, lăn xuống gầm giường. Sáng sớm thức dậy, tôi lén lút chui xuống gầm giường mò mẫm và âm thầm... bỏ tọt vào túi". Nghĩ lại hồi ấy, tôi thấy mình không khác gì một đứa trẻ ranh độc địa.

Nhiều khi nằm vắt tay lên trán như bà cụ non, tôi nghĩ không biết mình có thương bà không, có hỗn xược quá không. Sau một hồi phân tích và suy gẫm, tôi cố biện bạch cho mình bằng cách yên tâm rằng mình vẫn yêu bà lắm, có điều người sâu sắc nên không biểu lộ ra ngoài. Và mỗi lần nhớ lại một kỷ niệm không vui, tôi bất giác toét miệng cười: Đó là hồi bà nuôi gà công nghiệp, tôi thỉnh thoảng lấy một trái bóng bàn bỏ vào chuồng giả đò làm trứng. Bà ngoại mắc lừa thường xuyên và có một lần, bà bị ngã vì trên đường chạy đến chuồng gà lấy "trứng". Từ dạo ấy, bà đập tan tành quả "trứng" vô tội và coi tôi như một "con khỉ già ranh ma", một đứa cháu bất hiếu.

Ba mẹ la mắng, tôi cậy thế mình là con một nên bày trò tuyệt thực, nằm quay mặt vào tường. Bà ngoại cuối cùng phải dỗ dành, còn mẹ tôi lắc đầu: "Con bé càng ngày càng hư đốn quá mức!".

* * *

Bây giờ đã là tháng giêng. Trời lạnh và mưa lun phun ngày tiếp ngày. Khắp nơi tưng bừng không khí Tết nhất. Ở nhà, ba quét mạng nhện, sắp xếp bàn ghế và đính những tấm thiệp xanh đỏ lên cành mai. Mẹ làm mứt, chua ngọt; còn bà gói bánh chưng. Tôi hết ra lại vào, bấm đốt ngón tay tính toán, bụng lo sợ không biết năm nay mình còn được "lì xì" nữa không. 17 tuổi rồi còn gì! Tôi chạy xuống bếp xem bà gói bánh rồi hét: "Bà ơi, con làm với nhá!" Bà gật đầu ái ngại, nhìn tôi vụng về làm đổ nếp ra ngoài tấm lá xộc xệch, chép miệng: "Con bé đoảng vị quá, mai mốt lấy chồng chắc bị tống cổ về". Tôi bĩu môi, lý sự: "Tại Huế mình là chúa phong kiến. Với lại, có lấy chồng, con cũng thuê người ở, ai dám tống cổ mình?" Đoạn tôi nhìn bà co ro trong chiếc áo lông to xù, lẩm bẩm: "Rét tháng giêng bà già chết cóng. Bà nhớ mặc cho ấm vào, kẻo..." Mẹ nghe thấy, gắt: "Bé! Đừng có trù mạt!" Tôi bưng miệng cười, nhớ lại hồi xưa, có lần tôi ngây thơ hỏi bà: "Bà ơi, bà già thế rồi sao bà chưa chết?" và bị một trận đòn nhừ tử.

Bánh chưng chín rồi. Tôi bóc một cái ăn thử rồi nhăn mặt la: "Vị, ít nhân, nhiều nếp. Bà để giành nhân ngon cho ông ngoại rồi". Bà sượng sùng khó chịu, còn tôi lại cười khoái trá.

* * *

Sáng mồng một, tôi dậy sớm nhất nhà, chạy tới giường bà, giở chăn ra, hét oang oang: "Dậy! Dậy! Dậy! " Bà mở mắt, ngáp dài: "Đồ quỷ sứ!" Tôi chìa tay, dụ dỗ: "Bà ơi, lì xì!" Bà ngồi dậy, đưa cho tôi mấy tờ bạc mới cứng. Tôi trợn mắt: "Ít quá! 17 tuổi thì phải 17 tờ chứ?" Bà làu nhàu không nghe rõ. Sáng mồng một bà làm thế là xui rồi!

Tôi nhìn tóc bà. Tóc bà lưa thưa, không nhiều và "trắng như cước" như trong sách người ta thường viết. Tóc bà chả đẹp, nó có màu muối tiêu, nằm gọn lỏn trong cái trâm hình tròn úp chụp. Bất giác tôi đưa tay lên sờ tóc mình. Chúng dày và đen tua tủa một cách cà khịa: "Ai mà ngờ được rồi có ngày tóc mình sẽ bạc. Nhìn chúng đen đến nỗi mình không thể tưởng tượng được là có lúc mình sẽ già đi như bà". Tôi chợt buồn, nhưng chỉ trong chốc lát.

Trong lúc đi chơi, tôi lén bỏ vào bếp một xâu pháo tép. Tôi cười một mình khi tưởng tượng đến cảnh bà nhóm bếp và thế là... Bà có mà đứng tim phải không bà ngoại?

* * *

Mồng 10

Tôi ngao ngán quét những xác pháo và cánh hoa rụng vương vất trên nền nhà. Những ngày vui nhất đã qua rồi, "năm mới" đã trở thành "năm cũ". Tôi nhìn bà, dáng chậm chạp và mệt mỏi đang thu dọn bát đĩa, chợt nhận thấy bà cũng đã già lắm rồi. Mỗi lần Tết đến là lưng bà lại còng hơn, mắt bà kém hơn và nếp nhăn trên mặt bà nhiều hơn. Thời gian dường như phủ một lớp bụi lên tóc bà.

Bà hỏi: "Đi chơi có vui không?" Tôi gật đầu: "Bà ở nhà có vui không?" Bà cười móm mém. "Vậy là con Bé lớn hơn một tuổi, đừng làm trò con nít với bà nữa. Tết tới, bọn trẻ là vui nhất".

Tôi đâm ra tư lự. Không biết bà có thích Tết không? Hay bà sợ mỗi lần Tết đến là bà trở nên già hơn, gần với cái chết hơn? Tuổi già - nó làm cho người ta sợ phải gặp ngày đầu năm - vốn dĩ là ngày đẹp đẽ, hạnh phúc nhất, ngày tràn ngập lời chúc Tết và nụ cười, mọi người đối xử với nhau tử tế nhất. Nó biến một ngày dễ thương thành một ngày đáng sợ với người già, như một cái mốc đánh dấu sự tàn lụi.

Mắt tôi cay cay. Bây giờ, tôi chỉ muốn khóc.

H.D.T
(TCSH60/02-1994)

 

 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI    

    Chúng ta đều đội bầu trời lên đầu, để mà thức giấc, để được thao thức. Mỗi sớm khuya đều là sự xoay chuyển của mặt trời, sự cho và lấy đi ánh sáng, sự tặng và đòi lại bóng đêm.

  • Đàn voi biết ơn được viết dựa theo một câu chuyện có thật. Khi nhà bảo vệ thú rừng nổi tiếng Lawrence Antony (1950 - 2012), tác giả của cuốn sách bestseller The Elephant Whisperer, từ trần ngày 7 tháng 3 năm 2012, 2 ngày sau, gia đình ông ngạc nhiên chứng kiến cảnh nhiều voi được dẫn đầu bởi hai voi mẹ, nối đuôi nhau đi hàng dặm đến viếng tang trước nhà ông. Chúng lưu lại trước nhà như để tang, hai ngày không ăn uống rồi im lặng ra đi. Cả thế giới kinh ngạc trước trực giác tâm linh cũng như bản tính trung thành của loài voi.


  • Nguyễn Văn Thanh - Nguyễn Ngọc Phú

  • Thấu hiểu nhu cầu chăm sóc và giáo dục con cái, bộ truyện thiếu nhi cao cấp Ehon của Nhật Bản – Chuyện nhà Okashiki dành cho trẻ 3 - 7 tuổi sẽ là một món quà đặc biệt dành cho cha mẹ và các bé nhân dịp mùa hè này.

  • Bằng giọng văn sống động đặc trưng, cách kể chuyện hóm hỉnh, duyên dáng, lối xây dựng tình huống bất ngờ, chi tiết dồi dào và chân thực, qua bộ sách đầu tiên dành cho thiếu nhi, nhà văn Dương Thụy đã dẫn dắt bạn đọc nhỏ tuổi vào những hành trình vô cùng hấp dẫn, đầy ắp tiếng cười.

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Ta lang thang ra bờ biển lạnh vắng bóng người, nhận ra kì thực những con ốc biển khơi chỉ là loài thủy sinh nào đó vay mượn chiếc vỏ để sống rồi lại rời đi tìm chiếc vỏ khác mà không gì.

  • THANH DUY  

    Ngày xửa ngày xưa. Khi con người chưa xuất hiện, lịch sử của trái đất có một giai đoạn hạn hán kéo dài. Đất đai nứt toác. Muôn loài vạn vật sống ngắc ngoải đếm từng ngày trôi.


  • Đông Hương – Nguyễn Văn Thanh

  • HUỲNH Ý NHI   

    Chuyện xảy ra cũng khá lâu rồi, khi tôi còn là cô bé 12 tuổi. Hồi đó tôi ở cùng bố mẹ và bà ở Huế. Cuộc sống cứ trôi êm ả và thanh bình.

  • HỒ NGUYỄN DẠ THẢO

    Ngày xửa ngày xưa có hai anh em sống rất hòa thuận với nhau trong một ngôi nhà tranh cũ gần con suối nhỏ xinh. Họ siêng năng chăm bón mảnh vườn cha mẹ để lại, cùng nhau nuôi gà nuôi vịt. Cuộc sống tuy giản dị nhưng lại rất đầm ấm.

  • Hằng năm, theo lệ thường, Nhà Thiếu nhi Huế đã phối hợp với Liên hiệp các hội VHNT, Hội Nhà văn Thừa Thiên Huế tổ chức cuộc thi Cây bút tuổi hồng để từ đó lựa chọn những gương mặt tiêu biểu, đại diện cho phong trào sáng tác văn chương trong lứa tuổi học sinh từ cấp 1 đến cấp 2 tiếp tục tham gia trại sáng tác nhằm cổ vũ tình yêu văn chương nghệ thuật, tinh thần sáng tạo nghệ thuật trong thành phố.

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI

    Một ngày của kẻ cô đơn! Vẫn là tự đèo mình trên chiếc xe cà tàng vận chuyển tâm hồn quanh thành phố, bao giờ cho đầy, cho đủ…


  • Khôi Nguyên - Mai Văn Hoan - Nguyễn Ngọc Phú - Lý Uyên - Đặng Công Xê

  • PHƯƠNG NGẠN  

    Tôi ba mươi sáu tuổi, cái tuổi chẳng còn đủ trẻ để ngồi háo hức đồng dao mà cũng chưa đủ già để chép miệng thèm thuồng khoảnh khắc tuổi thơ bơi lội trong mùa khói rạ ngút đồng, tháng ba chim trời mang mang, tu hú gọi bầy, con sâu gầy tổ và lũ trẻ bày trò mùa hạ, nhiều trò, nhiều lắm lắm!

  • LÊ TẤN QUỲNH

    Công viên nằm dọc bờ sông của thành phố trầm mặc cứ hiện ra như một khoảng lặng kỳ lạ của thời gian. Nơi mà chỉ cần chút khói lụa bồng bềnh dẫu chưa đủ kịp cho một nỗi say sưa cũng đủ đã là đong đưa cả buổi chiều ngầy ngật. 


  • NGUYỄN VĂN THANH

  • NGUYỄN TRƯƠNG KHÁNH THI  

    Ta sinh ra, đầy đủ tay chân, được quẩn mình trong chăn trắng mềm mại, được người ta coi trọng sức khỏe. Vậy là sự tiếp đón của thế giới dành cho ta cũng thật làm ta thực sự muốn sống tốt.

  • LÊ PHƯƠNG LIÊN 
            Truyện ngắn

    Mùa xuân này mẹ cho tôi về Huế. Ngồi trên máy bay mà thấp thỏm không yên, thỉnh thoảng tôi lại ngó ra cửa sổ, muốn nhìn xuyên qua làn mây trắng để chờ đợi giây phút Huế sẽ hiện ra những hình sông dáng núi và thành quách cổ xưa…

  • LTS: Bài văn dưới đây nhận được điểm tuyệt đối, đứng nhất vòng sơ loại cuộc thi Cây bút tuổi hồng 2014 (dành cho học sinh từ 7 đến 16 tuổi trên toàn quốc). Nguyễn Trương Khánh Thi đã nhìn ngược về những tháng ngày mình chưa trải qua, nhưng đó là những rung cảm thật sự, mở ra chiều tưởng tượng phong phú về một tương lai rất gần.

  • NGUYỄN TRỌNG ĐỒNG

    Con ốc đảo Lý Sơn