Ảo ảnh

07:43 21/03/2014

NGUYỄN ĐẶNG MỪNG

Bà Thu đứng trước chiếc gương lớn. Bà nhìn hai bờ ngực còn căng mộng, phớt chút màu hồng phấn được khéo léo trang điểm trước lúc đi đám cưới, bà tâm đắc với của nả đang có của mình.

Minh họa: Nhím

Khối thằng mê đấy! Bà lại nghĩ đến tia mắt như xẹt lửa của mấy gã sồn sồn trong tiệc cưới. Ngồi với vợ mà cứ thỉnh thoảng lại liếc bà. Bà đẹp, tất nhiên. Với khuôn mặt khả ái một thời cộng với mấy lần giải phẫu thẩm mỹ, khuôn mặt bà xem như… hoàn chỉnh. Hoàn chỉnh mà không rực rỡ, không bằng được cái thời bà mới gặp “chú Ba”, chồng bà hiện giờ. Trước gương bà cười với mình, nháy mắt, đá lông nheo với mình. Trong gương, người đàn bà dù cố tinh nghịch vẫn thoát ra cái gì đó như muộn phiền, như trắc ẩn, trêu ngươi. Phải chi mình có bộ ngực khiêu khích như con Thắm, ô sin của bà.

Con Thắm mười tám tuổi, được bà về tận quê dắt lên. Bao năm nhà bà cứ thay osin liền liền, đứa được cái này thì mất cái kia, đứa vừa ý bà thì lại không vừa ý ông và ngược lại. Bà thích bà già, ông thì chê chậm chạp và lúc có khách không sang trọng, quý phái. Bà cũng thấy thế nhưng ngặt nỗi mấy đứa tươi đẹp đôi lúc làm bà lo, có khi uất ức vì thỉnh thoảng ông nhà cứ nhìn liếc. Mấy năm trước trông Thắm khô đét, da ngăm, tóc như râu ngô phơi mấy nắng. Bà yên tâm với nhan sắc khiêm tốn của thắm. Chỉ có điều mỗi lần khách đến trông nó quê kệch và hơi dơ so với phòng khách sang trọng của bà. Dù vậy, qua đó bà vẫn yên tâm hơn khi con bé trông nhà cho bà đi khiêu vũ dưỡng sinh, lúc chồng bà đi làm về sớm hơn, ở nhà cùng nó.

Con gái thật kỳ lạ, ở trong mát, ăn uống đầy đủ chỉ vài năm là trông hấp dẫn lên hẳn. Bà thầm ghen với Thắm. Mỗi sáng quét sân nó cứ cúi xuống, lồ lộ hai bờ ngực trông săn chắc đến… nhức mắt. Quỷ quái, không biết ông Ba có lần nào, qua hai gò ấy so sánh với cái bà đang có chưa. Bà thất vọng với vòng hai, những đường ngấn song song ở bụng thấy phát ghét. Tiền không làm nó mất đi, ngày càng phì nhiêu, dù bà ăn kiêng đúng lời bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ và tập luyện thường xuyên. Gần đây bà còn học thêm một khóa múa bụng, Những động tác belly dance thật quyến rũ nhưng tập cho ra nét thật vất vả. Bà lắc thử vài động tác vừa học chiều qua, những mạng mỡ rung rinh, mấy đường lằn song song ở bụng bà như có dịp lộ ra nhiều khiếm khuyết. Bà quyết định thật nhanh, bỏ học múa bụng. Tại sao lại đi khoe cái phần xấu nhất của thân thể mình!

Đêm đã khuya. Bà Thu tắt hết đèn phòng thẫn thờ nhìn xuống cổng nhà chờ chồng. Ông Ba chiều nay đi nhà hàng tiếp khách quan trọng, chắc là có tăng hai tăng ba. Bà bằng lòng với công việc của chồng. Có lần ông Ba bảo bà về trước để ông tiếp khách cho “tự nhiên”. Thường sau những lần như thế bao giờ ông cũng đem về cho bà nhiều tiền.

Chuông reo. Thắm như thường lệ ra mở cổng. Loáng thoáng sau cây mai kiểng bà thấy hình như ông Ba xoa đầu Thắm rồi rút trong túi ra cái gì đó giúi vào tay nó, chắc là tiền. Ông Ba thường lì xì cho người làm những lúc đi về khuya, bà biết điều đó. Nhưng cử chỉ gần đây, nhất là cái xoa đầu vừa rồi khiến bà ức lắm, nghi lắm. Không chừng chồng bà đã có gì với con nhỏ cũng nên. Bà thầm lặng theo dõi, đề phòng. Sao chồng bà lại về một mình, xe và tài xế đi đâu. Mai bà sẽ điều tra tài xế xem ông đi đâu. Những hôm ông đi ăn chơi đâu đó, gọi là tiếp khách, thường cho tài xế lái xe về văn phòng.

Tội nghiệp thằng nhỏ lái xe. Nó rất sợ ông nhưng lại thân tình với bà. Có bữa nó về một mình chạy thẳng vô bếp lúc bà đang nấu ăn, kêu chị Ba ơi em đói quá, có chi cho em ăn chút. Nó đứng sau lưng mà bà không quay lại, tiện tay bà nhón miếng chả giò đang nóng đưa lên vai về phía sau cho nó. Thằng quỷ, nó không nhận bằng tay mà bằng miệng, cái cằm có râu cọ vào vai trần làm bà nỗi gai khắp người. Thằng quỷ sứ, bà thường mắng thế. Những ngày gần đây nó đâm ra “quỷ sứ” thật, với con Thắm chứ không với bà như mọi khi. Nó hay trêu Thắm, có khi nựng cằm con bé trước mặt bà. Bà làm mặt nghiêm, nó lại tỉnh queo: “Mai mốt em cưới Thắm anh chị Ba làm chủ hôn nghen”. Bà tức điên mà cũng phải cười với nó.

Ông Ba mở nhẹ cửa phòng đi thẳng vào toilet. Ông vẫn thường làm thế khi đi nhậu về khuya, vừa để khỏi làm bà mất ngủ, vừa trút bỏ được mùi vị trên người. Mùi rượu lẫn mùi nước hoa lạ của các nàng tiếp viên khiến bà uất nghẹn. Bà nằm quay mặt vào trong vờ như ngủ. Ông Ba nằm xuống bên. Hai người đang diễn màn kịch câm dưới ánh đèn ngủ. Màn kịch không có nước mắt và nụ cười, nó tê cứng, sống sượng mà đau thắt tim bà.

Mấy tháng nay ông không hề ân ái với bà, kể cả một nụ hôn lấy lệ. Bà không cần ông âu yếm nồng nàn như hồi ông trưởng phòng nâng niu chiều chuộng cô nhân viên mới ra trường. Nhưng ít nhất ông phải còn chút tình với bà chứ, sao ông tệ bạc thế! Bà tủi thân khóc thầm.

Ông Ba đã ngáy đều, thỉnh thoảng ú ớ câu gì đó không rõ. Bà Thu nằm ngửa ra, nhìn lên chiếc đèn ngủ màu hồng, chiếc đèn cũng hiu hắt cô đơn như bà hằng đêm. Bà nhớ con gái đang du học bên Mỹ. Giờ này nó đang làm gì, có học hành gì không hay chỉ bù khú ham chơi như những năm cuối trung học. Bây giờ bà mới nghiệm ra rằng cho nó đi du học là điều ngớ ngẩn. Bà biết con bà, ở Việt Nam hay Mỹ cũng thế thôi, nó thích chơi hơn học. Nhưng nếu có nó ở đây thì bà có đồng minh. Bao giờ nó cũng đứng về phía bà trong những lần vợ chồng bất hòa, nhất là chuyện gái gú của bố. Nó rất quyết liệt khiến ông Ba phải dè chừng, không sa đà như mấy tháng lại đây.

Bà mơ màng hồi tưởng. Ôi cái thời nghèo nàn mà hạnh phúc làm sao, cuốn phim ngày thơ lại về quay chậm trong mơ màng diệu vợi. Những cánh đồng thơm mùi lúa. Những bữa cơm chiều quay quần bên ba má, chị em. Những chuyến xe đò chạy than mang theo cô sinh viên mười tám tuổi với bao ước mơ bay bỗng. Hàng chục năm gần như bà quên mất, đêm nay lại hiện về thật rõ. Ngày đó bà cũng đen đủi quắt queo như con Thắm. Rồi bà nhổ giò, đẹp ra trở thành hoa khôi của trường tổng hợp. Ngày đó bà cũng từng có người yêu đẹp trai như thằng tài xế nhà bà bây giờ… Rồi Bà mĩm cười thiêm thiếp chiêm bao.

Bà thấy ông Ba ôm con Thắm trong phòng nó. Bà lại thấy thằng tài xế cõng con Thắm chạy trốn... Rồi bà lại thấy bà nằm trong phòng con Thắm sập bẫy ông Ba. Có người rón rén vào sờ sẩm bà... Ông Ba xong chuyện với bà thì vào phòng tắm. Bà rón rén dậy bật sáng đèn. Từ phòng tắm đi ra không phải là ông Ba mà là thằng tài xế. Bà ú ớ hét lên. Ông Ba tỉnh dậy lay vai bà. Hai vợ chồng nhìn nhau. Họ cúi xuống. Im lặng. Cả hai thở dài.

N.Đ.M
(SH301/03-14)







 

Đánh giá của bạn về bài viết:
0 đã tặng
0
0
0
Bình luận (0)
Tin nổi bật
  • Khi nhà vua Đường Minh Hoàng, giữa đêm hôm khuya khoắt, quay sang kẻ đội mũ cánh chuồn có gương mặt béo và nghệt bên cạnh, bảo "Tìm nàng đến đây cho ta", thì tôi tự thấy kẻ mặt nghệt này có nét giống tôi quá.

  • 1. Ngọn lửa bùng lên cao trong òa vỡ reo hò và tiếng trống, tiếng cồng chiêng khởi xướng. Cô bước ra dẫn đầu tốp nữ uyển chuyển xoay người, hai tay đưa cao dẻo mềm lượn vòng quanh đống lửa.

  • Tôi tìm thấy cuốn nhật ký của ba vào một buổi chiều hè oi ả. Ánh nắng rát bỏng đổ xuống sân gạch đã phai màu thời gian, làm rực lên những vết nứt nhỏ như mạng nhện. Trên cành xoài đầu ngõ, tiếng ve râm ran chẳng ngớt, như gọi về một thời xa xăm nào đó. Tôi lên gác xép để tìm lại ít kỷ vật cũ, chẳng ngờ lại vén được một lớp bụi dày của ký ức.

  • Truyện ngắn dự thi 1993

  • Truyện ngắn dự thi 1993

  • Đó là một du khách đặc biệt. Ông ta thường có mặt ở lăng rất sớm, không qua cửa chính, bởi người bán vé vào thăm lăng gần tám giờ mới làm việc, còn ông, bằng cách nào đó đã đi dạo trên những con đường rợp bóng thông, tùng, sứ, nhãn từ sớm tinh mơ, khi cái hoàng cung u trầm, diễm lệ của vị vua đã khuất còn chìm trong màn sương.

  • Sương đêm giăng giăng đang bao trùm núi rừng vắng lặng. Ánh điện trên quốc lộ 9 không đủ chiếu sáng cho thị trấn Lao Bảo, nơi miền sơn cước rộng lớn này.

  • Ẩm ướt, mặn mòi, nóng ấm. Nàng nghe thấy tiếng gió. Là cảm giác khi nàng đứng trên boong tàu từ đất liền ra đảo, hướng mặt ngược chiều gió, u u bên tai, khúc khơi xa.

  • Trong thăm thẳm ký ức của tôi, có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được con ngõ dài khuất sau hàng bưởi mỗi độ xuân về rụng đầy hoa trắng muốt.

  • Trường thi khối C, Văn - Sử - Địa. Vốn yêu thích môn lịch sử, tư chất thông minh nhưng thi đại học tới lần thứ hai vẫn thiếu một số điểm mới trúng tuyển vì lần nào cậu cũng ngoan cố chỉ đăng ký duy nhất một nguyện vọng vào trường đại học tốp đầu của quốc gia.

  • Đêm thành phố, ánh đèn led trên những tấm biển quảng cáo chớp nháy như mạch đập của một cơ thể khổng lồ. Giữa sự rộn ràng ấy, Tuấn, kẻ nhập cư từ nông thôn, thấy mình như một chiếc bóng vô hình.

  • Linh hồn ta là ánh chiếu của một vì sao đã chết

  • Mùa xuân về trên vùng rẻo cao, trong hơi gió nồng nàn mùi hoa dại, mùi bột nếp, cả mùi nhựa cây chảy đầy trong thân thảo. Khắp thung lũng rộng, cây cối đâm lên tầng tầng lớp lớp những mầm lá tươi non. Con suối róc rách trườn qua tảng đá xám mượt rêu tung bọt trắng xóa. Trận mưa đêm qua khiến mực nước dâng cao, vỗ lên bờ cỏ những đợt sóng nhỏ trong suốt lạnh lẽo như băng mịn.

  • Cô bắt đầu gõ, những dòng chữ đầu tiên hiện lên trên màn hình trắng trước mặt, những con chữ màu đen, nhảy múa và chẳng có ý nghĩa gì, chúng rời rạc, đua chen nhau như một mắt xích dài.

  • 1. Tôi được nàng chọn và đưa về. Đó là một sự may mắn mà may mắn không thì chưa biết nhưng ít nhất cũng rời được tay một bà già. Với chừng đó thôi, lòng cũng đủ sướng rơn.

  • 1. Căn biệt thự hoa vàng 3 tầng duy nhất ở chấn ba sầm uất này luôn khiến người khác phải ngoái nhìn bởi độ kỳ bí và nét trang đài hiếm có.

  • Khi tôi vẫy tay, 362 cũng vẫy tay. Anh ta hoặc cô ta đang muốn chào tôi? Chắc vậy. Tôi không biết người sống trong căn hộ đối diện ở tòa nhà bên kia là ai. Thậm chí, tôi chỉ mới quan tâm đến sự tồn tại của anh ta hay cô ta vào sáng ngày hôm nay, khi đứng tựa người vào bếp, chờ ấm đun nước réo lên.

  • Hùng hoàn tất kỹ thuật xoa bóp chân tay buổi sáng trong ngày cho người vợ bị bán thân bất toại đã gần bốn năm, theo hướng dẫn của các bác sĩ và kỹ thuật viên khoa Vật lý trị liệu - Phục hồi chức năng của bệnh viện hướng dẫn.

  • Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân...                                              (Ca dao)

  • Ở đời, khi bình lặng, mấy ai để ý đến anh. Muốn nổi tiếng, có khi phải trả giá.