NGUYỄN ĐẶNG MỪNG
Bà Thu đứng trước chiếc gương lớn. Bà nhìn hai bờ ngực còn căng mộng, phớt chút màu hồng phấn được khéo léo trang điểm trước lúc đi đám cưới, bà tâm đắc với của nả đang có của mình.
Minh họa: Nhím
Khối thằng mê đấy! Bà lại nghĩ đến tia mắt như xẹt lửa của mấy gã sồn sồn trong tiệc cưới. Ngồi với vợ mà cứ thỉnh thoảng lại liếc bà. Bà đẹp, tất nhiên. Với khuôn mặt khả ái một thời cộng với mấy lần giải phẫu thẩm mỹ, khuôn mặt bà xem như… hoàn chỉnh. Hoàn chỉnh mà không rực rỡ, không bằng được cái thời bà mới gặp “chú Ba”, chồng bà hiện giờ. Trước gương bà cười với mình, nháy mắt, đá lông nheo với mình. Trong gương, người đàn bà dù cố tinh nghịch vẫn thoát ra cái gì đó như muộn phiền, như trắc ẩn, trêu ngươi. Phải chi mình có bộ ngực khiêu khích như con Thắm, ô sin của bà.
Con Thắm mười tám tuổi, được bà về tận quê dắt lên. Bao năm nhà bà cứ thay osin liền liền, đứa được cái này thì mất cái kia, đứa vừa ý bà thì lại không vừa ý ông và ngược lại. Bà thích bà già, ông thì chê chậm chạp và lúc có khách không sang trọng, quý phái. Bà cũng thấy thế nhưng ngặt nỗi mấy đứa tươi đẹp đôi lúc làm bà lo, có khi uất ức vì thỉnh thoảng ông nhà cứ nhìn liếc. Mấy năm trước trông Thắm khô đét, da ngăm, tóc như râu ngô phơi mấy nắng. Bà yên tâm với nhan sắc khiêm tốn của thắm. Chỉ có điều mỗi lần khách đến trông nó quê kệch và hơi dơ so với phòng khách sang trọng của bà. Dù vậy, qua đó bà vẫn yên tâm hơn khi con bé trông nhà cho bà đi khiêu vũ dưỡng sinh, lúc chồng bà đi làm về sớm hơn, ở nhà cùng nó.
Con gái thật kỳ lạ, ở trong mát, ăn uống đầy đủ chỉ vài năm là trông hấp dẫn lên hẳn. Bà thầm ghen với Thắm. Mỗi sáng quét sân nó cứ cúi xuống, lồ lộ hai bờ ngực trông săn chắc đến… nhức mắt. Quỷ quái, không biết ông Ba có lần nào, qua hai gò ấy so sánh với cái bà đang có chưa. Bà thất vọng với vòng hai, những đường ngấn song song ở bụng thấy phát ghét. Tiền không làm nó mất đi, ngày càng phì nhiêu, dù bà ăn kiêng đúng lời bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ và tập luyện thường xuyên. Gần đây bà còn học thêm một khóa múa bụng, Những động tác belly dance thật quyến rũ nhưng tập cho ra nét thật vất vả. Bà lắc thử vài động tác vừa học chiều qua, những mạng mỡ rung rinh, mấy đường lằn song song ở bụng bà như có dịp lộ ra nhiều khiếm khuyết. Bà quyết định thật nhanh, bỏ học múa bụng. Tại sao lại đi khoe cái phần xấu nhất của thân thể mình!
Đêm đã khuya. Bà Thu tắt hết đèn phòng thẫn thờ nhìn xuống cổng nhà chờ chồng. Ông Ba chiều nay đi nhà hàng tiếp khách quan trọng, chắc là có tăng hai tăng ba. Bà bằng lòng với công việc của chồng. Có lần ông Ba bảo bà về trước để ông tiếp khách cho “tự nhiên”. Thường sau những lần như thế bao giờ ông cũng đem về cho bà nhiều tiền.
Chuông reo. Thắm như thường lệ ra mở cổng. Loáng thoáng sau cây mai kiểng bà thấy hình như ông Ba xoa đầu Thắm rồi rút trong túi ra cái gì đó giúi vào tay nó, chắc là tiền. Ông Ba thường lì xì cho người làm những lúc đi về khuya, bà biết điều đó. Nhưng cử chỉ gần đây, nhất là cái xoa đầu vừa rồi khiến bà ức lắm, nghi lắm. Không chừng chồng bà đã có gì với con nhỏ cũng nên. Bà thầm lặng theo dõi, đề phòng. Sao chồng bà lại về một mình, xe và tài xế đi đâu. Mai bà sẽ điều tra tài xế xem ông đi đâu. Những hôm ông đi ăn chơi đâu đó, gọi là tiếp khách, thường cho tài xế lái xe về văn phòng.
Tội nghiệp thằng nhỏ lái xe. Nó rất sợ ông nhưng lại thân tình với bà. Có bữa nó về một mình chạy thẳng vô bếp lúc bà đang nấu ăn, kêu chị Ba ơi em đói quá, có chi cho em ăn chút. Nó đứng sau lưng mà bà không quay lại, tiện tay bà nhón miếng chả giò đang nóng đưa lên vai về phía sau cho nó. Thằng quỷ, nó không nhận bằng tay mà bằng miệng, cái cằm có râu cọ vào vai trần làm bà nỗi gai khắp người. Thằng quỷ sứ, bà thường mắng thế. Những ngày gần đây nó đâm ra “quỷ sứ” thật, với con Thắm chứ không với bà như mọi khi. Nó hay trêu Thắm, có khi nựng cằm con bé trước mặt bà. Bà làm mặt nghiêm, nó lại tỉnh queo: “Mai mốt em cưới Thắm anh chị Ba làm chủ hôn nghen”. Bà tức điên mà cũng phải cười với nó.
Ông Ba mở nhẹ cửa phòng đi thẳng vào toilet. Ông vẫn thường làm thế khi đi nhậu về khuya, vừa để khỏi làm bà mất ngủ, vừa trút bỏ được mùi vị trên người. Mùi rượu lẫn mùi nước hoa lạ của các nàng tiếp viên khiến bà uất nghẹn. Bà nằm quay mặt vào trong vờ như ngủ. Ông Ba nằm xuống bên. Hai người đang diễn màn kịch câm dưới ánh đèn ngủ. Màn kịch không có nước mắt và nụ cười, nó tê cứng, sống sượng mà đau thắt tim bà.
Mấy tháng nay ông không hề ân ái với bà, kể cả một nụ hôn lấy lệ. Bà không cần ông âu yếm nồng nàn như hồi ông trưởng phòng nâng niu chiều chuộng cô nhân viên mới ra trường. Nhưng ít nhất ông phải còn chút tình với bà chứ, sao ông tệ bạc thế! Bà tủi thân khóc thầm.
Ông Ba đã ngáy đều, thỉnh thoảng ú ớ câu gì đó không rõ. Bà Thu nằm ngửa ra, nhìn lên chiếc đèn ngủ màu hồng, chiếc đèn cũng hiu hắt cô đơn như bà hằng đêm. Bà nhớ con gái đang du học bên Mỹ. Giờ này nó đang làm gì, có học hành gì không hay chỉ bù khú ham chơi như những năm cuối trung học. Bây giờ bà mới nghiệm ra rằng cho nó đi du học là điều ngớ ngẩn. Bà biết con bà, ở Việt Nam hay Mỹ cũng thế thôi, nó thích chơi hơn học. Nhưng nếu có nó ở đây thì bà có đồng minh. Bao giờ nó cũng đứng về phía bà trong những lần vợ chồng bất hòa, nhất là chuyện gái gú của bố. Nó rất quyết liệt khiến ông Ba phải dè chừng, không sa đà như mấy tháng lại đây.
Bà mơ màng hồi tưởng. Ôi cái thời nghèo nàn mà hạnh phúc làm sao, cuốn phim ngày thơ lại về quay chậm trong mơ màng diệu vợi. Những cánh đồng thơm mùi lúa. Những bữa cơm chiều quay quần bên ba má, chị em. Những chuyến xe đò chạy than mang theo cô sinh viên mười tám tuổi với bao ước mơ bay bỗng. Hàng chục năm gần như bà quên mất, đêm nay lại hiện về thật rõ. Ngày đó bà cũng đen đủi quắt queo như con Thắm. Rồi bà nhổ giò, đẹp ra trở thành hoa khôi của trường tổng hợp. Ngày đó bà cũng từng có người yêu đẹp trai như thằng tài xế nhà bà bây giờ… Rồi Bà mĩm cười thiêm thiếp chiêm bao.
Bà thấy ông Ba ôm con Thắm trong phòng nó. Bà lại thấy thằng tài xế cõng con Thắm chạy trốn... Rồi bà lại thấy bà nằm trong phòng con Thắm sập bẫy ông Ba. Có người rón rén vào sờ sẩm bà... Ông Ba xong chuyện với bà thì vào phòng tắm. Bà rón rén dậy bật sáng đèn. Từ phòng tắm đi ra không phải là ông Ba mà là thằng tài xế. Bà ú ớ hét lên. Ông Ba tỉnh dậy lay vai bà. Hai vợ chồng nhìn nhau. Họ cúi xuống. Im lặng. Cả hai thở dài.
N.Đ.M
(SH301/03-14)
Tải mã QRCode
NGUYÊN QUÂN
Chuyến tàu bắt đầu chuyển bánh, hắn cúi xuống nhìn hai chiếc kim mạ vàng khảm dạ quang trên chiếc đồng hồ. Mặt kính bằng đá thạch anh cũ mòn trầy xước, khiến hắn nhíu mày.
HẠO NGUYÊN
1.
Năm thứ hai đại học, tôi chuyển từ ký túc xá ra thuê phòng trọ. Tôi và Y thuê một phòng nhỏ trong hẻm trên đường Nguyễn Sinh Cung. Từ phòng trọ có thể nhìn ra sông Hương đoạn qua Đập Đá. Mỗi tối thuyền chài về neo bến, neo cả những giấc mơ người buồn bã trên mặt sông lặng tờ.
TRẦN THÙY MAI
(Lời kể của một họa sĩ)
Vâng, đó là ba thứ thuốc với ba màu sắc khác nhau. Viên sinh tố hình bầu dục màu đỏ hung với rất nhiều chất an thần. Viên Côphitol màu nâu, viên dexametazone da cam dùng trị loét lở.
PHẠM THỊ HOÀI
Ngày mười lăm tháng hai năm một ngàn chín trăm tám mươi bảy, tòa án nhân dân thành phố H. mở phiên tòa xử một trường hợp đặc biệt.
NHẬT CHIÊU
Đúng là công viên rồi. Nhà của nhà thơ ở gần đây thôi. Chỉ cần xuống trạm xe buýt gần công viên, đi bộ năm phút là đến nhà tôi, đó là lời dặn dò của nhà thơ mà tôi còn nhớ như in.
NHỤY NGUYÊN
Tôi thấy mình như quả bóng bị hút vào khoảng không, dính lên trần nhà, thoáng nhìn xuống, chính lúc này tôi đã rú lên.
ĐỨC BAN
Giáo sư Lê Văn đến công tác tại tỉnh H. Ở đó ông được nghe một câu chuyện về vị vua Hàm Nghi thời nhà Nguyễn, trước khi bị giặc Pháp bắt đưa đi an trí bên châu Phi xa xôi, đã để lại cho dân làng Gia Ninh heo hút trong rừng sâu ba con voi vàng và một bộ long bào.
PHẠM DŨNG
Các đại biểu về dự hội nghị văn thơ đều biết chị. Vì chị là tác giả của nhiều tiểu thuyết nổi tiếng và cũng bởi chị có một cách sống, như nhiều người nhận xét, kiêu ngạo và trác táng.
LÊ MINH PHONG
Huế trở lạnh. Đó là một điều hết sức quý giá với tôi. Buổi chiều, tôi mông lung bước trên hè phố khi tiếng chuông nhà thờ đang bay như những cánh chim trên không trung. Tất nhiên đó là những cánh chim không rõ hình thù.
NGUYỄN HIỆP
Bước đi của ông nghiêng bên này, ngả bên kia, bóng nhảy qua nhảy lại thành hai chiếc bóng của một người.
NGUYỄN HUY THIỆP
1. Gây chuyện
Trong số người quen của tôi, tôi rất nể phục nhà nghiên cứu văn học K. Anh am hiểu các vấn đề lý luận văn học ở ta, lĩnh vực mà thú thực tôi không hiểu gì mấy. Những bài viết của K. có thời được nhiều người ví như "ngọn roi" quất vào "con ngựa sáng tác văn học" giúp nó phi nhanh hơn và không trật đường.
TRẦN BĂNG KHUÊ
1. Gã có thói quen mỗi buổi sáng thức dậy, gã thường tợp một ngụm Tequila và nhìn chăm chăm vào bức tường. Sau đó mới rời khỏi nhà, đến công sở. Nơi nào gã đến cũng có một bức tường tương tự như thế. Chỉ thiếu mỗi Tequila. Những bức tường xuất hiện ở khắp mọi nơi. Chỉ Tequila là không thể. Gã phải đến quán rượu. Ghé quầy bar của lão họa sĩ già.
LGT: Trần Bảo Định là một “tác giả mới”, từng là cựu sinh viên Văn khoa Đại học Đà Lạt, năm 2014, tròn 70 tuổi, mới công bố tập truyện ngắn đầu tay Kiếp Ba Khía (Nxb. Văn hóa văn nghệ) với giọng điệu Nam Bộ khá độc đáo, nên sách vừa in ra đã bán hết.
NGUYỄN THANH ĐẠM
Ba ngày nữa kết thúc chương trình hợp tác một năm dạy tiếng Pháp tại trường Đại học Đà Lạt, Lavande bần thần trước thời gian vụt trôi nhanh quá.
TỐNG NGỌC HÂN
Đường vào Sài Cang là một con dốc không có tên vì xem ra chưa có cái tên nào xứng với nó. Vừa cao, vừa dài, vừa hẹp, lại vừa quanh co gấp khúc.
PHẠM NGỌC CẢNH NAM
Thay vì cúi xuống đặt mũi dao đúng vào nơi quy định, giữa lỗ tròn của tấm khăn mổ trắng lóa thì anh lại bất giác nhìn lên mặt bệnh nhân.
PHẠM THANH THÚY
“Em mang thuốc đau đầu này. Anh uống đi.”
Nàng đưa cho anh viên thuốc, cùng chai nước lọc.
THÁI NGỌC SAN
Hình ảnh của Hảo trên sân ga làm cho tôi đau đớn. Nàng giống như một nữ tu kín trong ngày ép xác, cả người trùm kín trong chiếc áo khoác và tấm khăn choàng nỉ đen, hơi sương giá tháng ba như những mũi kim găm vào da thịt làm mặt nàng tím ngắt.
TRẦN THÚC HÀ
Đoàn Mã Kỳ đã tìm thấy vùng núi thiêng. Đến được đấy còn phải đi một quãng xa. Mã Kỳ chọn đám đất trống, tầm nhìn quang, buông tay nải, tựa lưng vào gốc cây lớn, cởi dép cỏ, duỗi đôi chân sần sùi vết xước còn tươm máu nghỉ sức.
TRẦN HẠ THÁP