TRẦN VẠN GIÃ
Anh đã đi qua những mùa đông năm cũ
Nhớ Thái Ngọc San
1.
Anh đã đi qua những mùa đông năm cũ
Những mùa đông đọng lại tâm hồn anh héo lạnh
Nơi quê nhà
Em bắt đầu dọn mình tĩnh tâm
Trong những ngày chờ Chúa phục sinh
Sân nhà thờ ríu rít tiếng chim sẻ và có những nữ tu đi trong nắng sớm
Đi bên những người nữ giáo dân
Có con chết trận
Bên những bà mẹ
Có con thoát ly lên rừng đi kháng chiến
Có con làm lính Sài Gòn
Những buổi sáng ở sân nhà thờ
Ẩn hiện đau buồn của chiến tranh trên cây Thánh Giá
Trên vai Việt Nam
2.
Anh đã đi qua những mùa đông năm cũ
Những mùa đông năm cũ đã bám trên những ngón tay ứa máu
Tình yêu trai trẻ đã cuốn theo những buổi chiều mưa đáng sợ
Trôi dạt theo dòng sông
Những vết đau chém sóng không bao giờ dứt
Những vết đau tẩm liệm trong nỗi buồn vô tận
Trong tình yêu của thánh tích thời gian
Chạy trên kim đồng hồ tử nạn
Và dưới gốc cây muồng vàng sau trận bom tàn phá
Nơi đây hai ta hôn nhau lần đầu
Thơm mùi trinh nữ
3.
Anh đã đi qua mùa đông năm cũ
Những mùa đông hai ta yêu nhau vội vàng
Tiếng đại bác dội vào căn phòng đêm tân hôn
Nơi con chúng ta sinh ra và lớn lên
Đối diện những lo toan
Bên hầm hố bi thương
Bên xác người lấp vội
Bên bếp lửa không bình an
Bên bức tranh đậm màu truy bức
Và lưu lạc chính phận mình
Như cánh chim di trú
4.
Anh đã đi qua những mùa đông năm cũ
Cơn khát vọng hòa bình trong bóng đêm
Lọt ánh trăng khuya qua song cửa hiên tây
Và bóng dáng những người mẹ nghèo
Bàn chân chai đi mòn trên dấu cỏ
Những người mẹ nghèo
Nhặt trái khổ đau
Bỏ vào thúng rách
Và ngoài kia
Những đoàn xe chuyển quân lên mặt trận miền tây
Đất nước đang quất ngược chiếc roi sinh tử
Vào hai đầu hạnh phúc và khổ đau
5.
Anh đã đi qua những mùa đông năm cũ
Càng thương tiếng lá cọ nhau
Rơi. Rơi xuống lòng đô thị miền Nam
Chờ sợi dây kéo thân phận mình đến những cánh rừng bất hạnh
Nơi huyệt lộ
Đào trong trái tim
Của một thời trận mạc.
(TCSH352&SDB29/06-2018)
Tải mã QRCode
ĐÀM THÙY DƯƠNG
NHƯ QUỲNH DE PRELLE
Nguyên Quân - Đông Hà - Tiến Thảo - Nguyễn Hoàng Thọ - Lê Ngã Lễ - Cao Quảng Văn - Vĩnh Nguyên - Triệu Từ Truyền - Từ Hoài Tấn - Trịnh Bửu Hoài - Phạm Bá Thịnh - Ngàn Thương - Vũ Trọng Quang - Đức Sơn - Lương Viết Khiêm - Nguyễn Thiền Nghi - Ngô Đình Hải - P.N.Thường Đoan - Hoàng Xuân Thảo
Hoàng Thúy - Hào Thiện Chân - Phương Uy - Trần Huy Minh Phương - Phan Duy - Vũ Thiên Kiều - Châu Thu Hà - Trần Thị Bích Huyền
TRẦN THỊ HUÊ
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
MIÊN ĐỨC THẮNG
Nguyễn Văn Vũ - Hường Thanh - Lê Trinh - Sơn Trần - Nguyễn Thị Nam - Trần Kiêm Thêm - Phùng Hiệu - Trần Thị Bảo Thư
Phạm Tấn Hầu - Trần Thị Tường Vy - Hồ Đăng Thanh Ngọc
Nguyễn Hoa - Lê Văn Ngăn - Y Phương - Thế Dũng
Phạm Văn Nuôi - Phan Trung Thành - Nguyễn Lãm Thắng - Tiến Thảo - Công Nam - Trần Xuân An - Nguyễn Công Thắng - Hà Văn Sĩ
Có lẽ, ngay từ những tác phẩm đầu tiên, tác giả đã đặt vấn đề tìm kiếm câu trả lời muôn thuở: “Văn chương là gì?” Ở đây, Phan Hoàng Phương mượn ý của Trần Dần, Phùng Quán để nói về mình trong nỗ lực đó (bài Đi trong mưa gió).
HỒ MINH TÂM
HOÀNG THỤY ANH
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Nguyễn Đức Tùng - Nguyễn Tân Dân - Huyền Thư - Đông Hương - Nguyễn Bội Nhiên
Vũ Dy - Trần Tịnh Yên - Nguyễn Văn Thanh - Triệu Nguyên Phong - Ngưng Thu - Nguyễn Duy Hới - Huỳnh Lê Nhật Tấn - Nguyễn Văn Học - Đặng Văn Sử - Từ Hoài Tấn - Ngô Bá Hòa - Trường Thắng - Khaly Chàm
Ngoài chùm thơ gửi đến, tác giả Lữ Thị Mai không ghi thêm thông tin gì. Tuy vậy khi đọc thơ xong mới hay có lẽ cũng không cần giới thiệu gì nhiều; ngần ấy cũng đủ cho chúng ta thấy đó đích thực là con đường thi ca của một tác giả trẻ đang đi theo vết dấu của thủy thần…
S.H
TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG
DU TỬ LÊ